vietmessenger.com
Nguyn Quang Thiu
Mùa Hoa Ci Bên Sông
Đêm xuống. Con thuyn neo li gia sông. Ngn la bếp trên mui thuyn ht mt vng sáng
du dàng xung mặt nước. Người trong xóm tri trên bến Chùa không biết con thuyn này t
đâu đến neo li trên khúc sông này đã hơn một tháng nay. Hàng ngày những người trong
gia đình trên chiếc thuyn y làm mt công vic là ly cát rồi bán cho các gia đình trên th
trn nh bên kia sông đang thi nhau xây nhà. Hơn một tháng không ai thy những người
trên chiếc thuyn lên b. Họ đội cát bng những cái thúng to, đi nhún nhảy trên tm ván. Khi
đến đầu tm ván ni lên b, hđổ cát xung bãi cỏ cho người mua, bàn chân không h
chm mt đất. Hàng xóm ca h là nhng chiếc thuyền đánh cá, thuyền ch hàng thuê...
Ch chiếc thuyn cát là một ông già ngoài sáu mươi, mái tóc dài được búi gọn trên đầu,
chàm râu bc xòa che gn kín bng ngc vồ lên như tảng đá. Đôi vai ông u lên, đỏ sm và
rn như vai trâu cày. Cơ thể ông đanh lại như đá tạc, nhưng đôi mt thì khác, đôi mt lúc
nào cũng u buồn, ngơ ngác như vừa đánh mt một điều gì.
Ông Lư (ông già ch thuyn) ngi im lng trên sàn g ca mui thuyn. Bên cnh ông là mt
qu bu khô lớn đựng rượu, mt thứ rượu do ôngct ly ngâm vi c c gu, loi c già đen
bóng như sừng. Trước ông là một đĩa cá sông nưng và mt chiếc rổ con đựng nhng con
trùng trục đã hp chín vi gng khô. Chiu nào ông cũng ngồi uống rượu như thế cho ti
khuya và không h động đến mt hạt cơm. Chỉ nhng đêm mưa bão ông mi chu trong
chiếc nhà thuyn.
- Anh cả đâu ? Ông kh gi. Tiếng ông trm và nng đổ xung mặt sông đêm.
- D b bo gì con ? Một người đàn ông gần bốn mươi tuổi trong nhà thuyn chui ra.
- Mai ngh vic, ln mt tri thì đi Bãi Yên. Nói ch c chun b mi th cho đủ.
Ông nói, người không nhúc nhích, đôi mt m to nhìn hút v xa.
Ngày mai c nhà ông s đi Bãi Yên. Đó là đoạn sông rng và êm chy ven chân mt dãy núi
đá vôi. ở dưới đáy khúc sông đó là mộ người v bt hnh ca ông. Thế là đã hơn mười năm
rồi. Con sông đổ biết bao nhiêu nước ra bin cũng như ông có biết bao thay đổi trên đời.Vào
mùa hè cách đây mười hai năm. Đó là mùa hè đầy bnh tật và đói kém. Dọc hai bên b
sông ông qua, ngày nào cũng vng tiếng kèn đám ma thm thiết và thp thoáng sau nhng
m tre gy nhng, úa vàng là nhng chiếc c tang vt v bay. Ri v ông cũng trở thành
nn nhân ca mùa hè ghê rn ấy. Bà để lại cho ông ba đứa con. Đứa con gái hồi đó mi
hơn bốn tui. Trong sut ba ngày ròng rã, ông ngi trên mui thuyền trước xác vợ. Hai đứa
con trai ông va chèo thuyn va dỗ đứa em gái ca mình m yếu khóc ngt ngho sut
ngày. Ông cp thuyn vào những đámn cư hai bên sông để xin được chôn ct v.
Nhưng không một nơi nào chp thun. Họ xua đuổi gia đình ông như xua đuổi mt th ma
quỷ chuyên đi gieo rắc cái chết. H s b lây bnh dch. Ông không còn biết về đâu. Ông
sinh ra trên chiếc thuyn này. Ông ch biết con thuyn và dòng sông. Đến ti ngày th ba,
ông ôm xác v khóc. Gia dòng sông mênh mang, con thuyn vt v trôi vi mt ngọn đèn
du héo ht trên mui thuyn. Cui cùng ch còn li dòng sông m rng lòng đón nhận mi s
phn. Ông chôn v xung đáy dòng sông ch khúc sông rng và êm nht. Ông cùng hai
đứa con dùng gàu sắt thường dùng để lấy cát đào mt cái hố dưới đáy sông và để người
đàn bà yên nghỉ ở đó. Họ ch mt thuyn đá xanh xếp lên thành chiếc mộ để tránh nưc
cuốn đi. Đêm đó ông xõa tóc, đốt hương lễ thần sông. Ông đổ hết mt bầu rượu ln xung
sông và nguyn rng: tt c nhng người trong gia đình ông s không bao giờ đặt chân lên
mặt đt. H s sng mt cuc đời trên sông. Ông luôn luôn nói vi con cái rng: Nếu chúng
nó để gót chân chm vào mặt đất đôi bờ thì trái tim chúng s biến thành trái tim qu, chúng
s tr thành những con thú độc ác. Hằng năm cứ đến ngày gi v, dù công vic bn thế nào
gia đình ông cũng nghỉ. Ông sm sa l vt và khi mt tri khut núi thì cả gia đình chèo
thuyn đến Bãi Yên. Ông xõa tóc và mặc áo, đâyngày duy nhất trong năm ông mc áo
tr những ngày đông rét mướt. Sau khi làm lễ ông cùng hai người con trai ln xuống đáy
sông sa sang li ngôi mộ. ít năm sau người con trai c ly v. Cô dâu là con gái mt bn
thuyn của ông. Ngày cưới con, ông cho đứa con trai thứ hai bơi chiếc mng nhỏ đi suốt
my ngày dc mt bãi sông mi bn thuyền. Đám cưới được t chc Bãi Yên vi hàng
chc chiếc thuyn các loi kết li tnh mt chiếc bè ln.
Đêm hôm sau, khi vầng trăng cui tháng hin lên phía ven tri thì chiếc thuyn t Bãi Yên
tr li bến Chùa.
- B ! Ông nghe tiếng cô con gái út run run gi ông phía sau. Cô ngi xung bên cnh và
ôm ly cánh tay ông- Bố đưa mẹ lên bờ đi. Bố đừng để m mãi dưới sông na.
Đã bao nhiêu lần cô nói như van lạy ông. Nhưng lần nào ông cũng nhìn cô bng đôi mt
ngầu đỏ, u ut.
- Không đứa nào trong nhà này được nói đến điều đó- Ông rít lên- Không đứa nào được
gim lên li nguyn ca ta.
Nhưng ngay sau đó chính lòng ông đầy đau khổ, giày vò. Ông nhìn con xót xa. Chinh, đứa
con gái duy nht của ông, đã sinh ra trong chiếc thuyn trong dòng sông này. Ngày Chinh ra
đời, ông ct rn con th xung dòng sông và cu nguyn cho con. Chinh ln lên khe mnh,
dịu dàng và âm vang như dòng sông. Là đứa con gái duy nhất, nhưng cô xông xáo táo bạo
hơn các anh cô. Những đêm trăng mùa hạ, cô thích th mình xung dòng sông. Cô bơi mềm
mi như mt nàng tiên cá trong chuyn cổ. Đâu đây có những đàn cá lạ lấp lánh ánh trăng
xuyên qua mặt nước bơi theo cô. Thnh thoảng cô co người li, hai tay ôm bó gối để cho cơ
th tui dy thì lóng lánh như một git thy ngân lng dn xung đáy sông. Rồi bt cht, cô
ngoi lên khi mặt nước gi bvà cười vang. Ông Lư ngồi trên mũi thuuyền nhìn v phía cô
gọi, đôi mt chợt non tơ đến ng ngàng. Ông không lo lng gì khi th cô xung dòng sông
ngay cả mùa nưc lớn, nhưng ông lại lo s nếu như con gái ông để gót chân chạm vào đất
đôi bờ.
Nhưng cô thèm khát đôi bờ. Thu m cô còn sng, cô vẫn được mẹ cô đưa lên bờ đi chợ
hoc kiếm ci khô trên nhng bãi vi, bãi i ven sông. Sau ngày m mt, các anh cô và
cô không ai dám bước chân lên b. Và thế là hơn mười năm rồi, cuộc đời cô ch có con
thuyn và dòng sông. Cô thèm khát được đặt chân lên dải đất mn màng phù sa. Cô mun
được nm trên thm cỏ xanh ven đê làng. Có nhiều đêm cô bơi sát vào bờ và khi nghe thy
tiếng lá ngô khua xào xc, khi ngi thy mùi râu ngô non du ngt và mùi cỏ non hăng hăng,
người cô li cm thy nao nao, nhp tim cô dn dập. Nhưng sau đó cô phải trườn mình quay
li con thuyn ngay khi nghe tiếng mõ gi ca b. Có mt ln cô nhìn thy xác một người
chết trôi qua thuyn. Mt nn nhân b chém nhiu nhát, vết thương đã ra ta mùi tanh nng
nc. Cô ôm ly b run lên: "Trời ơi, ai làm sao vy b ? B vớt người ta lên bờ đi". "Người
trên mặt đất h giết nhau đấy". Ông Lư trả li lạnh băng và đẩy cô vào nhà thuyn. Sut
ngày hôm đó cha cô không cho ai chạm vào dòng sông. Ông nói: "Hãy để nước sông đêm
cuốn đi mi bn thu ca mặt đất. Đừng chạm tay vào nước sông cho đến sáng mai".
Mt ln khác cô hi Si- người anh trai c ca cô: "Anh không thích lên b à ?"- "Trên b
cái quái gì mà lên"- Si nói- "C đây, chng phi động chạm đến đứa nào. Làm gì thì làm.
Ngày xưa trên b tao thy chúng nó sut ngày cãi chi nhau."- "Lúc nào anh cũng ngày
xưa, thế còn anh Cát ?", cô quay sang người anh trai thứ hai. Cát đang nằm ng trên sàn
thuyn: "Tao chán cnh này lm ri, cứ như ở tù"- "Mày tưởng tên bờ là thiên đường chc ?
Nhà tù đấy em , gà vt cũng còn b nữa đấy !". Si nhìn Cát càu nhàu. "Nhưng chắc chn
đó cũng là cái nhà tù rng rãi hơn cái nhà tù thuyền này !"-"Ai, ai tù mày ? B tù mày hay tao,
hay con Chinh tù mày ?"- Si tht lên ging the thé, Cát thng thng: "Chng có ai tù ai hết
c. Ngu dt nó tù tt c". Nói xong anh nga mặt lên cười. Ri anh chống tay đứng dậy đi
lảo đảo và cười. Ri tiếng cười vt tt. "Trời ơi, - anh kêu lên nc n- Một ông già độc đoán
t cho mình quyn ng tr tt c. Ông b tù chính ông, b tù mt cặp đực cái, b mt
thng hèn hạ như tôi, bỏ tù cả con bé đẹp nhưng mù chữ. Tt c ỉa đái xuống dòng sông ri
lại nói nước sông trong sch, lấy nước sông ăn, lấy nước sông ung !"- "Câm đi đồ mt dy.
B nhà b s giết mày". "Mt dy hả ? Có đứa nào được dy dđâu mà mt" !
Bui tối ông Lư trở v. Cô con dâu thì tht k li chuyn cãi nhau gia hai anh em Si cho
ông nghe. Ông nhìn Cát ri nói: "Mày mun lên b h? Được. Tao s cht đứt đôi chân
mày và vt mày lên bờ để xem mày có phi bò v vi dòng sông không ?"- Nói ri ông cm
lấy lưỡi rìu n mnh vào bp tay, máu trào ra. Ông ly lưỡi rìu lau máu và chém php vào
mn thuyn: "Hày nhìn lưỡi rìu đi. Máu tao đã chy ở đó. Sáng mai mày hãy tr li xem mày
có thích lên b không?"
Ri Cát cũng không lên b. Con thuyn li tiếp tc các công vic ca nó. Thế ri mt mùa
xuân lại đến. Chinh đã lên tuổi mười by. Mt bui sáng thc dy ra mn thuyn vo go, cô
bng thy trên bãi sông Bến Chùa, mt thảm màu vàng tươi, mt màu vàng xôn xao, m áp
ùa vào mt cô. Hoa ci gp gió m đêm qua đã bung n. Mi khi có ngn gió chy qua, c
bãi hoa vàng rợn lên như sóng. "Đẹp quá"- Chinh khe kh tht lên. Cái rá go t t tut khi
tay cô trôi theo dòng nước. Sut c ngày hôm đó cô không th nào ri tâm trí khi thm hoa
vàng kia. Mt cái gì náo nc vy gọi cô. Cô đã bước sang tuổi mười by. Thnh thong có
đêm thức gic, cô cm thy mt cái gì chp chn, qun quít ở đâu đây. Không phải tiếng
nước sông chảy trong đêm, không phải tiếng reo ca ngn la, không phải hương ổi chín t
bãi sông đưa lại, cũng không phải tiếng gi nhau ca by chim ri t nhng lùm da di ven
đê. Một cái gì đấy làm cô đang chải tóc cht dừng tay. Cái đó chợt đến, chợt đi, chợt ri ra,
qun quýt.
