intTypePromotion=1

THẦY VÂN THIÊN TÀI MỸ THUẬT VIỆT NAM

Chia sẻ: Sadad Adasdsad | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

0
41
lượt xem
4
download

THẦY VÂN THIÊN TÀI MỸ THUẬT VIỆT NAM

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Họa sĩ Tô Ngọc Vân là người có công lao to lớn trong việc xây dựng và tổ chức Trường Mỹ thuật thời kháng chiến chống Pháp, là người thầy chủ trì và hướng dẫn toàn bộ công tác chuyên môn của Trường. Cùng với Ban giảng viên, ông tận tình chỉ bảo và nhận xét rõ ràng và thẳng thắn các bài tập của học sinh, giúp họ nhanh tiến bộ. Ông luôn động viên học sinh “vẽ theo cảm xúc của mình” và “khởi đầu bằng sự vật” để tạo ra cách nhìn riêng ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: THẦY VÂN THIÊN TÀI MỸ THUẬT VIỆT NAM

  1. THẦY VÂN THIÊN TÀI MỸ THUẬT VIỆT NAM
  2. Họa sĩ Tô Ngọc Vân là người có công lao to lớn trong việc xây dựng và tổ chức Trường Mỹ thuật thời kháng chiến chống Pháp, là người thầy chủ trì và hướng dẫn toàn bộ công tác chuyên môn của Trường. Cùng với Ban giảng viên, ông tận tình chỉ bảo và nhận xét rõ ràng và thẳng thắn các bài tập của học sinh, giúp họ nhanh tiến bộ. Ông luôn động viên học sinh “vẽ theo cảm xúc của mình” và “khởi đầu bằng sự vật” để tạo ra cách nhìn riêng (Ví dụ, ông vui vẻ so sánh lối vẽ chân thực, tỉ mỉ của Trần Dư giống hình của Albrecht Durer, lối vẽ hình giản dị của Ngô Mạnh Lân giống của họa sĩ Ingres…) Cũng phải nói, việc thuyết phục “trên” mở lại Trường lúc đó là công lao của ông, từ việc làm giấy tờ, mời giảng viên, tổ chức trường lớp… đều do ông đảm đương. Sau này được nghe, hồi 1951 Trường ở Yên Phú (Yên Bái), Bộ Giáo dục định giải thể Trường nên học bổng về chậm, học sinh không có ăn, bà Tô Ngọc Vân phải mang vàng tư trang đem bán để lấy tiền lo cho học sinh. Bản thân ông, từ trước Cách mạng đã là một nhà sư phạm hội họa dày kinh nghiệm và đầy nhiệt huyết. Tốt nghiệp Trường Mỹ thuật Đông Dương khóa II năm 1931, đến 1935 ông được bổ dụng đi dạy ở Campuchia, rồi về dạy ở Trường Bưởi, năm 1939 ông được phong Giáo sư Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, đến sau Cách mạng (năm 1945, 1948) Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã giao cho
  3. lập lại Trường Mỹ thuật, và bổ nhiệm ông làm Giám đốc của Trường. Họa sĩ Trần Văn Cẩn viết: “Tô Ngọc Vân, ngoài con người nghệ sĩ sáng tác, còn là một cán bộ có tài tổ chức. Cống hiến của anh trong sự nghiệp xây dựng cơ đồ, đào tạo lớp trẻ mỹ thuật là một đóng góp lớn cho phong trào”. Những điều đó nói lên mơ ước của họa sĩ Tô Ngọc Vân là “xây dựng một nền hội họa Việt Nam có tính chất dân tộc… để giành một địa vị mỹ thuật trọng yếu cho dân tộc trên thế giới” (trang viết của TNV). Về hoài bão riêng của ông, được họa sĩ Linh Chi ghi lại lúc đi đường ngày 17/8/1953 ở Phú Thọ: “Tôi chỉ mong được như Gustave Moreau đào tạo được một số họa sĩ có tài, có bản lĩnh…!” (Theo Petit Larousse: Gustave Moreau, họa sĩ Pháp (1826-1898), sáng tác tranh thần thoại tượng trưng. Là thầy của Matisse, Marquet, Rouault.). Như vậy, nếu hiểu theo tinh thần ấy, có thể khẳng định rằng, họa sĩ Tô Ngọc Vân đã là một “Moreau Việt Nam” – một người thầy uyên bác, mẫu mực trong sự chuyển mình, rực rỡ trong nghệ thuật, hết lòng trong đào tạo lớp “họa sĩ-cán bộ, họa sĩ-chiến sĩ”, và lớp họa sĩ ấy đã góp một phần xứng đáng vào sự nghiệp kháng chiến và xây dựng đất nước. Công lao đó trước hết thuộc về Họa sĩ Tô Ngọc Vân- người thầy của Khóa Mỹ thuật Kháng chiến! Để thay lời kết, xin được chép lại câu đối của Giáo sư Vũ Khiêu đề tặng các họa sĩ Khóa Kháng chiến nhân dịp Triển lãm Mỹ thuật của Khóa năm 1993 tại Hà Nội:
  4. “AI GIEO HạT GiốNG Từ NĂM ấY Để ĐếN BÂY Giờ BáT NGáT HOA”…

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản