Vụ K+ nhìn từ Luật Cạnh tranh

LTS: Luật Cạnh tranh đang ngày càng gắn với đời

sống doanh nghiệp dù muốn hay không. Mượn

trường hợp K+ để phân tích, tác giả giúp cho độc

giả, nhất là các doanh nghiệp, có cái nhìn thấu

đáo hơn về luật này nhằm rút ra bài học cho

doanh nghiệp mình.

Chiếm vị trí thống lĩnh thị trường (mà độc quyền chỉ là

trường hợp đặc biệt khi không còn đối thủ cạnh tranh), vẫn

luôn là mục tiêu và động lực của doanh nghiệp, vì ở vị thế

này, họ có thể dễ dàng đạt lợi nhuận tối ưu. Cuộc chạy đua

giành vị trí thống lĩnh thị trường cũng góp phần thúc đẩy

cạnh tranh hiệu quả.

Vì vậy, không ai cấm doanh nghiệp có vị trí thống lĩnh thị

trường cả. Luật Cạnh tranh chỉ cấm hành vi lạm dụng vị trí

thống lĩnh thị trường và không cho phép hình thành vị trí

thống lĩnh thị trường nào có nguy cơ lạm dụng cao. Luật

Cạnh tranh của Việt Nam chỉ nêu hai yếu tố để coi một

doanh nghiệp có vị trí thống lĩnh thị trường là có thị phần

từ 30% trở lên, hoặc có khả năng gây hạn chế cạnh tranh.

Không vi phạm Luật Cạnh tranh ở góc độ độc quyền

Để tham gia thị trường tiêu thụ, doanh nghiệp - trong tư

cách người chào hàng - trước hết luôn tìm cách có được

những lợi thế cạnh tranh của người bán hàng sao cho chỉ

mình họ là người có nguồn hàng duy nhất. Đó có thể là

nhượng quyền thương mại (franchise), độc quyền phân

phối, độc quyền sử dụng, khai thác quyền tác giả, quyền sở

hữu công nghiệp. Như K+ mua độc quyền phát hành tác

phẩm là các chương trình thu hình giải ngoại hạng Anh,

như một số công ty dược phẩm mua patent sản xuất độc

quyền thuốc đặc trị tại Việt Nam.

Nói chung, những độc quyền như vậy chỉ bảo vệ họ

không bị cạnh tranh bởi các đối thủ khác (người bán)

cũng muốn được phân phối chính các sản phẩm này

và họ được bảo vệ trước hết bởi Luật Sở hữu trí tuệ.

Nhưng trên thị trường tiêu thụ, độc quyền đó không

phải là một bảo đảm để người tiêu dùng chỉ mua sản

phẩm của họ mà không mua các sản phẩm khác có

tính năng tương tự, có thể thay thế, để đáp ứng nhu

cầu của mình.

Xác định thị trường liên quan là việc làm đầu tiên,

quan trọng, tốn kém và cũng khó khăn nhất để trả lời

câu hỏi liệu một doanh nghiệp có lạm dụng vị trí

thống lĩnh thị trường hay không. Thị trường liên quan

theo Luật Cạnh tranh gồm thị trường sản phẩm liên

quan và thị trường địa lý liên quan. (Ở châu Âu còn

thêm thị trường thời gian liên quan).

Đối với K+, thị trường tiêu thụ các chương trình phát

sóng giải ngoại hạng Anh chẳng hạn, trước hết là thị

trường cung cấp các chương trình truyền hình giải trí

gồm các chương trình thể thao, văn hóa văn nghệ, trò

chơi truyền hình... để đáp ứng nhu cầu giải trí bằng

truyền hình của người dân.

Tại thị trường hẹp hơn là thị trường các chương trình

thể thao thì K+ cũng phải cạnh tranh với chương trình

về các môn thể thao khác như quần vợt, đấm bốc,

bơi lội, đua xe hơi, xe đạp. Hẹp nhất (chỉ tính riêng

môn bóng đá), K+ phải cạnh tranh với chương trình

phát sóng giải vô địch các nước khác như của Đức,

Bồ Đào Nha, Nga... Các thị trường này đều có thể là

thị trường liên quan của K+.

Phạm vi cụ thể của thị trường sản phẩm liên quan

chủ yếu được xác định theo nguyên tắc khả năng

thay thế chức năng theo góc nhìn của người tiêu thụ

(yếu tố cầu). Toàn bộ sản phẩm, dịch vụ - theo cách

nhìn của người tiêu thụ về tính chất, giá cả, mục đích

sử dụng - mà tương đương, có thể thay thế nhau,

đều thuộc vào thị trường sản phẩm liên quan.

Hiện nay, khả năng thay thế được xác định qua điều

tra giả định ý kiến người tiêu dùng bằng phương

pháp thử SSNIP-Test (Small but Significant Non-

transitory Increase in Price). Theo đó, hai sản phẩm

A, B cùng thuộc thị trường liên quan, nếu khi giá mua

A tăng từ 5-10% trong một khoảng thời gian đủ dài,

thì người tiêu thụ sẽ chuyển sang mua B. Nếu A, B

thuộc thị trường liên quan thì tiếp tục giả định tăng giá

A và B để xác định C. Điều tra sẽ chấm dứt tại sản

phẩm X khi việc tăng giá các sản phẩm A, B, C...

không làm người tiêu thụ chuyển sang mua X mà sẵn

sàng chấp nhận tăng giá. Thị trường sản phẩm liên

quan sẽ bao gồm các sản phẩm được điều tra không

phải là X.

