
2
2. Lịch sử vấn đề
Khi người phụ nữ làm thơ, tác phẩm của họ thường được soi chiếu từ cái
nhìn đặc điểm giới. Vi mạch sáng tạo trong thế giới thơ của những cây bút nữ
bám rễ vào đặc điểm giới để đồng vọng và tự hóa giải những tâm hồn đa cảm. Ở
Xuân Quỳnh, cái thiên tính nữ ấy chiếm hữu cả tâm hồn, cuộc đời và thơ bà. Đời
và thơ Xuân Quỳnh chỉ là một.
Đã có một số bài nghiên cứu đề cập đến cái phần nữ tính thiêng liêng trong
thơ Xuân Quỳnh. Ngay từ tập thơ đầu tay in chung với Cẩm Lai Tơ tằm – Chồi
biếc, thơ Xuân Quỳnh đã gây được sự chú ý với giới nghiên cứu, phê bình văn
học. Lê Đình Kỵ trong bài Tơ tằm và chồi biếc đăng trên tạp chí Nghiên cứu
khoa học số 1/1964 cũng đánh giá thơ Xuân Quỳnh “nhẹ nhàng, trong sáng, xinh
xắn như một điệu múa dân tộc” [2, tr20].
Trong cuộc trao đổi về thơ Xuân Quỳnh năm 1984, Vương Trí Nhàn và
Phạm Tiến Duật cũng đã phát biểu rằng: Ngày từ những tập thơ đầu tay, Xuân
Quỳnh đã thể hiện: “Một sự chủ động mà chỉ người phụ nữ ngày nay mới có:
những ao ước nhức nhối về hạnh phúc lứa đôi và sẵn sàng “giương vây” gìn giữ
bằng được” [7, tr13].
Sau đó, bài viết Cánh chuồn trong giông bão của tác giả Chu Văn Sơn về
thơ Xuân Quỳnh hàm chứa một cái nhìn tinh tế về thiên tính nữ trong sáng tác
của nhà thơ này. Hình ảnh cánh chuồn bé bỏng, mỏng manh mang tin bão trong
thơ Xuân Quỳnh cho tác giả ấn tượng về một trái tim thơ “cứ chao đi chao về,
mệt nhoài giữa biển giông và yên định, bão tố và bình yên, chiến tranh và hòa
bình, thác lũ và êm trôi…” [12, tr21], luôn khắc khoải cái khao khát được chở
che và gắn bó. Đóng góp mới của Chu Văn Sơn khi tiếp cận thế giới nghệ thuật
thơ Xuân Quỳnh nằm ở khái niệm chất thơ từ tổ ấm. Cùng với nỗi phấp phỏng,
lo âu chiếm lĩnh điệu hồn Xuân Quỳnh, Chu Văn Sơn đã định danh cho con
người này là “người đàn bà của muôn thuở” [12, tr22].
Bước vào thi giới Xuân Quỳnh là bước vào tòa lâu đài tâm hồn của một
“Người đàn bà yêu và làm thơ” [3, tr228] – Đoàn Thị Đặng Hương. “Từ những
bài thơ của thủa ban đầu còn nhiều hồn nhiên, mộc mạc và cả sự non nớt trong
nghệ thuật đến những bài thơ đã già dặn, đã đi vào độ chín của một phong cách
thơ đều lắng sâu những nỗi đau thầm kín: những nỗi đau và trăn trở của một
cuộc đời và một số phận nghệ thuật của người đàn bà làm thơ” [3, tr228]. Tác