Mt hôm, sau bữa cơm chiều, cô nói vi bố là cô đi thả lưỡi câu. Ông Lư chìu con và dn:
"Đi về sm, tri lạnh đấy". Cô vi vã ci dây thng neo chiếc thuyn mng. Cô không th
lưới mà bơi mng vào b. Cô cm mng ở đó và đi về phía bãi cát. Đêm lạnh nhưng trời
trăng. Cô ngồi xung bên cnh luống hoa. Đôi tay nâng khẽ nhng chùm hoa cải ướt sương.
Mt ngọn gió lướt qua những bông hoa đong đưa chạm vào má cô. Người cô run lên.
Nhng bông hoa nhy múa và trò chuyn vi cô. Cô khẽ áp đôi môi mình vào hết chùm hoa
này đến chùm hoa khác. Bng cô nghe tiếng mõ tre t chiếc thuyn cái. Tiếng mõ được quy
định thay tiếng gi nhau ca những người sng trên sông. Mt lúc sau tiếng mõ li vang lên.
Chinh cuống quít, cô quơ tay đứt nhng chùm hoa ci. Ln th ba, tiếng mõ nghe gp và
chói. Cô biết bố cô đã ni gin. Cô ôm bó hoa gãy nhàu chy xung b sông. Va ngi vào
mng, cô vi gõ tr li và hi h bơi v thuyền. "Mày đi đâu mà không trả lời". "Con tưởng
b gi anh c". Ông im lng, nghi ng nhìn cô.
Rồi đêm sau cô lại tìm cách lên bờ. Và trước khi tr li thuyn, cô li ngt nhng chùm hoa
cải đem về. Nhưng đến đêm thứ ba thì có người phát hin ra vic làm của cô. Đó là một
chàng trai chừng ba mươi tuổi mc mt b quân phục đã cũ. Những ngày trước đó bà mẹ
chàng trai thường xung bến sm và phát hin nhng lung hoa ci bà để ging cho v sau
bị ai đó ngắt nham nh tng qung. Bà ca thán vi con và chàng trai quyết rình bt cho
được k phá hoại. Khi Chinh đang quỳ trước đám hoa cải va vut ve chúng va thì thm
trò chuyn thì nghe tiếng quát khẽ nhưng rất gt ca chàng trai. Cô git mình hong ht
quay li, và vẫn trong tư thế quỳ, cô ngước mt lên nhìn chàng trai, người run lên vì s hãi.
Cô không khái nim đuợc s sai trái do vic làm ca mình, mà s hãi vì trước cô trong đêm
trăng lạnh là một người l.
- Cô là ai? Cô làmđây ?
Chàng trai hỏi và bước li gần cô. Cô lúng túng đứng dy. Cht nhng làn mây mỏng tan đi.
ánh trăng trong veo đổ tràn gương mt cô. Bây gi thì đến lượt chàng trai git mình. "Đẹp
quá !". Anh thầm kêu lên. Sao trong đêmnh lặng trên bãi sông mt làng quê ho nh
này li xut hin một người con gái đẹp như thế ? Chiếc áo tối màu và ánh trăng làm ngời
lên đôi bàn tay, cái cổ thon và gương mặt đẹp. Đôi môi cô kh mím li còn đôi mt thì m to.
Chàng trai hi hp, liếc nhanh cơ thể cô và nhận ra dưới lớp trăng mỏng, dưới lp áo ti
màu, là tui dy thì nóng hi, du dàng và php phng th.
