
Alibaba Và 40 tên cướp
Thuở xưa tại vương quốc Iraq có hai anh em là Casim và Ali Baba. Casim, người anh
chiếm đoạt hết tài sản do cha mẹ để lại đồng thời lại lấy được vợ giàu sang nên có một
đời sống dư giả rất sung túc. Trái lại Ali Baba vì không muốn tranh đoạt gia tài với anh
ruột lại lấy phải vợ nghèo nên đời sống khá chật vật, chỉ đủ qua ngày. Hàng ngày Ali
Baba phải đi lên rừng đốn củi đem về bán để kiếm sống. Thấy em nghèo túng, Casim và
vợ không những không thương xót giúp đỡ mà còn tỏ vẻ lạnh lùng, khinh khi ra mặt.
Nhưng Ali Baba vẫn không vì thế mà phiền lòng hay bất mãn, vẫn thường qua lại thăm
hỏi anh mình và chị dâu cho phải đạo làm em. nghìn lẻ một đêm
Hôm ấy như thường lệ, Ali Baba lên rừng đi lấy củi. Xong việc, chàng chất củi vào hai
túi hai bên hông con lừa. Đang định lên đường về lại nhà bỗng nhìn thấy cát bụi mịt mù
từ đàng xa, rồi kế đến là tiếng vó ngựa dồn dập mỗi lúc một gần. Ali Baba hoảng hốt, dắt
lừa vào núp trong một bụi rậm, nhưng vẫn để ý nghe ngóng.
Rồi tiếng vó ngựa bỗng im bặt… Một đoàn kỵ sĩ trông dữ dằn, mang đao kiếm đầy mình
dừng lại bên cạnh một tảng đá lớn trông chẳng khác gì một quả núi. Chung quanh tảng
đá, rêu cỏ, cây cối mọc rậm rạp bao phủ kín mít. Nếu ai từ xa ngắm lại ắt chỉ nhìn thấy
một khối xanh rì.
Ali Baba đếm được trước sau 40 người và 40 ngựa. Người nào cũng tháo gỡ một chiếc túi
lớn từ trên lưng hay từ hai bên hông ngựa xuống; có người thì hai túi, kẻ ba túi… Đoàn
người cùng nhau tiến tới sát bên tảng đá. Người đi đầu, có lẽ là thủ lãnh của đám người
bỗng ra dấu cho tất cả dừng lại trước rồi giơ hai tay lên trời nói lớn: truyen co tich
-‘Hỡi thần Mè’, hãy mở ra!
Lạ lùng thay, tảng đá lâu nay mà Ali Baba đi ngang qua không biết bao nhiêu lần mà
không bao giờ để ý như có một cánh cửa tự động mở ra, và bên trong sâu hun hút tựa như
là một hang động. Đoàn người ôm hành trang cùng vào tất cả bên trong. Người thủ lãnh
là người đi sau cùng. Y lại giơ hai tay lên trời nói:

-‘Hỡi thần Mè’, hãy đóng lại!
Lập tức cánh cửa đóng lại. Và bây giờ trông tảng đá khổng lồ lại giống như một hòn núi
khi nãy, không có gì đáng chú ý cả. Ali Baba vẫn núp kín, không dám chường mặt ra, sợ
đoàn người kia phát hiện thì có thể nguy đến tánh mạng của chàng không chừng. Phải đợi
đến cả giờ đồng hồ sau, chàng mới nghe được tiếng:
-‘Hỡi thần Mè’, hãy mở ra! co tich the gioi
Rồi đoàn người 40 mạng từ từ lần lượt bước ra ngoài. Người thủ lãnh lại giơ hai tay lên
trời nói:
-‘Hỡi thần Mè’, hãy đóng lại!
Đoàn người sau đó lên ngựa. Cát bụi lại bay mù mịt khắp trời pha lẫn với tiếng vó câu
rang rền. Chỉ trong nháy mắt, đoàn kỵ sĩ đã mất hút, trả lại sự im lặng cho chốn núi rừng.
Đoàn người đi rồi, Ali Baba mới dám ra khỏi chỗ núp. Do tính tò mò thúc đẩy, thay vì
lên đường về nhà chàng đến trước tảng đá đưa hai tay lên nói:
-‘Hỡi thần Mè’, hãy mở ra!
Lập tức cánh cửa được mở ra. Chàng nhìn thấy rõ bên trong là một hang động đúng như
chàng đoán. Đã đến nước này, Ali Baba quyết định phải vào tham xét một chuyến. Nghĩ
đoạn, chàng liền dắt luôn con lừa vào trong rồi đưa hai tay lên nói:
-‘Hỡi thần Mè’, hãy đóng lại!
Và cửa động đã được đóng kín sau đó. Nhìn thấy ánh sáng từ đâu trong động lóe ra, Ali
Baba bèn nhắm hướng đó mà đi. Vừa đến nơi, chàng kêu lên một tiếng vì kinh ngạc.
Trước mặt chàng, một kho tàng khổng lồ không ai có thể tưởng tượng nổi, cho dù là ở
trong chuyện cổ tích. Ôi chao! Nào là kim cương, vàng bạc châu báu, lại thêm không biết
bao nhiêu là nhung lụa, những tấm thảm thật đẹp lộng lẫy ngay cả trong cung điện vua
chúa cũng không thể nào có được. Ôi thì trăm ngàn thứ, vật nào cũng quý giá cả! Chàng
thầm nghĩ.

-“Vậy thì 40 người đó chắc hẳn là cướp rồi. Thì ra chúng đi cướp khắp nơi, dùng địa
điểm này là nơi dự trữ, cất giấu các bảo vật cướp được chứ chẳng chạy vào đâu! Ta phải
mau ra khỏi nơi đây kẻo chúng trở lại ắt nguy đến tánh mạng!”.
Nhưng dù sao Ali Baba vẫn chỉ là con người. Hỏi có mấy ai khi đứng trước một kho tàng
vĩ đại như thế này mà không động lòng bao giờ! Chàng đánh liều, gom góp một số vàng
bạc châu báu thật nhiều nhét vào đầy các túi dùng để củi hai bên hông lừa rồi lấy củi
ngụy trang ở phía trên. Xong xuôi, chàng liền dùng câu thần chú nghe được để mở cửa
động rồi đóng lại cẩn thận như không có gì xảy ra. cổ tích nhật bản
Về đến nhà, Ali Baba đóng kín cửa ngõ trước sau rồi bắt đầu đem ‘chiến lợi phẩm’ ra
khoe với vợ. Vợ chàng kinh hãi, tưởng chàng trộm cướp của nhà giàu đem về nên tỏ vẻ
không bằng lòng nói:
-Nhà mình dù nghèo nhưng từ trước vẫn sống một đời lương thiện. Tại sao chàng lại nổi
máu tham lam làm những chuyện phi luân như vậy?
Biết vợ mình hiểu lầm, Ali Baba liền đem chuyện kể lại cho vợ nghe từ đầu đến cuối.
Nghe xong, vợ chàng tươi ngay nét mặt, hết dị nghị. Nhìn đống vàng bạc châu báu mà cả
hai vợ chồng cùng thấy ‘ớn lạnh’, không tài nào đếm nổi. Ali Baba liền đề nghị:
-Hay là em sang mượn cái đấu đong gạo bên nhà anh Casim để về mà đếm có tiện hơn
không?
Vợ chàng khen phải nên chạy vội sang nhà anh chàng mượn cái đấu. Vợ Casim lấy làm lạ
nghĩ thầm:
-Quái lạ! Xưa nay vợ chồng Ali Baba nghèo khổ, may ra bán củi xong chỉ mua được vừa
đủ gạo nấu từng bữa thôi thì cần gì phải dùng đến cái đấu làm gì? Không lẽ hai vợ chồng
vừa trúng mối nên mua được một số gạo lớn. truyen co grim
Người vợ Casim đi lấy đấu. Y thị lấy một ít hắc ín (dầu hắc, nhựa đường) trét vào dưới
đáy bên trong cái đấu gạo với mục đích tò mò, muốn xem thử gia đình Ali Baba ăn loại
gạo gì. Vợ Ali Baba mượn được đấu xong thì cám ơn rối rít ra về.