Xác định một doanh nghiệp có vị trí thống lĩnh thị

trường trên thị trường liên quan của mình hay không,

cũng không dễ. Bản chất của nó là xác định liệu

doanh nghiệp đó có thể tăng lợi nhuận bằng những

cách thức tùy thích - thường là tăng giá bán - mà

không cần phải chú ý đến phản ứng của người tiêu

thụ, của đối thủ cạnh tranh hay không.

Để làm được điều đó, phải điều tra phân tích cả ba

bên tham gia thị trường là doanh nghiệp (thị phần,

sức mạnh tài chính, cơ cấu tổ chức, hệ thống phân

phối...), đối thủ cạnh tranh (sức mạnh tài chính, khả

năng chuyển đổi sản phẩm, khả năng thâm nhập thị

trường...), người tiêu thụ (tập quán, thói quen, thu

nhập...) và cuối cùng là cơ cấu thị trường dưới góc độ

cạnh tranh (số lượng các đối thủ cạnh tranh, thị

phần...).

Cuối cùng mới là việc xem xét những hành vi cụ thể

của doanh nghiệp giữ vị trí thống lĩnh thị trường có

phải là hành vi lạm dụng bị cấm hay không.

Như vậy, không thể đánh đồng việc K+ được độc

quyền sử dụng quyền tác giả (chương trình ghi hình

giải bóng đá) là độc quyền trên thị trường liên quan

rồi từ đó lên án họ tăng giá hay áp đặt điều kiện giao

dịch.

Nhưng có thể vi phạm Luật Cạnh tranh ở những góc

độ khác

Tuy nhiên, không áp dụng Luật Cạnh tranh để điều

tra các doanh nghiệp tham gia mua bản quyền với

Công ty MP & Silva cũng là một thiếu sót. Lý do:

- Các doanh nghiệp như SCTV, VCTV, VTC, K+ đều

có phần góp vốn quan trọng của VTV ở mức không

thể bỏ qua tiếng nói của VTV. Việc các doanh nghiệp

này dễ dàng nhường cho K+ thắng thầu có thể là

hành vi “thông đồng để một bên của thỏa thuận thắng

thầu trong việc cung cấp hàng hóa, cung ứng dịch

vụ”, vi phạm khoản 8, điều 8 Luật Cạnh tranh.

- Thực tế cho thấy, hiện nay các doanh nghiệp khác

vẫn có thể được khai thác, sử dụng lại các chương

trình độc quyền của K+, nhưng với điều kiện tối thiểu

là phải tuân thủ các điều kiện do K+ đã ký kết với MP

& Silva. Không thể loại trừ rằng, K+ và VTV, SCTV,

VCTV, VTC đã biết và tính toán trước là các điều kiện

này sẽ bảo đảm lợi nhuận cao cho mình. Họ chủ đích

để K+ ký hợp đồng với MP & Silva, nhằm hợp thức

hóa, biến những điều kiện đó thành điều kiện bắt

buộc tối thiểu - không thể thương lượng - ép các bên

thứ ba muốn sử dụng lại các chương trình do K+ độc

quyền. Nếu đúng vậy, họ đã “thỏa thuận ấn định giá

hàng hóa, dịch vụ một cách gián tiếp”, vi phạm khoản

1, điều 8 Luật Cạnh tranh.

- Phát thanh, truyền hình là lĩnh vực độc quyền của

Nhà nước. Theo điều 15 Luật Cạnh tranh, Nhà nước

có quyền và trách nhiệm kiểm soát hoạt động của

doanh nghiệp trong lĩnh vực này. Vì vậy, giá mua bán

chương trình của K+, VTV, kể cả của liên doanh

VSTV cũng phải do Nhà nước quyết định (mục a,

khoản 1, điều 15 Luật Cạnh tranh). Cần điều tra làm

rõ cơ quan nhà nước có thẩm quyền nào đã vi phạm

điều 15 Luật Cạnh tranh, bỏ qua trách nhiệm kiểm

soát giá cả này.

Nhà nước là người đại diện bảo vệ quyền lợi chung

của xã hội. Lẽ ra Cục Quản lý cạnh tranh là đại diện

nhà nước trong lĩnh vực cạnh tranh đã phải chủ động

tiến hành điều tra các hành vi trên mà không cần phải

có đơn khiếu nại. Cần có quy định cụ thể để Cục

Quản lý cạnh tranh có trách nhiệm chủ động điều tra

những hành vi cạnh tranh nào: a) gây ảnh hưởng đến

một số lượng lớn người tiêu dùng; b) của doanh

nghiệp độc quyền nhà nước; hoặc c) của doanh

nghiệp hoạt động trong lĩnh vực độc quyền nhà nước.