vietmessenger.com
Edgar Allan Poe
S Suy Tàn Ca Ngôi Nhà Usher
Vào mt ngày thu lng l, bun t, tôi mt mình trên lưng ngựa tiến v phía ngôi nhà Usher.
Khi đã đứng trước ngôi nhà tôi gần như xỉu hẳn đi. Tâm hồn tôi cũng buồn bã và tăm tối như
bu trời lúc đó. Lòng tôi thì u ám như những bức tường xám lnh lo ca ngôi nhà trước
mt. Tôi cũng không biết ti sao li có cái cảm giác đau khổ đến tột độ này. Có l là do s
tàn t ca ngôi nhà và ca c cnh vật xung quanh chăng. Những cánh ca sổ đen xì ging
như những đôi mắt đen trên một khuôn mt trng rng. Nhng thân cây khô trng toát
không còn sc sống để soi bóng toàn cnh khu nhà trông còn tiêu điều hơn là cảnh thc.
Mt lát sau, không còn đủ sc để tìm hiu cái bí n trong cm xúc ca mình na, tôi ri khu
h chm chậm bước vào nhà.
Roderick Usher, ch nhân gia tài này, là người bn thân nht thời thơ ấu của tôi. Đã my
năm trôi qua, kể t ngày gp nhau ln cui, mãi gần đây anh mới gi cho tôi mt bức thư,
tha thiết mời tôi đến thăm (thực ra là anh ta cu khn tôi) và ở chơi với anh vài tun. Anh
biết là anh đang b m nng, vì một căn bệnh tinh thn. Anh cho rng s có mt ca tôi s
m anh vui lên, s làm dịu đi những ý tưởng ln xn bất thường ca anh. Anh chân thành
quá làm tôi không n t chi và gi đây tôi đã có mặt trước ngôi nhà. Dù trước đây, khi còn
nh, chúng tôi đã tng là bn thân thiết, nhưng thc ra tôi biết rt ít v Roderick Usher. Tôi
ch còn nhanh là người rt ít nói, thích tách mình ra khi những người khác. Mọi người
trong dòng h của anh theo như gia phả đã ghi, đều có một trí tưởng tượng k lạ và điều
này đã bc l trong các tác phm vĩ đại v ngh thut và âm nhc. Tôi cũng biết một điều rt
l là không h có các chi ngành trong dòng h Usher, mi thế h ch có một người ni dõi.
n tui cũng như gia sản được truyn từ đời cha sang đời con không h bị gián đoạn. Ngôi
nhà Usher theo quan nim của người dân khu này không ch có nghĩa là ngôi nhà và mnh
đất mà còn là dòng h y. Khi tiến gần đến ngôi nhà mu xám xt, trong óc tôi ny ra mt ý
tưởng kì l, t nhiên tôi cm thy không khí bao bc xung quanh ngôi nhà y cũng khác với
không khí ca chúa trời. Tôi tưởng tượng, không khí ấy được lan to t những cái cây đã
mc nát, t nhng bức tường mu xám và t cái h im lìm, mt th không khí mà bn thân
nó cũng có mầu xám xt ba vây quanh ngôi nhà như một đám mây mù. Khó khắn lm tôi
mi gt bỏ được ý tưởng điên rồy.
Bây gi tôi mi nhìn rõ ngôi nhà, tuy vn còn nguyên vẹn song trông đã quá cũ. Tôi muốn
nói là c cái công trình bằng đá ấy chưa có chỗ nào bị đổ xuống. Nhưng từng viên đá đều
mang du n ca s tàn li theo thi gian. Tt nhiên, tôi không thy du hiu nào ca s
sụp đổ, tr mt vết nt hp dài chy thng tnóc mái trước xung tận chân tường.
Một người đy t chy ra dt con ngựa cho tôi. Tôi bước qua cng vòm nhà, sau đó tôi
được dn qua nhiều đoạn ngon ngoèo tối tăm đến căn phòng ca ông ch. Tôi cm thy
mi bước đi đều tác động mnh mẽ đến tôi mc du sut c cuộc đời tôi đã quen thuc vi
nhng cnh này: nhng mng trn nhà có trang trí, nhng mnh rèm ca nng n, nhng
b áo giáp và vũ khí thời xưa, và nhng bức tranh trên tường. Tôi gp ông bác s ca gia
đình gia cu thang. Hình như ông ta vừa ngc nhiên va hong s vì s mt ca tôi.
Phòng ca ông ch là một căn phòng riêng bit, cao và ti. Trên sàn có hàng lot những đồ
đạc cổ kính. Sách vơ nhạc c vung vãi khp nơi, nhưng cũng chẳng to cho cảnh tượng
mt sc sng nào c. Tôi cm thấy đang hít thờ bu không khí chết chóc.
Usher đóng tôi rất nng nhit. Chúng tôi cùng ngi xung bên bàn. Tôi nhìn anh vi cm
giác ái ngi. Rõ ràng không một người nào lại thay đổi khng khiếp như thế này sau mt
thi gian ngắn. Trước đây trông anh cũng xanh xao nhưng chưa bao giờ lại xanh xao đến
như thế. Đôi mắt to và thông minh giờ đây không còn bình thường na, mc dù vn ánh lên
mt s thông minh l k. Đôi môi chỉn li mt vt thng trên khuôn mt. B tóc mm mi
đã lâu không ct giống như bộ tóc ca mt c già, r xung mt và c. Sự thay đổi v c ch
ca anh bn tôi cũng tht kì l. Anh luôn luôn chuyn t trng thái sôi ni sang trng thái lo
âu. Và, khi anh chuyn t trng thái này sang trng thái khác thì ging nói ca anh li thay
đổi: lúc thì ct cao, lúc thì h trm xung giống như kiểu nói ca một người quá say.
Cứ như thế, anh nói đến cuc viếng thăm của tôi, đến sự mong đợi tha thiết được gp tôi,
đến nhng nim an i mà anh hy vng tôi s mang li. Ri anh bắt đầu k l dài dòng v
bnh tật. Theo anh đó là một căn bệnh ca dòng h, không có thuc nào chữa được. Nhưng
ri bng nhiên anh lại nói: đó ch là một căn bệnh đơn gin và s qua nhanh thôi. Hình như
anh đang phải chịu đựng sự căng thẳng v tinh thn. Anh chỉ ăn được nhng thc ăn không
mùi v, ch mặc được mt loi quần áo nào đó và không chịu được mùi hoa; mt tia sáng m
o nht cũng làm cho đôi mắt anh đau nhức. Anh đã cm mi người không được gây ra
tiếng động trong nhà, tr mt vài âm thanh ca mt s nhc c.
Anh nói :
- Tôi hong sợ tương lại không phi ch vì nhng s kin của tương lai mà cả sự tác động
của nó đối vi tôi. Tôi run ry khi nghĩ đến bt c mt s kin nào, dù là nh nht, có th
m tăng sự lo âu ca tôi. Trong tình trng khng khiếp này tôi cm thy sắp đến lúc tôi phi
t bi trn trong mt cuc vt ln chng li s si.
i rt kinh ngc khi biết anh đã không ri ngôi nhà t nhiu năm nay. Anh nói :
- Chính ngôi nhà này... nhng bức tường và nhng cột nhà đã có ảnh hưởng mnh mẽ đối
vi tôi. Chúng có mt ma lc buc tôi vào chúng như thể chúng là nhng linh hn sng.
i không biết nói thế nào vi anh bn tôi. Mc dù hơi do dực một chút nhưng anh vẫn công
nhn rng tt c nhng ni bt hnh mà anh phi chịu đựng đều có mt ci nguồn đơn giản
hầu như rất tự nhiên, đó là bệnh hon nguy him và kéo dài của người em gái mà anh u
quý, người đã cùng dòng máu vi anh còn li duy nhất trên trái đất này. Anh nói :
- Cô y sp chết, - vi giọng nói đau xót mà tôi không bao giờ quên được. - cái chết ca
y s b li mình tôi trên trái đất này, người con cui cùng ca dòng họ Usher lâu đời.
Trong lúc anh đang nói thì tiểu thư Madeleine (đó là tên cô em gái) chm rãi đi ngang qua
phía cuối căn phòng. Cô không để ý thấy có người lạ đang ngồi vi anh cô. Tôi nhìn cô đầy
kinh ngc và hong s. Tôi không th nào giải thích được nhng cm giác ca tôi lúc y. Cô
vừa đi khỏi, tôi quay li phái bạn tôi và đã thấy anh đang ôm mặt để giu mt dòng nước
mt.
Căn bệnh ca tiểu thư Madeleine đã làm cho tt c các bác s đều phi bó tay vì cô không
còn quan tâm rng mình còn sống hay là đã chết. S héo hon dn dn v xác tht làm cho
cơ thể cô mi ngày mt yếu đi. Thỉnh thong trái tim cô li ngừng đập một lúc. Điều đó làm
cho cơ thể cô càng suy kit. Bạn tôi đau kh k cho tôi nghe rng hc không thmđể
ngăn chn s tn công ca thn chết. Anh nói :
- Cô y s phi nm liệt giường và tôi tin rng anh s không còn gp li cô y na.
Sut my ngày li ngôi nhà này cả hai chúng tôi đều không ai nhc đến tên cô y na. Tôi
ch c gng an i và làm cho bn tôi nguôi ngoai, chúng tôi cùng nhau vẽ tranh và đọc sách.
Có lúc tôi ngi lặng đi nghe anh bạn tôi chơi một bn nhc như trong giấc mơ. Tình bn ca
chúng tôi càng ngày càng thân thiết hơn, và cùng chia sẻ nhng ý tưng thm kín nht.
Nhưng cũng chẳng có ích gì. Một màn đêm đã bao ph trong tâm hn anh và ta ra mi vt
xung quanh c mt chui vô tn nhng ni niềm đau kh.
i s mãi mãi ghi nh nhng gi phút trang trng nhất mà tôi đã sng riêng vi người ch
ca ngôi nhà Usher. Thế nhưng tôi không thể miêu t bng li nhng gì chúng tôi đã cùng
nhau tìm tòi và hot động. Anh ta là một người có nhng ý tưởng cao siêu. Nhưng những ý
tưởng này tr nên ln xn vì bnh tt ca anh. Bây gi anh chn có th diễn đạt ý tưng
ca mình bng màu sc và âm thanh-bng loi màu hoang dã nht ca hi ha và bng giai
điệu khó hiu nht ca chính nhng bn nhc ca anh. Và nhng ý tưởng này cũng không
th hin rõ ràng ngay đối vi chính anh. Vy thì ta cũng có thể tưởng tượng được rng nó
khó hiểu đói với tôi như thế nào.
i cho rng trong mt bức tranh nào đó, ý tưởng của anh đã được th hin rõ ràng hơn
nhưng tôi vẫn c không hiu ni. Tôi vn còn nh bc tranh y bi vì khi nhìn nó tôi b xáo
động d di. Bc tranh v mt lối đi tun hút, hai bên là hai bức tường thp lè tè, bóng nhn
và trng toát. Nn bức tường gây cho ta mt cm giác đó là lối đi sâu xuống lòng đất, nhưng
không có li ra. Trên bức tường không có đèn sáng và cũng không thy có loi ánh sáng
nào khác. Tuy nhiên hoàn cnh b nhn chìm trong mt th ánh sáng rc r.
Trong mt ln nói chuyn, Usher bo tôi là anh tin rng tt cả các loài cây đều có khả năng
cm giác và ngay c nhng vt vô tri cũng có khả năng này trong một điều kiện nào đó. Như
tôi đã ktrước đây, lòng tin này có liên quan đến nhng tảng đá xám của khu nhà. Anh cho
rằng chính cái cách chúng được sp xếp thành mt bức tường, mt kiêu sp xếp đã có vài
trăm năm nay đã to cho chúng tôi mt cuc sng riêng. Anh nói rng nước trong h cũng
như những cây khô đều có cuc sng giống như vậy. Anh nói tiếp :
- Cái để chng minh cho suy nghĩ ấy ca tôi v nhng bức tranh tường quanh nhà và h
nước, tôi có cm giác là đều xut phát t s phát trin dn dn ca một không khí đặc thù
xung quanh chúng. Tôi nghĩ ngay đến ý tưởng đã xut hin trong óc tôi khi tôi vừa đến nơi
này
Anh nói tiếp :
- Cái không khí này đã nh hưởng đến dòng h tôi mt cách thm lặng nhưng khủng khiếp.
Chính nó đã làm cho tôi như thế này đây.