
Tác Giả: Người Khăn Trắng ĐIỆU RU OAN NGHIỆT
PHẦN 3
LINH MIÊU
Bà Thuỷ phải lấy hơi mấy lượt mới kể hết câu chuyện được:
- Lần cuối cùng là sáng sớm hôm nay, khi tôi cố gắng mở mắt ra thì nhìn
thấy được anh ta nằm đó, không cử động nhưng mắt thì cứ nhìn tôi đăm đăm
như muốn nói gì đó mà nói không được. Tôi sợ quá định kêu lên, nhưng cũng
không tài nào kêu dược!
Ông pháp sư Hoàng Vệ lắng nghe rất kỹ, rồi nhẹ nhàng nói:
- Bà là người thứ hai kể câu chuyện này. Rõ ràng đó là một hồn ma, nhưng
nó không giống như các hồn ma mà mọi người từng gặp. Nó không hại người,
cũng không hung dữ hay ma mãnh. Đặc biệt hơn, nó là một người nam.
Bà Bích Thuỷ hỏi lại:
- Đã là ma thì nam hay nữ cũng như nhau, sao gọi là đặc biệt?
Nhắm mắt một lúc, rồi đột nhiên vị pháp sư nói:
- Nhưng ở đây chì khác! Nó không phải là một oan hồn bình thường như tôi
tưởng. Bà xem đây...
Ông đưa cổ tay mình ra, bà Thuỷ nhìn thấy năm dấu đỏ rướm máu quanh cổ
tay, bà kinh ngạc:
- Ông bị sao vậy và bị bao lâu rồi sao không bôi thuốc?
Ông pháp sư nghiêm giọng:
- Mới vừa bị tức thời! Hồn ma này đã cao tay ấn hơn tôi tưởng, nên suýt đã
mất mạng với nó!
Ông lại đưa cổ tay bên kia, có hai dấu răng ngập sâu vào trong, hai dòng máu
rịn chảy ra khiến bà Thuỷ sợ hãi:
- Chẳng lẽ thầy cũng mới vừa bị? Mà sao tôi không thấy ai ở đây cả?
Ông thầy hơi mất bình tĩnh:
www.vuilen.com
40

Tác Giả: Người Khăn Trắng ĐIỆU RU OAN NGHIỆT
- Nguy hiểm là ở chỗ này. Chính cái vẻ lừ đừ, chậm chạp và gần như bất
động của nó đã làm hại tôi. Với những vết thương này một người bình thường
coi như mất mạng, cũng may là tôi còn có thứ hộ thân.
Ông lấy trong túi áo ra một gói vải đỏ, bỏ nhanh vào miệng một vật gì được
bọc trong đó. Rồi ông thu dọn đồ đạc và nói nhanh:
- Xin kiếu bà.
Bà Bích Thuỷ hốt hoảng:
- Kìa, thầy chưa làm giúp tôi chuyện đã nhờ thầy!
Lão pháp sư nhẹ lắc đầu:
- Tôi không thể giúp được gì nữa!
Ông ta đi ra cửa và phóng lên xe vù nhanh. Nhưng xe vừa ra tới cổng thì
đâm sầm vào một xe khác và ngã lăn ra. Mọi việc diễn ra bên ngoài, nên trong
nhà bà Bích Thuỷ không hề hay biết...
Nửa giờ sau...
Bà Bích Thuỷ sau một đêm mệt lả đã thiếp đi ngay khi lão pháp sư vừa đi ra.
Nhưng chỉ một lát sau, bà đã nghe có người lay nhẹ mình cùng giọng nói bên
tai:
- Dậy đi bà Thuỷ. Đi theo tôi...
Bà Thuỷ mở mắt ra tuy có hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy ông pháp sư, nhưng
vẫn không do dự khi ngồi bật dậy và bước ngay xuống giường. Bà chỉ hỏi khi
bước ra tới cửa phòng:
- Mình đi đâu đây?
Ông pháp sư mặt lạnh như tiền:
- Đi rồi khắc biết!
Bước ra khỏi cửa một chút thì bà Thuỷ hầu như không còn định hướng được
là mình đi đâu, bà hầu như phải vịn vào cánh tay của lão pháp sư mới đi được.
www.vuilen.com
41

Tác Giả: Người Khăn Trắng ĐIỆU RU OAN NGHIỆT
Khi người ta phát hiện ra bà Bích Thuỷ nằm ngất đi trong một ngôi nhà bỏ
hoang ở phía sau nghĩa địa thì người tím tái, lạnh ngắt.
Cũng may là được cứu chữa kịp thời, nên sau đó bà thoát nạn. Nhưng khi
người nhà hỏi chuyện thì bà Thuỷ nhất định không nói và lại tỏ ra sợ hãi một
khi bị hạch hỏi.
Nhơn, cậu con trai cả của bà rất thương mẹ, nên ngăn không cho ai hỏi gì
thêm, đích thân anh dìu mẹ về phòng riêng ngơi nghỉ. Sau đó, chính anh một
mình trở lại ngôi nhà hoang đó để tìm hiểu thêm.
Và thật bất ngờ, lúc Nhơn bước vào ngôi nhà không còn cửa, anh đã gặp một
anh chàng tuổi cỡ bằng anh, đang nằm im dưới đất.
Rõ ràng, lúc người phát hiện ra mẹ anh ở đây, người ta quả quyết là nhà
không có ai khác, như vậy anh chàng này...
Nhơn đứng lặng một lúc lâu rồi mới đánh bạo bước tới xem tình trạng của
người nằm đó và giật mình khi nhận ra anh ta còn thở! Thoạt tiên Nhơn định đi
báo cho những nhà gần đó nhưng lại ngại lôi thôi, nên sau một phút lưỡng lự,
anh bước ra ngoài đường lớn gọi một chiếc xe xích lô, anh bảo:
- Tôi có người thân bị bệnh bất ngờ, nhờ anh chở đi bệnh viện giùm.
Anh đưa tờ giấy bạc trị giá gấp ba lần cuốc xe, anh chàng đạp xích lô vui vẻ
nhận lời liền:
- Thầy có cần đi theo không?
Nhơn đáp:
- Không cần, anh cứ đưa người nhà tôi tới bệnh viện đó, tôi sẽ đón.
Tuy nhiên khi Nhơn trở vào thì phải ngơ ngác khi không còn nhìn thấy anh
chàng kia đâu.
- Ủa, sao kỳ vậy?
Anh chàng đạp xích lô bàn:
www.vuilen.com
42

Tác Giả: Người Khăn Trắng ĐIỆU RU OAN NGHIỆT
- Hay là người nhà của thầy đã tỉnh lại rồi và đi ra lúc thầy đi kêu xe?
Nhơn thở phào nhẹ nhõm, bởi thật sự lúc nãy anh vì lòng trắc ẩn nên phải
tính chuyện cứu người gặp nạn, giống như người ta đã cứu mẹ mình. Còn bây
giờ coi như không còn phiền toái nữa. Nhơn tìm cách nói khéo:
- Anh chờ ở đây, để tôi đi quanh tìm thử xem...
Anh nhìn thấy một lối ra khác, ngược lại với lối đã vào lúc nãy, nên đi nhanh
ra hướng đó. Mục đích của Nhơn là để tránh phải giải thích lôi thôi với anh
chàng đạp xe kia.
Chờ một lát sau không thấy Nhơn quay lại, anh chàng đạp xe ngơ ngác gọi:
- Thầy gì ơi, tôi trả lại tiền rồi còn đi kiếm ăn nữa chứ!
Anh ta gọi đến cả chục lần mà vẫn chẳng nghe trả lời. Túng thế, anh ta mới
quay ra xe đậu cách đó vài chục thước. Và...
- Ủa?
Anh ta nhìn lên xe của mình và thấy một anh chàng đang nằm như chết trên
đó!
- Kìa, anh...
Sờ thấy anh ta bất động, anh chàng hốt hoảng:
- Là người nhà của thầy kia đây mà, sao thầy ấy đi đâu vậy cà!
Anh ta định đứng đợi, nhưng nhớ lại lời dặn của Nhơn lúc nãy, anh ta lên xe
đạp thẳng tới bệnh viện cấp cứu. Tới nơi, anh ta nhìn trước sau chẳng thấy
Nhơn đâu thì hơi lo, nên sau cùng phải để khách trên xe, anh ta chạy thẳng vào
trong để tìm.
Tìm hoài chẳng thấy Nhơn đâu, anh ta đành phải quay ra, tính sẽ dìu đại
bệnh nhân vào và gửi ở chỗ cấp cứu. Tuy nhiên, khi trở ra anh ta ngơ ngác, bởi
trên xe không hề có bệnh nhân! Mà thay vào đó là một con mèo mun nằm yên
như chết trên nệm xe.
- Sao... sao thế này?
Anh ta còn đang thừ người ra thì vừa lúc con mèo phóng nhanh xuống xe và
biến mất giữa dòng người qua lại trên đường...
www.vuilen.com
43

Tác Giả: Người Khăn Trắng ĐIỆU RU OAN NGHIỆT
Đúng ra việc đến đó là xong, bởi tiền công đã lấy rồi, cũng không phải tốn
chút sức nào về người bệnh. Nhưng chẳng hiểu sao, anh chàng đạp xích lô cũng
đứng đó chẳng muốn rời, như còn muốn chờ đợi điều gì đó...
Mãi đến khi có một người khách gọi xe, anh ta mới giật mình quay lại và
lúng túng đáp:
- Dạ, xe đang đợi người...
Anh ta đợi đến trưa và cuối cùng đạp xe không về mà trong lòng cứ hoang
mang không thôi.
Nghe con hỏi, bà Bích Thuỷ ngơ ngác:
- Mẹ có biết gì đâu, bởi khi mẹ tỉnh lại thì thấy đang nằm trong phòng mẹ
rồi.
Nhơn kể lại:
- Người ta bắt gặp mẹ nằm trong một ngôi nhà bỏ hoang gần với nghĩa địa.
Chính con khi tới đưa mẹ về cũng ngạc nhiên hết sức tại sao mẹ lại ở đó. Đâu,
mẹ nhớ lại coi mẹ đã làm gì trước đó?
Bà Bích Thuỷ lúc ấy đã tỉnh táo hơn, bà lờ mờ nhớ lại chuyện ông pháp sư
mà bà nhờ một người bạn rước về giùm, bà kêu lên khẽ:
- Ông pháp sư!
Nhơn ngạc nhiên:
- Ông pháp sư nào? Mẹ gặp ông ta ở đâu?
Bà Bích Thuỷ định giấu con, nhưng sau cùng bà nói rằng:
- Mẹ nằm mơ thấy một thằng nào đó cứ nằm nhìn mẹ hoài, làm mẹ sợ quá
mấy đêm liền ngủ không được, nên phải nhờ người bạn rước ông thầy về coi
giùm.
Nhơn giật mình:
- Thằng nào là... thằng nào?
www.vuilen.com
44

