vietmessenger.com
Nguyn Mnh Tun
Người Đẹp Bên Sui
Đó là bờ suối Đoan ở Đoan Tĩnh, huyn Móng Cái, tnh Qung Ninh. Vào thời điểm xy
ra câu chuyn này, cuối năm 1966, dân s Móng Cái còn thưa tht, với hơn 90% người Hoa,
phn còn lại là người Dao và người Kinh.
Hồi đó, tôi mới 21 tui, là trưởng t thợ theo đội xe 5, Công ty ô-tô Lâm nghip, t Cm Ph,
ra ch g mi khai thác từ Lâm trường Hà Ci, cách Móng Cái chng 25 cây s, theo quc
lộ 18B, ngược ra Móng Cái, đổ bãi chân cầu Ka Long, để từ đó, gỗ được đóng bè hoặc
đưa lên -lan, theo sông Ka Long, con sông ln chy dc biên gii Vit - Trung, ngoi vi th
xã, phân phối đi các nơi. Đội xe đóng quân nhờ khu nhà ngói cong mi xây của đội trng
rừng Đoan Tĩnh, bên b sui Đoan, cách quốc l chng 2 cây s, vùng đất hoang vng, chó
ăn đá, gà ăn sỏi, không có c kh ho, cò gáy, ban ngày có vic làm còn đỡ, h chiu ti
xung là buồn đến nht miệng, đờ mt.
T th chúng tôi có 5 đứa, cùng la hc sinh Hà Nội đi Thanh niên xung phong xây dựng
kinh tế miền núi. Có xe hư thì sửa, kng có xe hư thì làm bảo dưỡng định k, hết vic thì
hoc theo xe đi Hà Cối, hoc la cà vào my bản người Hoa, người Dao cho đỡ bun.
Nhưng k t tun thứ hai, khi đã quen đất, quen đường, không đứa nào chu ở nhà, mà đều
kiếm chuyn để theo xe đi Hà Cối.
Ngun gc bắt đầu t khi cánh lái xe, k cả đội trưởng kiêm bí thư chi bộ V, mi chiu ti,
sau khi đổ g Ka Long v, trong bữa cơm, rượu vào, li ra, h htán như pháo rang đủ
chuyn về đường ngm "tiên n". Đó là đoạn đường ngầm qua công trường mui Qut
Đông, cách Đoan Tĩnh chừng 5 cây s, chiều đến, sau gim việc, hàng trăm chị em công
trường kéo nhau ra con đập phía trên đường ngm chng 30m, tm theo kiu tiên n; thy
xe lâm nghip chy qua, ch em không nhng không tránh mà còn hò hét vy chào, t gii
thiu tên mình, hi tên cánh lái xe, tìm đồng hương, thậm chí, thách xung tm chung. K t
khi đường ngm "tiên n" được phát hiện, năng suất vn chuyn của đội xe tăng vt hn,
không thy anh nào chê Móng Cái bun tẻ như lúc mới đặt chân.
Vĩnh "cận" theo xe có mt ngày, tuyên bố không đi nữa. Tôi hi:
- Ti sao?
- Không hiu sao h th tắm như thế? Và ti sao chúng mày li có thể thích thú trưc
nhng cảnh như thế?
Lúc đó, hai đứa đang ngồi trong nhà bếp, ăn sáng bằng khoai s luc chm mui vng. Tôi
c nut mà không trôi. Không may cho Vĩnh, câu nói đỏ lt vào tai đội trưởng V tình c
bước vào.
- Nói b láo - V mặt đỏ tía tai, ch mt Vĩnh: Đừng gi giọng đạo đức gi. Chúng nó tm
cách đường hàng trăm mét, xe chạy vèo mt cái là qua. Ch nhng thằng đeo kính tiểu tư
sản như mày mi nhìn méo mó, ch Phú Thọ quê tao, đàn ông đàn bà cùng tắm trung bên
b giếng là chuyn thường. Không thích theo xe thì nhà trng sn.
Vụ đi rồi, Vĩnh vẫn ngi cúi gm. Cp kính gng nha thông cm vi chủ, rơi trễ xung cánh
mũi như muốn chy trn khi khuôn mt. Giá hi đó, 24% học sinh cả nước cn thị như bây
gi, thì mt anh thợ đeo kính cận như Vĩnh chắc chn không b lên án nặng như thế.
m y, vì thương bạn, tôi cũng không đi theo xe, nhà trng sn vi Vĩnh. Đối vi th
lái xe trong đội, trng sn, trng rau, nuôi gà, không phi hình thc k lut, mà là ch tiêu thi
đua tực lương thực, nên hai đứa chng có gì bc mình.
Cuộc đụng độ gia V và Vĩnh, nghĩ cho cùng, cả hai đều có lý. V ch sai ch khong
cách giữa đập, nơi các tiên nữ tắm, đến đường xe chy, là 30m ch không phải trăm mét.
Còn Vĩnh sai ở ch lấy cái thước văn hóa ở thủ đô để đo diện tích kinh tế nghèo nàn lc hu
min núi.
Mt bui chiu, sau khi cùng chỉnh xong bơm cao áp một chiếc xe, tôi lên nhà, không thy
Vĩnh đâu. Đoán cậu ta đi vun gốc sắn, tôi theo con đường mòn sườn đồi sau nhà, ra bãi sn
của đội xe phía b sui. K t hi bắt đầu vùi hom đến nay hơn 4 tháng, lườn đồi đầy c di
ngày nào đã thành bãi sắn tươi ngan ngát, cây nào cũng tăm tắp ngp đầu người.
Vĩnh đang ngồi ngh trên cán cuc trong lung sn, mắt nheo nheo hướng xuống đập nước
ngăn dòng sui dưới chân đồi. T hi V quy kết chiếc kính ti tiểu tư sản, Vĩnh không dám
đeo kính vào ban ngày. Theo hưng nhìn ca Vĩnh, tôi giật mình. Bên b sui, mt cô gái
kha thân trng ngn, tóc vấn cao, đang vốc nước lên b ngực đầy nha sng ca thn v
n.
- Ai đấy? - Tôi hi.
- Cái Ngn. Chiu nào cũng hái dâu bên kia sui ri xung tm ở đấy.
- Tao khuyên mày t nay nên chm dt.
i b v. Vĩnh miễn cưỡng đng dy, v theo:
- Tao chiêm ngưỡng vẻ đẹp thánh thiện để v ngh thut, khác vi chúng mày xô b tán
dung tc.
Về đến nhà, si gin, Vĩnh lục ba lô, đưa tôi xem xấp tranh ký ha kh A4 bng giy crôki,
tm dùng chì đen, tấm dùng mầu nước, mt s là phong cnh rng, sui, làng, bn, cnh
sinh hoạt quanh lâm trường, đa số còn li đều là hình Ngn kha thân nhiều tư thế đứng
ngi rất đẹp khi tm, lúc dưi sui, lúc trên bờ. Tôi ngơ ngẩn thm phục tài năng của Vĩnh.
- Theo tao... - Tôi nói - ... tt nht là đốt đi.
- Mày cũng khuyên tao thế à? - Vĩnh tiu nghỉu.
Trong tôi, lúc đó, có hai con người. Mt thng bn cùng lp vi Vĩnh suốt 10 năm phổ thông,
mun trân trng lưu giữ nhng bc tranh y; mt thng tổ trưởng t thợ, kiêm Bí thư chi
đoàn đội xe, biết trước nhng bc tranh y l ra s thành đại ha cho chính Vĩnh.
Ngần là người Hoa lai Dao, con gái Ch tch xã Lý Voòng, cô giáo dạy Trường cấp 1 Đoan
Tĩnh. Trưng nm cnh quc l. Xe chúng tôi ngày nào cũng qua lại ít nht hai ln. Ngn li
đẹp, nên dân đội xe chúng tôi phát hin ra cô rt nhanh. Cô mảnh người, nhưng đầy ln, làn
da trắng tơ, mắt đen láy, đôi môi lúc nào cũng đỏ tươi; ở tuổi 20 nhưng gương mt cô trong
sáng chỉ như 16, 17. Gia đình Lý Voòng thuc loi giàu trong xã. Vợ ông, người Dao,
khong 45 nhưng vẫn trẻ đẹp, rt gii ngh dt vi cp xá và th cm. Những người làm
ngh dt khp vùng Hi Ninh cũ và bên Đông Hưng, Trung Quc vẫn đến mua mu hàng
ca bà. Nhà Lý Voòng cách đội xe hơn hai cây số đường đồi rng bạch đàn, lại phi li qua
hai con suối, nhưng đám lái xe và th sa cha chúng tôi, dù chng ai biết giá tr ca vi
cp xá ln vi th cm, ti nào cũng kiếm chuyn xemng để đến chơi, tán tỉnh cô giáo
Ngn. Ông bà Lý Voòng và my ch em Ngn chng lmấy đứa đội xe gc Hà Ni.
Chiu muộn. Tôi đang tắm giếng để lên ăn cơm, thì Vđâm bổ t khu nhà ra gi:
- Tun!n ngay có chuyn.
i mc vi qun áo, tt t theo V. Trong gian phòng đầu hi dãy nhà tp th của đội
trng rừng, dùng làm văn phòng, có Cầu, đội trưởng, Tơn, thư ký công đoàn, còn Vĩnh mặt
cúi gm, ngi chiếc ghế bên ngoài, đối din vi Cu. Thy tôi vào, Vĩnh hơi ngước lên,
mặt tuy tái xanh, nhưng mt vn chứa đầy s ương ngạnh.
Vụ căng thẳng nói vi Cu:
- Đồng chí Tuấn, bí thư chi đoàn đội xe, tổ trưởng t thợ, đồng chí làm việc đi.
Cầu đắc ý nhiều hơn nghiêm trang:
- Chiu nay, cô Tơn tưới rau gn bãi sắn đội xe đã bt qu tang anh Vĩnh ngồi trong lung
sn xem cô giáo Ngn tm bờ đậpi sui.
i tê tái nhìn Vĩnh, rồi hỏi Tơn:
- Lúc đó, cậu Vĩnh đeo kính không?
- Không.
- Cu y cn thị, không đeo kính làm sao t trên bãi sn nhìn thy tận dưới b sui?
- Sao lúc tôi nói, đồng chí y không cãi?
V vi ln át:
- Nó đang đi đồng trong lung sn, không l tô hô mà cãi à? - Anh nh nhõm v vai Vĩnh: Về.
Ba chúng tôi cùng hiên ngang ra khi png. Lúc khut hn dãy nhà của đội trng rng, V
vi túm ngc áo Vĩnh, kéo ra hẳn phía sau rng bạch đàn.
- L ra tao phải đấm v mt mày. Chúng tao công khai xem bọn con gái công trường mui
tm, mày khinh, còn mày lén lút xem cô giáo Ngn tm thì sao? Mày tưởng g cái kính ra là
hết thói tiểu tư sản h? - Vđẩy Vĩnh ngã bt: Tao s báo cáo phòng t chc công ty v
vic này. Ri anh ta hm hm bỏ đi.
i đỡ Vĩnh đứng dy:
- Tao bo ri, sao mày không nghe?
- Ti cô ta vn c tm ngay trước mt.
My ngày sau, khi ông Bc, Phó giám đốc ph trách t chc công ty ngi xe com-măng-ca
GAT 69 t Cm Ph, chở theo viên đại úy công an tỉnh, ra đội xe, tôi mi biết V không ch
da.
Và tại đội xe, ông Bắc đã làm nhng chuyn mà ngay c V cũng phải hi hn v vic báo
cáo ca mình. Nhìn vấn đề to ra thành quan điểm tiu tư sản và vi phm chính sách dân tc,
ông Bc và viên đại úy đã gp li Cầu, Tơn, hỏi k v hành vi ca Vĩnh ở bãi sn, sau đó,
mời hai người này làm chứng để kim tra ba lô ca Vĩnh, lúc cả đội xe không có nhà, phát
hin ra 52 bc tranh chì và mầu nước, trong đó có 34 bức v Ngn kha thân.
Vĩnh bị ngh việc đm kiểm điểm. Còn đội xe, sut hai tuần, ngày đi làm không sao, cứ ti
v, sau bữa cơm, là họp đến 12 giờ đêm để kim đim Vĩnh.
Vĩnh sợ đến phát m. Cu ta kh sở thanh minh, đó là nhng bc tranh ngh thut! Vô ích.
Cu ta va khóc va nói, hi nhà, khi theo hc h trung cp hi ha, việc xem người mu
khỏa thân để v là chuyn bình thường, nên khi xem Ngn tắm để v, cu ta cũng nghĩ đơn
gin. Thc tế, cu ta ch xem 7 ln. Sau khi tôi nhc, cậu ta đã thôi ri… Vô ích nt. Xem
trm gái Kinh tm, ti mt; xem trm gái Hoa tm, ti mười. Ông Bc dt khoát khẳng định:
V khỏa thân là đồi trụy. Căn cứ vào 34 bc tranh rt rõ mọi đường nét, ông qu quyết Vĩnh
phi xem Ngn tm 34 ln và phi np ngay cnh b sui ch không phi tít trên bãi sn.
Đội trưởng Vụ và anh em trong đội xe, lúc đầu, do định kiến vi vài cá tính ca Vĩnh, cũng
tham gia phê phán; sau thy s việc đi quá xa, mọi người chuyn sang thông cm, không
giơ cao đánh mnh nữa. Nhân đà đó, khi được ông Bc chỉ định phát biu với tư cách bí thư
chi đoàn, tôi nói:
Theo tôi, chúng ta nên phân tích vic chiều nào anh em đội xe, trong đó có tôi, cũng xem chị
em công trường mui tm ở đập Quất Đông vi việc đồng chí Vĩnh xem cô giáo Ngần tm
suối Đoan Tĩnh, khác nhau chỗ nào, nếu không, s b hiu, cùng mt hành vi, nếp tp th thì
được coi là lành mnh, còn cá nhân, li là suy đồi bnh hon. Còn việc đồng chí Vĩnh vẽ
giáo Ngn kha thân, tôi cũng công nhn là vi phạm đạo đức đoàn viên, cần nghiêm khc
phê phán, nhưng khi những bức tranh đó còn cất trong ba lô, chúng ta chưa nên nói đồng
chí y tuyên truyền văn hóa đồi try.
Ông Bc ch ngay mt tôi:
- Bí thư chi đoàn mà mất lập trường thế h? Có ni ở lâm trường báo tôi, anh cũng có ít
nht mt ln cùng anh Vĩnh xem cô Ngần tm.
My hôm sau, ông Bc bảo tôi đưa đến nhà Ch tch xã Lý Voòng. Theo ông, người đội xe
gây ra v “vi phm” nghiêm trọng như thế, lãnh đạo công ty không th không có li vi chính
quyn địa phương và gia đình cô Ngn.i can ông:
- xã và gia đình Ngn có ai biết gì đâu, mà mình phi “ly ông tôi bi này”?
- Phải đợi đến khi h biết, báo cáo lên huyn, lên tnh, ri lãnh đạo công ty nhn luôn k lut
v ti bao che thng Vĩnh hả?
i đành đưa ông Bắc đến nhà Lý Voòng.
Ông Voòng nghe xong, cười xòa:
- Không có gì đâu, đồng chí à. min xuôi, con trai, con gái nhìn nhau tắm không được,
ch min núi chúng tôi là chuyn bình thường, gia đình không bận tâm đâu - Ông vui v gi
vào nhà trong: Ngn à! - Đợi Ngần ra chào khách, ông nói: Đồng chí giám đốc đoàn xe đến
nói có người đội xe thy con tm suối đội trng rng...
Ông Bc lúng túng:
- Dù đồng chí thông cm, coi là chuyn nh, chúng tôi vn phi nhìn nhn vấn đề nghiêmc.
Trước hết, chúng tôi xin lỗi gia đình và cô Ngn.
- Không sao đâu ạ - Ngn chỉ thoáng đỏ mặt, sau đó cưi nh: Em đi hái dâu ở đó, nên tắm
luôn cho tin thôi. Chuyn ai nhìn thấy không sao đâu.
- 34 ln cũng không sao? - Ông Bc hi.
Ngần hơi sững ra, sau đó tái mặt. Dường như nhận ra 34 ln khác 1 ln không ch s
nhiu, cô ứa nước mt, quay ngot ln vào gian trong.
Câu chuyn bng tr thành v án ln. Vĩnh bị khi t v ti tuyên truyền văn hóa đồi try.
Và chính ông Bc cũng bị bt ng. Thâmm, tuy giơ cao, đánh mạnh, nhưng ông không hề
mun kết thúc v vic bng phiên tòa.
Ngn b m liệt giường. Lúc đó, tôi mới hiu tâm lý ph n, khi h tm, b đàn ông nhìn lướt
mt ln là khác, còn b nhìn k nhiu ln là rt khác. Tôi bàn vi Vĩnh: - Dù m, mày cũng
phải đến nhà, xin li ông bà Lý Voòng và cái Ngn. Vĩnh đồng ý. Nhưng anh em trong đội
bảo tôi nên đi trước thăm dò. Để Vĩnh sang đột ngt, nhỡ thương con gái, ông nổi gin,
chém cho mt nhát là thit thân.
Va thấy tôi đến, ông Lý Voòng nói:
- Hôm nay, lên huyn hp, nghe v chú Vĩnh vẽ hình con Ngn, s b xử điển hình th
Móng Cái, sau đó, tuyên truyền ra toàn tỉnh để làm gương, tôi và nhiều người phản đối, bí
thư huyện cũng không muốn, nhưng về đây vẫn thy lo cái bng quá. Bây gi, chú Vĩnh thế
nào?
- Nó đang sợ phát m, muốn sang đây xin lỗi hai bác mà không dám.
Bà Lý Voòng ở nhà trong đi ra, ngồi xung chiếc ghế gn tôi:
- Chú Tun này. Tôi biết chú Vĩnh nhìn con Ngn tm ri v cũng như tôi tìm mẫu để dt vi
cp xá, vi th cẩm thôi. Nhưng con Ngần, lúc đầu, không biết ai nhìn, nó m vì s. Nhìn 34
lần. Đến là chng, cả đời cũng không nhìn v tm nhiều như thế. Nhưng bây giờ biết chú