
Không thanh âm
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN QUỲNH TRANG
Cô nói, lúc này không nên làm gì cả, rồi cũng thế thôi, cứ ngồi đây, nhìn ra khoảng sân
này, góc tối này, vài cụm dây leo này… cần làm gì chứ! Tất cả chỉ là thế thôi.
Cô bảo, chỗ này đây, có khoảng thời gian dài, cô cùng người ấy bên nhau, chẳng làm gì,
chưa là gì, bạn thôi, bạn cùng ngồi đốt cháy thời gian, đốt hết bao thuốc trong khói thơm
ly cà phê, rồi về, chẳng cần nói bất cứ điều gì.
Rồi khi quyết định chia tay, gọi nhau đến một quán khác, không phải nơi này, nói toàn
chuyện vô nghĩa nhẹ nhõm tầm phào.
Cô tìm quên bằng cách, hôm sau, mang theo túi xách nhỏ đựng quần áo, tư trang và tiền,
đi taxi ra quốc lộ. Vẫy đại một cái ô tô nào đó, bước lên, ngồi sâu vào trong ghế, nhắm
mắt, đến khi mở được mắt ra, thấy mình ở đâu đó. Tìm chỗ nghỉ ngơi, ăn uống xong, nằm
dài trên giường ngủ. Chỉ mở mắt dậy để ăn, để đi vệ sinh, còn lại là ngủ. Ngủ li bì như
hành khách đắm tàu phơi mình giữa nắng nóng đại dương. Sau cơn ngủ dài là những mơ
mị dằng dặc, đủ để khi trở về thành phố cô và người ấy không còn gọi lại cho nhau nữa.
- Thật ra thì vẫn có thể gặp qua blog hoặc facebook, luôn có cớ gì đó để bổ sung danh
sách, dù chẳng cần để lại cho nhau những lời nhận xét.
Cô không buồn. Cũng chẳng khi nào thấy thôi cô độc. Một mình hay khi giữa nơi đông
người, không cần ai hiểu cô. Tất nhiên, ít ai muốn hiểu ai khi họ chưa nắm bắt được
người ngồi trước mặt, người đi bên cạnh, thậm chí những người đã ngủ cùng.
“Có làm một điếu không?” Cô hỏi. “Tự dưng thèm hút thuốc lại, đã bỏ rồi đấy chứ, đi
vòng qua Bờ Hồ nghĩ thế nào mà rẽ vào bà già ngồi dưới ô mua lại một bao”.

Cô đang rơi vào một không gian nào khác. Tôi chưa biết đó là đâu. Tôi ngồi im như cô
bảo. Tôi không nói gì, không định làm gì. Tôi nhìn tận cùng vào bóng đêm. Đêm không
hình.
Tôi lấy một điếu từ bao thuốc cô vứt trên mặt bàn. Bật lửa. Ánh sáng soi một góc bàn tay
tôi đang run run. Bàn tay buồn và khô như củi mục. Ngón tay dài mộng mị, móng tay để
dài tô sơn đen nhìn thừa thãi ảm đạm. Ánh sáng soi một góc khuôn mặt cô, sống mũi cao,
má thuôn, mắt đen, lông mi cong, da trắng lành lạnh như thủy tinh và kiểu cười nhếch
mép. Tôi ghét khi nhìn cô cười thế, dù rằng không bởi do tôi.
Tôi chưa từng biết đến cô cho đến ba tháng trước. Cô đang chuẩn bị một buổi biểu diễn
nhỏ. Cô cần một người đệm guitar còn tôi thì được một người quen tin cậy giới thiệu. Cô
là một người hát. Cô không nhận mình là ca sĩ, cũng không cho ai nói rằng mình là ca sĩ.
- Tôi là người thích thì hát, không thích thì thôi. Cứ tạm hiểu thế nhé! Cô thầm thì, lúc ấy,
cô rất chừng mực trong chiếc váy hoa xanh da trời trên nền đen, không tay, hở chút vai,
chút ngực, ôm sát eo và đường chỉ lượn khéo. Cái chừng mực ấy thường đánh lừa mọi
cảm giác trong tôi.
Cô mở máy tính xách tay, nhiều sợi tóc buông chùng mặt, chùng vai làm tôi khó nhìn kỹ
được vẻ ngoài của cô. Tôi chỉ có thể nhìn bàn tay, bàn tay buồn, khô như củi mục. Mười
ngón tay buông thõng bấm phím, tranh thủ viết trên blog mấy dòng không rõ nghĩa. Khi
ấy, tôi ngồi sát cô, vừa đủ để tà áo của tôi chạm nhẹ trên vạt váy cô.
Lần đầu tiên gặp, không hiểu sao, chúng tôi tránh ngồi đối diện.
- Viết blog, để chế độ công khai, thế mà không muốn ai hiểu?
Tôi vừa ngoáy thìa lanh canh vào ly sôcôla đá, vừa hỏi nhỏ, nửa muốn làm ra vẻ tự nhủ,
nửa biết chắc cô nghe rõ.
- Như một kiểu bông đùa nhưng chân thật thôi.
Cô cười nhẹ, mép hơi nhếch lên thành dấu phẩy thiếu độ cong.
- Sao thích thế?

- Sẽ có người đọc mà có thể hiểu. Số đông chắc chỉ hiểu theo cách thông thường.
- Người ấy… một người đặc biệt?
- Bạn đặc biệt. Nói rồi cô cười châm chọc…
Lần đầu tiên gặp, không hiểu sao, cô như muốn nhắc về một người nào đấy, người mà tôi
- chắc hẳn - sẽ không biết mặt bao giờ.
- Đệm đàn không cần kỹ thuật nhiều đâu, càng giản dị càng tốt, cứ chơi như mình thế nào
thì nốt nhạc thế ấy. Mình hát cũng thế, mình không kỹ thuật, mình vứt hết mọi kỹ thuật.
Mình hát cho bản thân trước tiên và cho riêng một người nữa. Chỉ cần hát cho một người
nghe là đủ. Vẫn luôn chỉ cần một người nghe. Không thể hát nếu có ý dành cho cả đám
đông…
(Để cho tôi, cho riêng người nữa, không thể hát nếu có ý dành cho cả đám đông… thế thì
cần gì làm mini show và mời nhiều người đến thế làm gì?) - tôi nghĩ, nhưng không hỏi
lại. Cô có lý do riêng mình, lý do luôn chứa ẩn nhiều mâu thuẫn. Không mâu thuẫn, làm
người thật nhạt thếch!
- Chỉ cần bạn đánh phiêu. Thật phiêu. Càng phiêu càng tốt. Phiêu như đánh cho chính bạn
đang cất tiếng hát. Không cần tô thêm màu gì cho mình. Bạn có con Carmen riêng của
bạn. Mình có con Carmen riêng của mình. Làm sao tối ấy cho chúng nhảy cùng nhau
đồng điệu một lần. Tất cả chỉ có thế…
Rồi cô vào google, gõ tên cô, lôi ra mấy bản nhạc gửi trên mạng.
- Mình chưa phát hành đĩa CD và có thể sẽ không ra nổi một đĩa tử tế. Đây là những bài
mình hát, cũ lắm rồi, xưa lắm rồi, cách đây chừng bảy tám năm, trong một quán nhỏ.
Mình chỉ hát nhạc Trịnh, không vì mộng mơ hay buồn phiền. Muốn nói chuyện với chính
mình thì đến đấy hát. Muốn thấy mình càng sống càng bình thản thì đến đấy hát. Mình
giờ vẫn hành nghề con buôn, đôi khi ưu phiền thì thản nhiên vay mượn nương náu vào
nghệ thuật. Tạm cho là thế.

- Đằng ấy nói mà như viết văn nhỉ. Có vẻ mơ hồ với mọi thứ. Ấy không biết mình là ai và
thực sự cần gì, chỉ thản nhiên tạm cho là thế… thôi sao?
- À, ừ thì thế cho đỡ phải cố gắng nhiều. Giống như trò lừa đảo của một cái bóng nào đó
để mình là chính mình hoặc không phải lúc nào cũng là chính mình. Thôi, bạn nghe thử
đi để xem các con Carmen có cùng tần số không rồi tính tiền nhé. Khoản này thì không
ngại, cứ yêu cầu, mình sẵn sàng trả hơn để bạn yên tâm mà nhiệt tình.
Rồi cô di chuột, nhấn nút play. Tôi nghe giọng hát của cô vang vang lên từ laptop. Tôi
nhìn cô đầy ngạc nhiên. Không thể tin, trong bộ dạng thiếu sức sống, đầy mùi mưa ảo
não, giọng nói đậm đặc những nghi ngờ và khê khê mùi khói thuốc kia lại có giọng hát
trong vắt và rất đỗi ngây thơ. Cô mang đến cho nhạc Trịnh nhiều hồn nhiên, chân chất.
- Không thể tin…, tôi lẩm bẩm, thực sự là ấy hát không đấy?
- Phải. Nhưng là cái giọng hát đã nhăm nhe thành cũ rồi.
Và chỉ với một bài hát, cô buộc tôi đi theo cô, không điều kiện.
Tôi không nhắc nhiều đến mini show, bởi chẳng có gì làm tôi có thể nhớ ngoài trận mưa
tầm tã từ chiều đến đêm làm tôi bị cảm nặng và số tiền cátsê cô đưa cho tôi (sống ổn
trong một tháng mà không cần làm thêm việc gì).
Những người đến dự phần nhiều đã từng nghe cô hát. Cô ngừng hát đã năm năm, nhưng
họ vẫn nhớ để đến. Tôi nghe, tôi nghĩ như là lần đầu tiên cô hát cho ai đó không phải bản
thân mình và người ấy. Giọng hát cô đổi khác, lúc nặng nề, buồn bã, lúc gai góc uể oải,

lúc mênh mang giữa liêu trai không có tâm điểm để tựa vào. Có chăng, một chút gì thản
nhiên, mặc định vào số phận vẫn còn đang sót lại…
Sau đêm ấy tôi gặp cô nhiều hơn nữa.
Đến hôm nay, vừa tròn ba tháng.
Hai đứa tôi đang ngồi trong một quán cà phê, quán này lạ với tôi, lần đầu đến nên tôi thấy
ít nhiều khó thoải mái:
Không hiểu sao lại đưa nhau ra đây nhỉ?
Thì lâu quá chưa ra đây.
Có liên quan gì đến việc chia tay với người ấy không?
Cô lầm bầm nói, như muốn bảo là không rõ và cũng không nhớ nữa. Rồi uể oải ngả
người xuống bàn, một tay chống cằm đang chực đổ sấp, một tay xoay xoay đế đựng sáp
nến thơm lom đom cháy hình trái tim.
Chẳng nhớ gì hết à? Tôi gặng hỏi.
Ừ thì chuyện cũ cả rồi. Nhớ cũng chả để làm gì.
Thực sự là không còn yêu chứ?
Ừ. Chỉ còn thấy thân quen. Thực ra đâu còn gì để nói nữa…
Chúng tôi ngồi cạnh nhau im lặng và cùng nhìn vào đâu đó trước mặt. Dường như chỉ có
hư vô trong một màn sương lạnh ảm đạm giăng giăng bên hồ. Tôi châm lửa. Cô châm
thuốc. Lại đến lượt cô châm lửa, tôi châm thuốc. Có quá nhiều điều tôi muốn biết thêm
về người ấy. Ba tháng tôi hỏi. Ba tháng cô kể. Kể như tua lại một cuộn phim đen trắng lôi
ra từ tiềm thức. Phim chỉ có hai màu đen và trắng với những đốm sáng lung linh. Hạnh
phúc hay đau khổ, tất cả đều lung linh. Thực sự có lúc tôi chẳng muốn biết tương lai của
cô sẽ như thế nào. Luôn thấy cô thế này. Cùng nhiều tiếng thở dài nặng nề trong đêm tối.
Cô cứ thản nhiên đơn độc trôi đi trước mắt tôi.

