
Khám phá cung đường Nha Trang
– Đà Lạt
"Tiếng chim kêu vang vọng khắp nơi, những con suối nhỏ róc rách chảy ra từ
lòng núi cho tới những ngọn thác hùng vĩ từ trên đỉnh núi chảy dài như một
tấm lụa trắng vắt lên trên sườn núi xanh rì toàn cây cổ thụ", bạn Nguyễn Sĩ
Toàn viết.
Đi từ Nha Trang lên Đà Lạt hay ngược lại thì chỉ có một con đường duy nhất là đi
ngược 100 km xuống thị xã Phan Rang – Tháp Chàm rẽ vào quốc lộ 27 vượt đèo
Sông Pha (hay đèo Ngoạn Mục) đến huyện Đơn Dương. Nếu đi xe lớn trên 30 chỗ
ngồi thì phải đi hướng ngã ba Fi Nôm qua đèo Prenn lên Đà Lạt. Nếu đi xe nhỏ thì
có thể đi qua đèo Dran về hướng Trại Mát với khung cảnh đẹp hơn rất nhiều. Đoạn
đường này dài khoản 228 km cho hành trình Nha Trang – Đà Lạt.
Tuy nhiên, hiện nay tuyến đường mới từ Nha Trang lên Đà Lạt theo hướng Diên
Khánh – Khánh Lê – Khánh Vĩnh sang Đạ Sar huyện Lạc Dương đã được thông
xe với chiều dài khoảng 145 km, rút ngắn được so với đường cũ khoảng 80 km,
băng qua Vườn quốc gia Bi Doup nên khung cảnh phải nói là cực kỳ hoang sơ và
tuyệt đẹp. Đã là dân phượt, mê khám phá những cung đường mới thì không thể bỏ
qua đoạn đường này. Thế là tôi có một giấc mơ nho nhỏ được ấp ủ chờ có dịp thực
hiện.
Dịp ra Nha Trang vào một ngày cuối tháng 5, tôi đã lên một kế hoạch thăm cung
đường độc đáo này. Với lịch trình từ Nha Trang lúc 10h30 sáng, đến Đà Lạt lúc 2h
chiều, ăn cơm trưa tại Đà Lạt và đi chụp hình Hồ Xuân Hương trơ đáy đến khoảng
3h15 thì trở về Nha Trang, đến Nha Trang là 6h30 tối. Mọi người khi nghe nói tôi
đi như vậy đều có cảm giác chung là thằng này nó bị "khùng!". Nhưng mà đã đam
mê rồi thì rất khó mà cưỡng lại được và tìm lời giải thích cho hợp lý.

Xuất phát từ Nha Trang lúc 10h30 sáng, đến ngã tư gần nhất hỏi chú xe ôm đường
mới lên Đà Lạt, được chú chỉ đi về huyện Diên Khánh, qua di tích cây Dầu Đôi,
đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ thì rẽ phải đi ngang qua cổng thành cổ Diên Khánh.
Kể ra thì cũng rất lâu rồi mới được rong ruổi một mình trên chiếc xe máy vì vậy
cảm giác rất là thoải mái giống như tìm lại được chính mình!
Cung đường mới mở vắng người qua lại. Ảnh: Nguyễn Sĩ Toàn.
Quốc lộ 1A vẫn như ngày nào! Vẫn những chiếc xe đò Phương Trang, Minh
Dũng, Hoàng Long ngày ngày miệt mài ngược xuôi chở khách trên con đường
thiên lý, vẫn là những chiếc xe tải chạy bạt mạng bóp kèn inh ỏi và vẫn còn đó
những chú cảnh sát giao thông cũng miệt mài thổi còi dừng xe “kiểm tra giấy tờ”.
Đến huyện Diên Khánh rẽ phải vào một con đường, chạy khoảng 2 km là đến cổng
thành cổ Diên Khánh. Cổng thành rất nhỏ, màu đỏ, có treo một cái bảng “Di tích
lịch sử văn hóa, cấm xâm phạm”. Muốn đi qua cổng thành thì phải chờ tời lượt
mình thông qua tín hiệu đèn giao thông. Chợt thắc mắc là đường lên Đà Lạt đã
thông xe, nhưng với cái cổng nhỏ xíu này thì làm sao xe khách chui lọt?

Sau khi ra khỏi thành cổ Diên Khánh thì bắt đầu vào đoạn đường tráng nhựa nhỏ,
khá mát mẻ và xinh đẹp với hàng cây phượng nở bông đỏ rực hai bên đường. Đi
được vài cây số thì bắt đầu vào đoạn đường nông thôn với hai hàng cây bạch đàn
hai bên và những ruộng lúa nho nhỏ dưới chân núi xa xa. Đoạn đường này cũng
không lớn lắm, lại xấu, ổ gà lung tung, làm dấy lên nghi ngờ đây có phải là con
đường lên Đà Lạt hay không? Đi thêm khoảng 10 phút thì thấy một chiếc xe đò
màu cam của Phương Trang chạy ngược lại, thế là yên tâm mình đã đi đúng
đường.
Suốt một tiếng đồng hồ sau đó là toàn chạy trên những con đường gồ ghề sỏi đá,
băng ngang những ngọn đồi trọc lóc, những “Đại công trường” bạt đồi xẻ núi làm
đường nham nhở với ngổn ngang cột điện và đủ các loại xe cơ giới hạng nặng liên
lục gầm rú để hoàn tất đoạn đường này. Thì ra là đoạn từ Diên Khánh đến Khánh
Vĩnh chạy dọc Sông Cái vẫn làm chưa xong.
Nhìn những ngọn đồi bị “xẻ thịt” làm đường giống như những vết cắt vào thiên
nhiên thật sâu và thô bạo, đó cũng là cái giá của sự phát triển, được cái này thì mất
cái kia!
Qua cầu Sông Cầu là vào địa phận huyện Khánh Vĩnh, trời nắng chang chang,
mây núi trập trùng phía trước và đâu đó trong dãy núi trước mặt là vườn quốc gia
Bi Doup, là cao nguyên Lâm Viên nơi có thành phố Đà Lạt thơ mộng. Thế là cứ
thẳng tiến mặc dù đường xấu, tuy nhiên, cũng lâu lắm rồi không đi những con
đường kiểu này nên cũng là một cách để lấy lại cảm giác xưa.
Chạy một lúc thì đến một cây xăng và quán ăn với bảng quảng cáo là “Dừng chân
để lên đèo”, thấy có một chiếc xe Phương Trang đậu trong đó. Đi được một đoạn
là đến chân đèo – không tên, chỉ có cái bảng báo là “Đường đèo dốc quanh co dài
29 km”.
Thật may là đoạn đường từ chân đèo trở đi rất đẹp, đường trải nhựa phẳng lì. Dãy
sơn phân cách dưới đường trắng tinh. Thế là yên tâm leo đèo sau khi có một số
pha thử phanh bánh xe trước và sau để bảo đảm là chúng vẫn hoạt động tốt!

Đường đèo lúc nào cũng đẹp, đây lại là con đèo dài tới 29 km, có nhiều cảnh đẹp
để dừng chân chụp ảnh. Đường đèo quanh co uốn lượn, hai bên đường cỏ lau mọc
rất dày buông mình đong đưa theo gió rất đẹp và hoang sơ. Những khúc cua nguy
hiểm thì có hàng rào chắn bằng thép nhìn rất mới, chứng tỏ là con đường này đúng
là mới hoàn thành, trên hàng rào có đôi chổ bị “sứt mẻ” chắc là do tay lái nào đó
thấy đường đẹp và vắng vẻ nên hào hứng quá chạy hơi nhanh nên lao vào đây!
Dọc đường thấy người vài dân tộc chân không lầm lũi đi dọc đường, nhìn xung
quanh chỉ thấy toàn là rừng già và núi, tuyệt đối không có một nóc nhà hay nương
rẫy nào, vì vậy không biết những người này đi lang thang ở đây làm gì? Tuy
nhiên, giữa khung cảnh vắng vẻ và tĩnh mịt này mà gặp được người thì cũng thấy
vui. Thi thoảng mới thấy một chiếc xe chở khách chạy qua.
Đang thong thả leo đèo với vận tốc khoảng 40 km/h để tận hưởng cảnh đẹp thì
thấy một nhóm người nước ngoài đổ đèo bằng xe đạp, lập tức nhe răng cười với họ
và làm dấu hiệu “number one”, họ cũng đáp lại y chang, thật là vui. Những người
như thế quả thật là rất đáng nể, qua một đất nước xa lạ mà lại dám đi con đường
đèo lạ hoắc ngay cả với người Việt Nam, mà lại đi bằng xe đạp, bởi vậy mới thấy
được máu phiêu lưu của họ nhiều hơn mình gấp mấy chục lần.
Lên đèo chầm chậm, cố hít thật nhiều không khí trong lành của núi rừng cứ như là
sợ sẽ không hít thì nó sẽ bay mất. Chỉ có đi chậm mới cảm nhận được hết vẻ đẹp
và không khí của núi rừng nơi đây với tiếng chim kêu vang vọng khắp nơi, những
con suối nhỏ róc rách chảy ra từ lòng núi cho tới những ngọn thác hùng vĩ từ trên
đỉnh núi chảy dài như một tấm lụa trắng vắt lên trên sườn núi xanh rì toàn cây cổ
thụ. Định dừng lại lấy máy ảnh ra chụp nhưng thấy trước mặt mây đen kịt đầy đe
dọa nên thay vì lấy máy ảnh thì lấy áo mưa mặc vào để chuẩn bị đón cơn mưa của
núi rừng.

Thành cổ Diên Khánh.
Những ngọn
đồi bị xẻ làm đường.

