
Ch ng 7 Chuy n ly kỳươ ệ
Ánh trăng, ánh trăng là gì?
Trong đ u Hinh v n th p thoáng n hi n cái t ánh trăng này. Nó b t đ u đ n t đâu,ầ ẫ ấ ẩ ệ ừ ắ ầ ế ừ
cô nh không rõ n a, hình nh t trong gi c m , t mi ng cô gái áo tr ng nói ra. Và rõớ ữ ư ừ ấ ơ ừ ệ ắ
ràng là l i đ c thi th cha cô nói đ n.ạ ượ ể ế
“L n đ u tiên mình nghe th y, là cái đêm khi đang đi trong hành lang nhà gi i ph uầ ầ ấ ả ẫ
c u b ngã, r i nói ra cái t này”. S nh nói l i an i v i Hinh v a có tang ng i cha, côậ ị ồ ừ ả ờ ủ ớ ừ ườ
l i nghe nói Hinh mu n xu t phát t hai ch ánh trăng đ đi tìm s th t v “v ánạ ố ấ ừ ữ ể ự ậ ề ụ
m u sát 405”, S nh ti c r ng mình không th thoát thân, nh ng cô r t vui vì đ c làmư ả ế ằ ể ư ấ ượ
m t “tham m u cao c p”.ộ ư ấ
“Lúc đó d ng nh c u l i quên ngay hai ch này, mình đ nh ti p t c h i thì ông giàườ ư ậ ạ ữ ị ế ụ ỏ
gù đ a tay ra hi u mình hãy im đi. Sau này mình h i l i, thì ông ta nói: Tôi s cô b nư ệ ỏ ạ ợ ạ
cô s nh mãi cái c nh tôi c a c t t thi d i ánh trăng, nên m i mu n cô đ ng kh iẽ ớ ả ư ắ ử ướ ớ ố ừ ơ
l i v i cô ta làm gì, k o s có tác đ ng b t l i cho tâm lý cô ta”. S nh v i gi i thíchạ ớ ẻ ẽ ộ ấ ợ ả ộ ả
ngay.
“Thì ra c u đã bí m t đ n g p ông già gù y!” Hinh c m cu n giáo trình gi i ph uậ ậ ế ặ ấ ầ ố ả ẫ
đ p b p lên đ u S nh.ậ ố ầ ả
“C u đã quên r ng ông ta đã g n gi ng c m c u đ n nhà gi i ph u à? Mu n g p ôngậ ằ ằ ọ ấ ậ ế ả ẫ ố ặ
ta, thì ph i đ n vào lúc n a đêm. Vì th mà mình còn b ông ta qu t cho m t tr n r tả ế ử ế ị ạ ộ ậ ấ
ác, c u không có m t l n đó là quá may cho c u r i!”ậ ặ ầ ậ ồ
“Th thì l th t! N u nói là đêm hôm đó mình b “ánh trăng” hù d a, thì t i sao mìnhế ạ ậ ế ị ọ ạ
v n m h nh là cô gái áo tr ng trong m cũng nói đ n hai ch này? Ngay tr c m tẫ ơ ồ ớ ắ ơ ế ữ ướ ắ
mình, cái tiêu b n c th r t tuy t kia đã t p h p l i thành cô gái áo tr ng. Li u cô gáiả ơ ể ấ ệ ậ ợ ạ ắ ệ
đó, ánh trăng, v m u sát 405 và các chuy n ma khu nhà gi i ph u có liên quan gìụ ư ệ ở ả ẫ
v i nhau không?” Càng nghĩ Hinh càng c m nh n r ng b t đ u t ánh trăng là ph ngớ ả ậ ằ ắ ầ ừ ươ
án duy nh t.ấ
S nh nói: “Đi u kỳ l là, n u cô gái áo tr ng là m t h n ma trong khu nhà gi i ph uả ề ạ ế ắ ộ ồ ả ẫ
thì cô ta không th đ n qu y nhi u c u trong m m i đúng, v y thì cái b u c a caoể ế ấ ễ ậ ơ ớ ậ ậ ử
ch là đ tr ng bày thôi sao?”ỉ ể ư
“S nh, con l i nói lung tung gì th ?”. M t ph n trung niên ăn v n c u kỳ b c vàoả ạ ế ộ ụ ữ ậ ầ ướ
phòng, đó là bà L ng Ch Quân, m c a S nh. Trông th y Di p Hinh, bà thôi cauươ ỉ ẹ ủ ả ấ ệ
mày c i nói: “Cháu Hinh đ ng nên tin cái S nh nhà này nói v nói v n. Nó nói toànườ ừ ả ớ ẩ
nh ng chuy n th n thánh ma qu hão huy n ch ch ch u khó h c hành gì c ! Mayữ ệ ầ ỷ ề ứ ả ị ọ ả
nh có cháu ghi âm chép bài giúp cho, n u không ch c ch n nó s b l u ban!”ờ ế ắ ắ ẽ ị ư
S nh không b l d p, nói luôn: “M i, không nên đ cho m t cô gái t t nh Hinh cả ỏ ỡ ị ẹ ơ ể ộ ố ư ứ
ph i n m n p s hãi. Hinh đang băn khoăn v “v m u sát 405”, m có th cung c pả ơ ớ ợ ề ụ ư ẹ ể ấ
thêm vài đ u m i đ c không?”ầ ố ượ
Bà Quân m t h i bi n s c: “Hinh , cháu không đ c ti p t c căn bu ng đó n a.ặ ơ ế ắ ạ ượ ế ụ ở ồ ữ
Còn v đ u m i thì bác... có bi t gì đâu!”. Rõ ràng là bà Quân ch a bi t là S nh đãề ầ ố ế ư ế ả
gi u bà vi c chuy n ch , bà nghĩ ng i... “V chuy n gian ký túc xá y hay có ng iấ ệ ể ỗ ở ợ ề ệ ấ ườ
ch t, m cho r ng có chín ph n ch là ng u nhiên. Các n sinh ph i ch u áp l c h cế ẹ ằ ầ ỉ ẫ ữ ả ị ự ọ
t p r t l n, mà ch a bi t cách gi i to . M i lăm năm qua còn ch a th gi i thíchậ ấ ớ ư ế ả ả ườ ư ể ả
n i, hai cô băn khoăn v v n cũng có ích gì đâu! Th này v y, t i ngày 15 tháng 6,ổ ớ ẩ ế ậ ố
cháu Hinh hãy đ n ng nhà bác. Bác s dùng s i dây xích to xích hai ch em trênế ủ ở ẽ ợ ị

gi ng, nh th đã đ an toàn ch a?”. Hinh và S nh đ u không nh n đ c cùng c iườ ư ế ủ ư ả ề ị ượ ườ
phá lên. Lúc này Hinh m i đ c bi t S nh đã đ c th a h ng nh ng “gen t t đ p”ớ ượ ế ả ượ ừ ưở ữ ố ẹ
t ai.ừ
Bà Quân v a đi kh i, S nh l i nói: “Nh ng “ánh trăng” là m t t r t quen thu c, thìừ ỏ ả ạ ư ộ ừ ấ ộ
c u b t tay vào t ch nào?”ậ ắ ừ ỗ
Hinh thoáng suy nghĩ r i nói: “Mình cho r ng ta c nh m vào m t vi c c th đã, cồ ằ ứ ằ ộ ệ ụ ể ứ
đi u tra t “v m u sát 405”, nh ng l n này thì mình c n ph i chuyên nghi p h n!”ề ừ ụ ư ư ầ ầ ả ệ ơ
S nh th a d p trêu luôn: “N u c n tr th thì c u c g i anh chàng Kim Mao Sả ừ ị ế ầ ợ ủ ậ ứ ọ ư
V ng! Mình th y anh ta luôn theo sát nh th , r t d sai b o!”ươ ấ ư ế ấ ễ ả
Văn phòng c a ông L c B nh Thành phó Bí th Đ ng u Vi n Y h c Lâm sàng đ t ủ ụ ỉ ư ả ỷ ệ ọ ặ ở
t ng 15 c a khu nhà đ c quyên t ng m i xây d ng; nhìn qua c a s , có th th y Đ iầ ủ ượ ặ ớ ự ử ổ ể ấ ạ
h c Y Giang Kinh r p bóng cây xanh um tùm, xa h n n a là trung tâm thành ph náoọ ợ ơ ữ ố
nhi t s m u t - th m chí ngày càng xa hoa. Ông Thành r t thích khung c nh n i này,ệ ầ ấ ậ ấ ả ơ
m i khi làm vi c căng th ng, ph i suy nghĩ nhi u, ra đ ng ng m c nh s th y tâmỗ ệ ẳ ả ề ứ ắ ả ẽ ấ
h n nh nhõm và h ng ph n tr l i ngay.ồ ẹ ư ấ ở ạ
“Em chào th y Thành!”. C a v n m r ng, m t n sinh đang gõ c a cho “ph i phép”.ầ ử ố ở ộ ộ ữ ử ả
Là Phó bí th Đ ng u chuyên trách công tác sinh viên, t khi nh m ch c, ông Thànhư ả ỷ ừ ậ ứ
th c hi n ch đ “m c a làm vi c”, b t c sinh viên nào, h có đi u khúc m c tự ệ ế ộ ở ử ệ ấ ứ ễ ề ắ ư
t ng thì đ u có th đ n th l v i ông.ưở ề ể ế ổ ộ ớ
“B n M n vào đây ng i nào!” Ông nh n ra đó là Chu M n - l p tr ng l p B khóa 93.ạ ẫ ồ ậ ẫ ớ ưở ớ
Ông Thành pha trà m i cô r i vào đ ngay: “Th y Lý ch nhi m l p đã nói chuy n v iờ ồ ề ầ ủ ệ ớ ệ ớ
tôi v tình hình c a em Di p Hinh, hôm nay tôi hi v ng em có th nói th t c th , nh tề ủ ệ ọ ể ậ ụ ể ấ
là các di n bi n ít hôm g n đây”.ễ ế ầ
M n h i ng p ng ng, ông Thành hi u ý bèn ra khép c a l i. Lúc này cô m i nói:ẫ ơ ậ ừ ể ử ạ ớ
“Kho ng m t tu n tr c thi gi a h c kỳ, chúng em b t đ u th y Hinh có m t s bi uả ộ ầ ướ ữ ọ ắ ầ ấ ộ ố ể
hi n khác l ”. M n l i ng p ng ng, ng c nhìn đôi m t r t th ng th n chân thànhệ ạ ẫ ạ ậ ừ ướ ắ ấ ẳ ắ
c a th y, cô đ ng viên mình ti p t c nói. “Có m t l n đang trong phòng th củ ầ ộ ế ụ ộ ầ ở ự
nghi m gi i ph u, Hinh qu quy t nói r ng đã nhìn th y m t căn phòng nh có m tệ ả ẫ ả ế ằ ấ ở ộ ỏ ộ
tiêu b n c th hoàn ch nh, tinh x o. Nh ng khi chúng em đ n xem thì đó ch có m tả ơ ể ỉ ả ư ế ở ỉ ộ
t thi r a nát. L i có l n vào lúc n a đêm Hinh ra kh i ký túc xá, không rõ đi đâu r tử ữ ạ ầ ử ỏ ấ
lâu m i tr v . Có m t đêm b n y đ ng ngay sát mép c a s , hình nh đang đ nhớ ở ề ộ ạ ấ ứ ử ổ ư ị
nh y xu ng...”ả ố
“Sau đó thì sao?” Ông Thành b ng ng t l i. M t chu i các s ki n đau lòng tr c kiaỗ ắ ờ ộ ỗ ự ệ ướ
đang hi n l i trong óc ông.ệ ạ
“Lúc đó em không dám lên ti ng, vì em nghe nói ng i m ng du n u b t ng ngheế ườ ộ ế ấ ờ
ti ng quát d ng l i, s có nh ng ph n ng b t th ng. Cũng may b n y đã nhìnế ừ ạ ẽ ữ ả ứ ấ ườ ạ ấ
xu ng sân và b ng nhiên t nh l i, r i bò tr l i gi ng n m ng . Và, khi ng b n yố ỗ ỉ ạ ồ ở ạ ườ ằ ủ ủ ạ ấ
th ng hay kêu thét lên, hình nh đang g p c n ác m ng vô cùng kinh hãi”.ườ ư ặ ơ ộ
“B n y r i lo n b t th ng nh th , ch c k t qu h c t p cũng b nh h ngạ ấ ố ạ ấ ườ ư ế ắ ế ả ọ ậ ị ả ưở
ch ?”. Ông Thành tr m ngâm suy nghĩ.ứ ầ
“Nh ng r t l là không b nh h ng l m. M y môn thi đ u đ c đi m xu t s c.ư ấ ạ ị ả ưở ắ ấ ề ượ ể ấ ắ
Môn gi i ph u còn đ c đi m t i đa”.ả ẫ ượ ể ố
“Nghe nói b n Hinh là h t nhân tích c c c a h i sinh viên tr ng, r t có năng khi uạ ạ ự ủ ộ ườ ấ ế
văn ngh , là ng i d n ch ng trình có trình đ r t chuyên nghi p, cách đây không lâuệ ườ ẫ ươ ộ ấ ệ
đã t ch c thành công cu c thi hát t biên t di n c a tr ng. N u đ cho m t sinhổ ứ ộ ự ự ễ ủ ườ ế ể ộ

viên xu t s c nh th b sa sút thì qu là th t đáng ti c!” Nh đ n nh ng n sinh viênấ ắ ư ế ị ả ậ ế ớ ế ữ ữ
đã ch t m t cách kỳ l trong h n ch c năm qua, ông Thành b ng th dài.ế ộ ạ ơ ụ ỗ ở
Chu M n ch t nh đ n m t s vi c quan tr ng: “Ngay bu i t i hôm b n y t ch cẫ ợ ớ ế ộ ự ệ ọ ổ ố ạ ấ ổ ứ
xong cu c thi hát, b n Hinh nói là cha mình đ n thăm, hai cha con đã đi d o v i nhau.ộ ạ ế ạ ớ
Nh ng sáng s m hôm sau, nghe nói, th c ra cha b n Hinh đã b li t não t tr c đóư ớ ự ạ ị ệ ừ ướ
m t tu n, đang n m b nh vi n cách tr ng r t xa”.ộ ầ ằ ở ệ ệ ườ ấ
Ông Thành c m th y s vi c nghiêm tr ng h n ông t ng t ng r t nhi u: “M t b nả ấ ự ệ ọ ơ ưở ượ ấ ề ộ ạ
h c nh th này, chúng ta c n ph i quan tâm sát sao. B n y th ng quan h v iọ ư ế ầ ả ạ ấ ườ ệ ớ
nh ng ai trong tr ng ta?”ữ ườ
“Hinh có m t cô b n chí thân luôn g n v i nhau nh hình v i bóng, tên là Âu D ngộ ạ ắ ớ ư ớ ươ
S nh, cũng ngay trong ký túc xá, nh ng g n đây S nh b viêm gan A cho nên Hinhả ở ư ầ ả ị
th ng ch có m t mình, và... chúng em đoán r ng g n đây Hinh đã có b n trai”.ườ ỉ ộ ằ ầ ạ
Ông Thành đ nh h i xem t i sao Chu M n l i có th “đoán ra”, nh ng ông đã nhi uị ỏ ạ ẫ ạ ể ư ề
năm làm công tác sinh viên, ông hi u r ng các n sinh đ u có “giác quan th sáu” đ iể ằ ữ ề ứ ố
v i các chuy n lãng m n, khó mà h i cho rõ “t i sao”, n u có h i s là vô duyên vàớ ệ ạ ỏ ạ ế ỏ ẽ
l c đ . Ông suy nghĩ m t lát r i ôn t n nói: “Các b n trong l p - nh t là các b n ạ ề ộ ồ ồ ạ ớ ấ ạ ở
chung ký túc xá - xu t hi n tình tr ng nh th , gánh n ng trên vai m t l p tr ng nhấ ệ ạ ư ế ặ ộ ớ ưở ư
em b ng nhiên s càng n ng, càng v t v h n. Ti p theo đây, tôi mong em và các b nỗ ẽ ặ ấ ả ơ ế ạ
có t t ng ti n b s cùng chú ý quan sát m i hành đ ng và quan h c a b n Hinh.ư ưở ế ộ ẽ ọ ộ ệ ủ ạ
Nh ng tuy t đ i không tr c ti p can thi p vào đ i s ng riêng t , k o b n y s cóư ệ ố ự ế ệ ờ ố ư ẻ ạ ấ ẽ
ph n c m đ i v i s nhi t tình giúp đ c a m i ng i. N u th y có hi n t ng b tả ả ố ớ ự ệ ỡ ủ ọ ườ ế ấ ệ ượ ấ
th ng, thì l p t c thông báo v i th y Lý ho c tr c ti p t i g p tôi. Cánh c a phòngườ ậ ứ ớ ầ ặ ự ế ớ ặ ử
tôi luôn luôn r ng m ”.ộ ở
Chu M n g t đ u, xin phép ra v . S p r i kh i phòng, cô l i h i: “N u tình hình ngàyẫ ậ ầ ề ắ ờ ỏ ạ ỏ ế
càng x u đi thì nhà tr ng s có bi n pháp gì ?”ấ ườ ẽ ệ ạ
“S m i các chuyên gia khoa th n kinh h i ch n, và n u đ c ph huynh đ ng ý, thìẽ ờ ầ ộ ẩ ế ượ ụ ồ
đ a vào n m vi n tâm th n”. Ông Thành có ph n không vui tr c câu h i này c aư ằ ệ ầ ầ ướ ỏ ủ
M n, nh ng - ông đành nói ra cái k t qu đáng bu n này m t cách khó nh c.ẫ ư ế ả ồ ộ ọ
Chu M n ch t th y ng i gai l nh.ẫ ợ ấ ườ ạ
Phó phòng b o v tr ng Vu T Dũng nhìn cô gái có v b n l n đang đ ng tr cả ệ ườ ự ẻ ẽ ẽ ứ ướ
m t, hình nh ông nghe ch a rõ yêu c u c a cô: “Gì c ? Cô c n xem cái gì?”ặ ư ư ầ ủ ơ ầ
“Bác có th cho cháu xem h s và các b n t ng trình v “v án m u sát 405”ể ồ ơ ả ườ ề ụ ư
không? Cháu nói là... h s và báo cáo v các v án nh y l u t i phong 405 khu nhàồ ơ ề ụ ả ầ ạ
13. Cháu tr m phát thanh c a tr ng ta, đang th c hi n m t ph ng v n vì mu n làmở ạ ủ ườ ự ệ ộ ỏ ấ ố
rõ s th t v v vi c mê tín v n đ n đ i b y lâu. Bác cũng bi t r i: ngày 16 tháng 6ự ậ ề ụ ệ ẫ ồ ạ ấ ế ồ
l i s p đ n, thì nghi án này cũng tr thành tiêu đi m mà các sinh viên r t quan tâm”.ạ ắ ế ở ể ấ
Di p Hinh khéo léo trình bày nh ng l i mà cô đã chu n b t m t tr c.ệ ữ ờ ẩ ị ỉ ỉ ừ ướ
Ông Dũng c i nh t: “M t nhân v t truy n kỳ c a đ i trinh sát hình s công an thànhườ ạ ộ ậ ề ủ ộ ự
ph là Đ ng Nh t Quân t ng đ c trách đi u tra v này, đã k t lu n ch là t sát do ápố ườ ấ ừ ặ ề ụ ế ậ ỉ ự
l c h c t p quá căng th ng, ch không có đi u bí hi m gì khác! Tôi ch a rõ các côự ọ ậ ẳ ứ ề ể ư
đ nh làm rõ s th t nào n a?”ị ự ậ ữ
“Nh ng, m i sinh viên đ u ph i ch u áp l c hoc t p nh nhau, thì t i sao riêng ký túcư ọ ề ả ị ự ậ ư ạ
xá y g n nh năm nào cũng có ng i nh y l u?”ấ ầ ư ườ ả ầ
“Ai nói là ch riêng ký túc xá y? Tôi có th đ a ngay ra vài ví d ! Ch ng h n: nămỉ ấ ể ư ụ ẳ ạ
1987 phòng 610 khu nhà 5; năm 1989 phòng 48 khu nhà 11; năm ngoái, phòng 516 khu
nhà 8 đ u có sinh viên t t ! Có ng i là vì áp l c trong h c t p, có ng i là chuy nề ự ử ườ ự ọ ậ ườ ệ

yêu đ ng. Ch c cô có th hi u: tr ng ta là đ n v tr ng đi m c a B Y t , năm nàoươ ắ ể ể ườ ơ ị ọ ể ủ ộ ế
cũng có m t lô sinh viên b đào th i vì k t qu h c t p không đ t, áp l c trong h c t pộ ị ả ế ả ọ ậ ạ ự ọ ậ
luôn luôn r t căng!”ấ
“Nh ng căn phòng y hi n đang có 6 n sinh , chúng ta cũng nên nghĩ đ n s an toànư ấ ệ ữ ở ế ự
c a h . Ch c bác cũng hi u tâm tr ng c a h lúc này ra sao”.ủ ọ ắ ể ạ ủ ọ
“Phòng b o v s nghĩ cách... Th c ra năm nào chúng tôi cũng bàn cách, nh ng khôngả ệ ẽ ự ư
c n thi t ph i tuyên truy n phô tr ng làm gì. Các cô tr m phát thanh l nào khôngầ ế ả ề ươ ở ạ ẽ
có các t li u lành m nh sáng s a đ làm ti t m c! Sao c ph i h c theo các t báo láư ệ ạ ủ ể ế ụ ứ ả ọ ờ
c i bày v a hè truy tìm vu v các s vi c cũ rích m c meo?” Ông Dũng là ng i r tả ỉ ơ ự ệ ố ườ ấ
t ng tr i, d s c đ đ i phó v i m t cô sinh viên!ừ ả ư ứ ể ố ớ ộ
“Nh ng...”ư
“Thôi cô đ ng làm phi n chúng tôi đang công tác n a... Cô đang h c l p nào khoa nào?ừ ề ữ ọ ớ
Cho tôi xem th sinh viên!” Ông Dũng bi t rõ cái chiêu này r t đ c vi c.ẻ ế ấ ượ ệ
Di p Hinh tiu ngh u b c ra kh i phòng b o v , b ng nhìn th y m t nam gi i tr cệ ỉ ướ ỏ ả ệ ỗ ấ ộ ớ ạ
ngoài 30 tu i đang đ ng xa xa v y tay g i cô, anh ta đ ng th i ngho nh nhìn các phía,ổ ứ ẫ ọ ồ ờ ả
có v r t hoang mang. Hinh nghĩ b ng: anh ta đ nh làm gì? Li u có ph i k x u chăng?ẻ ấ ụ ị ệ ả ẻ ấ
Nh ng cô l i nghĩ đây là ch n c quan tr òng s , l i k bên phòng b o v , ai dám làmư ạ ố ơ ư ở ạ ề ả ệ
càn, cho nên cô b c t i.ướ ớ
“V a nãy tôi đi qua c a phòng b o v , đúng lúc nghe th y cô đang h i v chuy n “vừ ử ả ệ ấ ỏ ề ệ ụ
án m u sát 405”, vì sao v y?” Anh ta v a nói v a nh n nhác nhìn quanh, c nh là làmư ậ ừ ừ ớ ứ ư
m t vi c gì m ám.ộ ệ ờ
“Tôi tr m phát thanh c a tr ng, ngày 16 tháng 6 s p đ n g n, tôi mu n làm m tở ạ ủ ườ ắ ế ầ ố ộ
chuyên đ , anh có t li u gì không?” Hinh v n ng phó b ng n i dung theo l i côngề ư ệ ẫ ứ ằ ộ ố
vi c mà cô đã nghĩ s n.ệ ẵ
“Xin l i, tôi không th công b ”. Anh ta th dài r i quay đi.ỗ ể ố ở ồ
Th t đáng ngán. Hinh b c b i b c đi. Lúc đi đ n c u thang, cô li c nhìn th y anh taậ ự ộ ướ ế ầ ế ấ
v n quanh qu n ch cũ và nhìn theo cô. Cô ch t n y ra m t ý đ nh, bèn r o b cẫ ẩ ở ỗ ợ ả ộ ị ả ướ
quay l i ti n sát anh ta và nói: “Anh , ch ng gi u gì anh, tôi đang căn phòng 405ạ ế ạ ằ ấ ở
khu nhà 13 cùng v i năm cô gái n a. N u chuy n v n đ n đ i là có th t, thì v n đenớ ữ ế ệ ẫ ồ ạ ậ ậ
có th s p xu ng đ u m t ng i b t kỳ trong s chúng tôi. Mong r ng n u anh bi tể ẽ ậ ố ầ ộ ườ ấ ố ằ ế ế
m t manh m i nào có th giúp chúng tôi tránh n n, thì hãy cho tôi bi t!”ộ ố ể ạ ế
“Tránh n n à?” Anh ta c i nh t, r i ra hi u cho Hinh đi theo anh ta vào m t cănạ ườ ạ ồ ệ ộ
phòng làm vi c bên ph i hành lang. Hinh ng ng đ u nhìn th y t m bi n treo: “phòngệ ở ả ẩ ầ ấ ấ ể
tr c ban lái xe”.ự
“Cô nghĩ r ng nhà tr ng và phòng b o v không h đ tâm đ n vi c này à? T sauằ ườ ả ệ ề ể ế ệ ừ
khi gian phòng y liên ti p x y ra các v nh y l u, thì phòng b o v đã t ng trìnhấ ế ả ụ ả ầ ả ệ ườ
lên s công an, c đ n ngày 15 tháng 6 đ u ph i quan tâm s p đ t chu đáo cho sinhở ứ ế ề ả ắ ặ
viên trong khu ký túc xá. Có m t năm s công an đã c hai n chi n sĩ công an canh gácộ ở ử ữ ế
khu đó, tuy h đã đ c nh c nh r t k ph i th c thâu đêm nh ng r i h v n ngọ ượ ắ ở ấ ỹ ả ứ ư ồ ọ ẫ ủ
m t! H u qu là l i có n sinh nh y l u. L i có năm, phòng b o v đã cho s tán toànấ ậ ả ạ ữ ả ầ ạ ả ệ ơ
b ng i trong khu ký túc xá, th mà - ch ng rõ ma xui qu khi n ra sao - v n có m tộ ườ ế ẳ ỷ ế ẫ ộ
cô mò v r i nh y l u! Năm sau, l i cho s tán toàn b ng i đã đành, l i còn khóa cề ồ ả ầ ạ ơ ộ ườ ạ ả
c a l i n a. Cô th đoán xem? Có m t cô quay l i phòng 405, nh ng vì không vàoử ạ ữ ử ộ ạ ư
đ c, cô ta bèn l n qua nh ng cái sào ph i qu n áo đ bò v phòng 405, ch đ n sángượ ầ ữ ơ ầ ể ề ờ ế
s m ngày 16 tháng 6 r i nh y l u! Đ n năm ti p theo, cho l i s t che các lan can,ớ ồ ả ầ ế ế ướ ắ
nh ng t ng th là h t chuy n r i - nh ng có m t sinh viên ch ng rõ tha đâu vữ ưở ế ế ệ ồ ư ộ ẳ ở ề

m t kh u súng đi n gia nhi t cao c p, xì ch y l i thép r t ngon lành, k t qu thộ ẩ ệ ệ ấ ả ướ ấ ế ả ế
nào thì cô đã đoán ra! Tóm l i là nh ng sinh viên nh y l u yc nh là b ma ám,ạ ữ ả ầ ấ ứ ư ị
quy t chí tìm đ n cái ch t! Nh ng năm g n đây nhà tr ng đã b n l n cho đóng c aế ế ế ữ ầ ườ ố ầ ử
gian phòng y, nh ng trong b n năm đó v n có sinh viên t t , có đi u, x y ra khuấ ư ố ẫ ự ử ề ả ở
ký túc xá khác mà thôi. Đ i khái là t i bài v tr ng ta đúng là quá n ng năm nào cũngạ ạ ở ườ ặ
có sinh viên không ch u n i áp l c y. Cho nên nhà tr ng l i cho m c a l i gianị ổ ự ấ ườ ạ ở ử ạ
phòng đó, ch khác là năm nào cũng b trí sinh viên m i vào . Theo tôi, làm th là r tỉ ố ớ ở ế ấ
không công b ng”. Phòng tr c ban lái xe đang không có ai khác, anh ta nói li n m tằ ự ề ộ
m ch, ch c đây là nh ng đi u b c xúc tích t trong lòng anh đã lâu, hôm nay m i cóạ ắ ữ ề ứ ụ ớ
d p trút ra.ị
Hinh ngây ng i ng i nghe anh ta nói, m t h i lâu sau cô m i h i: “Xin anh cho bi tườ ồ ộ ồ ớ ỏ ế
quý danh đ c không ?”ượ ạ
“Tôi h Bành, vì m i tham gia công tác, nên các anh y hay g i tôi là Ti u Bành.Tôi chọ ớ ấ ọ ể ỉ
là m t anh lái xe bình th ng, ch ch ng ph i thám t t gì c . Sáng s m ngày 16ộ ườ ứ ẳ ả ử ư ả ớ
tháng 6 năm 1982, cô sinh viên tên H Ti u Nhã đã ch t vì nh y t phòng 405 xu ng.ạ ể ế ả ừ ố
Đêm 15 tôi tr c ban. Tôi còn nh mình đã lái xe ch cô y t b nh vi n tâm th n vự ớ ở ấ ừ ệ ệ ầ ề
tr ng, r i xách h hành lý lên gác. M t cô gái ngây th xinh đ p th mà ph i ra điườ ồ ộ ộ ơ ẹ ế ả
nh v y! T đ y tôi b t đ u chú ý đ n “v án m u sát 405”. g n k phòng b o v ,ư ậ ừ ấ ắ ầ ế ụ ư Ở ầ ề ả ệ
và d a vào các đ ng nghi p quen bi t, tôi đã thu th p đ c không ít t li u, nh ngự ồ ệ ế ậ ượ ư ệ ư
cũng ch ng bi t bao gi m i có d p đ dùng nó vào vi c...” Ti u Bành nh v a tr l iẳ ế ờ ớ ị ể ệ ể ư ừ ở ạ
t trong ký c, v m t anh còn ph ng ph t nét th ng c m.ừ ứ ẻ ặ ả ấ ươ ả
“H Ti u Nhã đã t ng ph i đi b nh vi n tâm th n à? Li u có ph i m i cô gái bạ ể ừ ả ệ ệ ầ ệ ả ỗ ỏ
m ng phòng 405 đ u có ti n s b nh tâm th n?” Hinh mong nh n đ c câu tr l iạ ở ề ề ử ệ ầ ậ ượ ả ờ
kh ng đ nh, vì ít ra đ n lúc này m i ng i đang phòng đó v n r t kh e m nh.ẳ ị ế ọ ườ ở ẫ ấ ỏ ạ
“Không ph i th . Tuy nhiên, trong s 12 n sinh đã ch t, có 5 cô t ng đi n m vi n tâmả ế ố ữ ế ừ ằ ệ
th n - m t t l r t cao”.ầ ộ ỷ ệ ấ
Hinh ch c m th y càng bi t nhi u thông tin càng m h .ỉ ả ấ ế ề ơ ồ
D ng nh Ti u Bành hi u r ng Hinh đang nghi ho c, anh bèn m khóa ngăn kéoườ ư ể ể ằ ặ ở
d i cùng c a bàn làm vi c l y ra m t cu n s công tác, nhìn m t l t r i nói: “Cóướ ủ ệ ấ ộ ố ổ ộ ượ ồ
th nói r ng nh ng cái ch t c a 12 n sinh là có quy lu t, ch c cô s chú ý đi u này.ể ằ ữ ế ủ ữ ậ ắ ẽ ề
V th nh t vào năm 1977, n n nhân là Du Tĩnh, quê Tô Châu t nh Giang Tô; ng iụ ứ ấ ạ ở ỉ ườ
nh y l u năm 1978 là T ng D c H ng - b n thân c a Tĩnh - đã t ng n m vi n tâmả ầ ưở ụ ồ ạ ủ ừ ằ ệ
th n, v n là ng i Th ng H i, m t thanh niên h c sinh đi “th c t ” tr v . Nămầ ố ườ ượ ả ộ ọ ự ế ở ề
1979 phòng 405 đóng c a. Ng i ch t năm 1980 là Lý Th c Nham quê D Diêu t nhử ườ ế ụ ở ư ỉ
Chi t Giang, ng i ch t năm 1982 là H Ti u Nhã, ng i thành ph Th ng Châuế ườ ế ạ ể ườ ố ườ
t nh Giang Tô. Cô có nhìn ra đi u gì ch a?”ỉ ề ư
Hinh th y h i ngh n th : “H đ u đ n t mi n Giang Nam”.ấ ơ ẹ ở ọ ề ế ừ ề
“Đúng th ! Cũng có th là ng u nhiên, h đ u đ n t vùng Giang - Chi t. Cô nói ti ngế ể ẫ ọ ề ế ừ ế ế
ph thông r t chu n, nghe bi t ngay cô là ng i mi n B c nên cô s đ c an toàn.ổ ấ ẩ ế ườ ề ắ ẽ ượ
C n ph i quan tâm đ n các cô cùng phòng đ n t vùng Giang - Chi t”.ầ ả ế ế ừ ế
Hinh không nói gì thêm, nh ng cô bi t trong gian ký túc xá ch mình cô là đ n t Giangư ế ỉ ế ừ
Nam.
Bành th y tâm tr ng c a Hinh d ng nh là càng n ng n , anh đ nh nói... nh ng r iấ ạ ủ ườ ư ặ ề ị ư ồ
l i đ n đo. Bành quan sát k Hinh, Hinh có đôi m t và c p lông mày đ p nh tranh v ,ạ ắ ỹ ắ ặ ẹ ư ẽ
toàn b khuôn m t cân đ i a nhìn, hình nh th p thoáng nh ng nét c a Ti u Nhã nămộ ặ ố ư ư ấ ữ ủ ể
x a. Anh th y h i xa xót nh ng r i cũng l i nói: “Còn m t bí m t n a tôi v n gi kínư ấ ơ ư ồ ạ ộ ậ ữ ẫ ữ

