Chùa lịch sử Kim Chương tự
Hai ngôi chùa cổ của trấn Phiên An được tác giả Gia Định thành thông chí kho tả
là Giác Lâm tự và Kim Chương tự.
Kim Chương tự là ngôi chùa gánh lấy hầu hết những thăng trầm của lịch sử đất Gia Định.
Lúc được coi là ngôi “đại bửu sát”, lúc chcòn là ngôi chùa lá nhhoang tàn ven Đồng
Tháp Mười. Giờ đây, những gì còn lại đó là những di vật quý hiếm của lịch sử, của lịch
s Phật giáo, của lịch sử mỹ thuật đất Gia Định xưa…
Chùa Kim Chương
Ở phía Tây Nam trấn hơn 4 dặm, về phía Bắc quan lộ. Ở giữa là Phật điện, trước sau có
Đông Tây đường, sơn môn, phương trượng, kinh thất, hương viện, và phạn đường chạm
trổ tô sơn, tốt đẹp rộng cao, phía Bắc chùa có suối nước ngọt bốn mùa dưới đất chảy tràn
ra ướt dầm cả đường đi. Năm Ất Hợi (1755), đời vua Thế Tông năm thứ 18 (Nguyễn
Phúc Khoát) có thầy Tăng ở Qui Nhơn là Đạt Bản hòa thượng đến lập chùa đây, được
vua ban cho tấm biển đề là “Kim Chương tự”.
Khi Đạt Bản mất, truyền lại cho đồ đệ là Quang Triệt. Năm Ất Mùi (1775), Hòa nghĩa
đạo Lý tướng quân lập chúa Mục vương (Nguyễn Phúc Dương) tại đây, lại sắc ban một
lần nữa. Quang Triệt mất, Quang Trạm kế, Quang Trạm mất, Quang Tuệ nối. Năm Đinh
Dậu, niên hiệu Gia Long 12 (1813), Thần võ quân Phó tướng Trần Nhân Phụng vâng
theo di chỉ Cao hoàng hậu ban tiền 10.000 quan để trùng tu chùa và chỉnh lý những kinh
tạng, trống chuông cho thêm vẻ trang nghiêm. Hiện nay là một đại bửu sát (ngôi chùa
danh thắng) ở Gia Định”(1).
Chú thích đôi điều
Điều lưu ý trước nhất là tên chùa: chùa Kim Chương trong Đại Nam nhất thống chí (biên
soạn hồi 1865-1882)(2) gọi là chùa “Thiên Trưng” và được sắc tứ là “Phổ Quang Thiên
Sơn tự” và trong Bản đồ thành Gia Định (do Trần Văn Học vẽ năm 1815)(3) lại ghi là
chùa “Kim Chung”.
Về địa điểm tọa lạc của chùa Kim Chương, “ở phía Tây Nam trấn hơn 4 dặm, về phía
Bắc quan lộ” nay là khoảng ngã tư Nguyễn Trãi – Cống Quỳnh, đại thể là nơi chùa Lâm
Tế ngày nay. Quan lộ là đường đi nối liền vị trí này về miền Đông Nam Bộ ra Trung, Bắc
và hướng kia về miền Tây Nam Bộ. Vị trí chùa Kim Chương như vậy là tọa lạc ở khu vực
lỵ sở của trấn Phiên An, tức dinh trấn. Trấn thủ dinh hồi sau 1698 (khi Nguyễn Hữu Cảnh
thiết lập phủ Gia Định), kiêm luôn tri huyện Tân Bình và tri phGia Định, lấy đồn dinh
(dinh hiểu là doanh trại) “làm chỗ cho quan tham mưu cư trú” đóng ở “chợ Điều Khiển”.
Điều khiển là chức quan được đặt ra sau năm 1731 có nhiệm vụ thống lãnh toàn bộ lực
lượng quân đội các trấn để đảm bảo an ninh quốc phòng vùng biên khổn. Trương Phước
Vĩnh được chúa phong cho chức Điều khiển đó, đặt nha thự ở phía Nam dinh trấn. Chợ
Điều khiển gần dinh quan Điều Khiển nên được gọi tên như vậy. Chợ này nằm trên
đường quan lộ (Nguyễn Trãi) và tọa lạc khoảng giữa ngã sáu Phù Đổng với chợ Thái
Bình.
Chùa Kim Chương như vậy là ngôi chùa được xây dựng ở khu vực gần lỵ s của dinh
trấn và gần chợ Điều Khiển. Xét các dữ liệu khác từ Gia Định thành thông chí thì chùa
nằm trong khu vực phát triển. Ngoài ch Điều Khiển, chệch qua bên phía bên kia là ch
Tân Kiểng (718/10, đường Trần Hưng Đạo, P.2, quận 5): “chợ phố trù mật, thường năm
đến ngày Tết Nguyên đán,cuộc chơi vân xa và đu tiên, đáng gọi là một chợ lớn”(4).
Các dliệu này chỉ ra Kim Chương tự là ngôi chùa của chốn thị thành chứ không phải
ngôi sơn tự.
Lại cũng ở vùng chợ Tân Kiểng, năm 1770, có con hổ dữ “đi lạc” vào nhà dân kêu gào
dữ tợn. Đồn dinh phái binh lính đến vây bắt, nhưng hổ dữ không ai dám xúc phạm đến.
Qua ngày thứ ba có “nhà sư vân du là Hồng Ân cùng đồ đệ là Trí Năng xin vào bắt hổ
cho dân”. Hồng Ân bị hổ vồ chết. Trí Năng tiếp viện đánh trúng đầu hổ chết. Người tại
chcho Ân là có nghĩa khí, đem an táng tại chỗ đấy, rồi xây tháp(4).
Nay tháp không còn nhưng còn bài vị “Cậu Ân” thờ trong đình Tân Kiểng. Dẫn lại sự
kiện này từ Gia Định thành thông chí để nêu ra giả định rằng phải chăng chùa Kim
Chương là nơi lui tới của các nhà sư vân du từ nơi khác đến đất Gia Định. Ở đây cũng
không loại trừ, hai thầy trò Hồng Ân và Trí Năng vốn trước đó đã tá túc nơi Kim Chương
tự. Ở đó, họ nghe được tin cọp dữ hại người bèn xách côn ra chợ đánh cọp. Cũng không
loại trừ họ là các nhà sư đồng hương Qui Nhơn của Đạt Bản hòa thượng, Tổ khai sơn của
Kim Chương tự, bởi lẽ như Gia Định thành thông chí miêu tả thì Hồng Ân và Trí Năng là
hai nhà võ nghệ cao cường, đó là cái sở đắc đặc biệt của dân Bình Định.
Chùa Kim Chương liên tục được chúa ban biển, sắc tứ và được Cao hoàng hậu để lại di
chỉ ban một vạn quan tiền để trùng tu nhà chùa, chỉnh lý kinh tạng, trống chuông. Điều
này cho thấy đây là một trong ngôi chùa công/quan tự của thời đó. Việc chúa Nguyễn
Phúc Khoát ban tm biển “Kim Chương tự” cho chùa vốn bắt nguồn từ truyền thống
của các đời chúa trước, chẳng hạn như trường hợp “Sắc tứ Hộ Quốc tự” (1734), “Sắc tứ
Vạn An tự” (1710) ở Trấn Biên.
Điều này cho thấy cho đến trước khi Gia Long lên ngôi, các chúa Nguyễn còn tuân th
chủ kiến “Nho Thích song hành”, tức Nho giáo chưa thật sự trở thành chính thống. Chính