- Em ở đâu đến ?- Chàng trai nói bằng hơi thở. Ging nói và gương mặt đàn ông đầy đ
lượng của anh đã làm cô hết s. Cô mỉm cười nhìn xung dòng sông, ở đó ta mt qung
sáng đèn du. "à", anh cht hiu. Hàng tun về thăm mẹ, anh vn thy chiếc thuyn cát y
neo bến sông làng anh. Biết vậy nhưng anh vẫn hi li:
- Em ở dưới thuyn à ?
Cô gật đầu.
- Em thèm ăn rau cải à ?
Chinh bật cười. Nụ cười ngộp lên người anh. Anh thy mình mê đi trong khonh khc.
- Thế em mum gì ? Anh lúng túng hi.
Chinh không tr lời mà giơ một nm ngn ci nhiều hoa ra trước anh.
- Hoa ci ? Em thích hoa ci?- Anh ngc nhiên hi. Cô gái li gật đầu.
- Em về đây. Bố em gi !
Anh bng hong ht s biến mất. Anh đứng lng nhìn cô và ri vi vã ngt nhng chùm
hoa ci. Chinh nhn bó hoa ci t tay anh rồi quay người đi xuống bến.
- Này em !- Chàng trai chy theo- n em là gì?
- Chinh.
- Anh là Thao. Nhà anh kia kìa. Mai em lên nhé. Hoa cải nhà anh đấy.
Chinh mỉm cười gật đầu và đi xuống bến. Anh nhìn theo. Đến lúc này anh mi nhn ra mái
tóc như thiên thần ca cô. Anh nga mt lên tri. Có l mái tóc y đã t vầng trăng chảy
xung.
Sáng sau, Thao dy sm. Suốt đêm qua hầu như anh không ngủ. Anh nghe tiếng bà m ca
thán dưới bếp: "Không biết đứa nào li phá lung hoa ci đêm qua". Thao mỉm cười sung
sướng. Anh chạy theo con đường nh xung b sông. gia sông, chiếc thuyn ca gia
đình Chinh nm bình yên trên mặt nước. Mt ngn khói xanh ta ra t con thuyn lng l
tan xung mặt sông như sương. Thao đứng trên b hi hp đợi, nhưng không thấy bóng
một người con gái nào. Chỉ có hai người đàn ông đang loay hoay làm gì đó trên mui thuyn.
Hay là đêm qua anh nằm mơ. Có phải tht sự đêm qua anh đã gp một người con gái như
thế không? Thao ch mãi và cui cùng anh bun bã tr li bãi hoa ci. Bên lung hoa vn
còn in nhng du chân. Và cạnh đó là những cánh hoa ci rng lm tm vàng.
Ri một đêm sau đó ít ngày, Chinh lại chèo chiếc mng nh lên b. Họ đứng nhìn nhau
trong ánh sáng m m của trăng b mây mng che kht. Hchưa biết gì về nhau nhưng cả
hai đều nhn thy có mt cái gì đó mng, trong suốt đang quấn vào hnhư tơ nhn.
- Bố em đi rồi- Chinh thì thào.
- Đi đâu?
- Bố đi có vệc my ngày tn cui sông.
- Đêm nay em li trên b vio anh nhé. Em đừng v.
- Bữa trước ở dưới thuyn em nhìn thấy anh, nhưng em không dám ra. u anh nhìn thy em
anh gi thì b em giết chết em.
- Sao li giết? Thao hi và bật cười.
- Thật đấy. Cô nói và nhìn anh bằng đôi mắt bun, ri cầm tay anh đi v phía bãi hoa. H
ngi xung gia nhng lung hoa ci. Hơi thở h ph nóng mt nhau. Xung quanh h hoa
ci vàng lấp lánh dưới trăng.
- Anh yêu em ! Anh nói như cố gng hết sc mình. Cô nhìn anh lng lẽ như không hiểu điều
anh nói. Anh nâng gương mặt cô lên.
- Anh yêu em.
Chinh vn im lặng. Gương mặt cô như đang ngủ trong lòng đôi bàn tay anh. Anh cúi xuống
hôn cô và thy cô rùng mình. Đôi môi cô khẽ mím. Cô không biết đó là tình yêu. ch thy
rng ngực cô như bị nén chặt. Người cô bng nóng. Cô cm thy i nóng ca m cô t
nhng năm tháng xưa đang tỏa vào cô. Cô vội đng dậy. Thao ngơ ngác đứng theo. Bng
cô ôm ly anh khóc nc n. Một lúc sau, cô ngước lên nhìn anh và hi: