Người vợ lẳng lơ
Ngày cô Bến chuyn về ở hẳn với anh Sệ cũng là ngày đứa con trai đầu lòng
của họ chào đời. Trước đó, vì sự cấm cản gắt gao của hai bên gia đình mà h
yêu nhau trong lén lút, vụng trộm.
Thời gian trôi qua, mối tình giữa hai người càng thêm bn chặt. “Lửa gần
m lâu ngày cũng bén”, sản phẩm yêu đương của họ đã kết trái, đứa con
chưa được phép hình thành đã sắp sửa lọt lòng. Chuyện đã thế, đến đây, dù
hai gia đình không muốn cũng phải ngậm đắng tác thuận. “Thế đó, tình ta
như hàngy đã yên mùa bão gió”, và cuối cùng mối lương duyên của họ
cũng đến được vi nhau trọn đẹp, êm ái như bao đôi tình nhân khác.
Thắm thoát, đứa con trai thứ hai ca họ cũng chào đời, chúng được bố m
đặt cho hai cái tên rất xinh xn là Nhật và Đệ.Bến khéo sinh, cô sinh
được hai cậu con trai thật bụ bẫm, khôn khéo suốt ngày cứ bám víu mẹ giỡn
đùa. Sống với gia đình không bao u, họ quyết định ra riêng. Anh Sệ làm
nghề đi biển cònBến ở nhà bán rau phthêm tiền cho cuộc sống. Do
dành gim, họ đã xây được ngôi nhà nho nhỏ đủ cho bốn thành viên tm trọ.
Cuộc sống hạnh phúc, yên bình ca họ đẹp như cổ tích khó ai có được. Vậy
mà, tưởng đâu cái hnh phúc đơn sơ ấy sẽ mãi mãi nguyên tròn nhưng con
tạo đã xoay vn, đã đưa đẩy họ đến những đau thương, thất thoát.
Anh Sệ đi biển một tháng mới về thăm nhà mt lần. Mỗi lần về anh chỉ âu
yếm vợ con được m ba ngày ri lại tiếp tục đi, anh đi tít tận khơi xa những
mong có thể kiếm được nhiều tin cho vợ con tm sung sướng. Có những
ln anh đi tới sáu, bảy tháng mi về mt ln.
Sự hy sinh thầm lặng của anh cô Bến làm sao biết được. Nhờ sự cần cù, lo
lng làm ăn ca anh mà cuc sống của họ ngày càng khấm khá hơn. Nhà cửa
tuy nhnhưng đầy đủ tin nghi, trong và ngi nhà luôn sang, sạch như một
góc ca hoàng cung mà ai thấy cũng phải ghen tỵ.
Cuộc sống cứ thế trôi đi, tuy không mấy dư giả nhưng cũng đủ cho cô Bến
bắt đầu biết sống chưng diện. i nghề bán rau kiếm sống qua ngày ca cô
trước đây, bây giờ đã trthành dĩ vãng. ăn mặc khá mát mẻ, mặt phấn
môi son, toàn thân lúc nào cũng phưng phức mùi nước hoa ngoại hạng… Từ
đây, cô bắt đầu “lột xác” thành một con người mi. Nhiều người trong m
thấy cô ăn mc kỳ quặc ai cũng thắc mắc: “Sao dạo này thấy cô Bến ăn mặc
kỳ quá!” Tínhhay đùa nên cô chỉ cười và trả lời rất gọn: “Thì ăn mặc thế
mới kiếm thêm người nữa chứ!”. Tưởng đâu cô nói đùa cho sướng miệng
nhưng không ngờ, mấy tháng sau cô làm thật. Có người đã nhìn thy cô
quan hệ bất chính với một số đàn ông trong xóm. Vì thương anh Sệ, họ
mun khai chuyện vô đạo này cho anh nhưng chưa có bằng chứng nào
thuyết phục. Anh Sệ vốn dĩ là ngưi hiền lành, chất phác chỉ biết chuyên
m làm ăn, ngoài ra anh không quanm ti chuyện đồn thổi, bàn sáo của
bà con lối xóm.
Chuyện tệ hại hơn cho đến một ngày, vô tình người chị dâu bắt quả tang
lên giường với chính người bố chồng của mình là ông Bình. Ông Bình tuổi
đã cao, khoảng ngi tám mươi, tay chân qun quạn, ấy vậy mà vẫn đủ vé để
cô chn lựa làm mục đích vui cho mình. Tang chng đã rõ, cô Bến không
thể tự biện cho mình được nữa. Cô đành phải chấp nhận sự đê hèn, nhục nhã
mà mình đã gây ra. Vì quá xấu hổ, cô đi tự tử nhưng không thành. Người ta
phát hinnằm dưới cái cống gần nhà khi hơi thở còn thoi thóp và họ kịp
thời đưa cô đi cứu chữa.
Từ ngày xảy ra chuyện đại nghịch ấy, anh Sệ trở nên trm cảm, khờ khạo
hơn. Trong mắt anh cô Bến bây giờ là thứ thừa thãi, anh không oán hận,
cũng không thiết tha như trước nữa. Suốt ngày anh chỉ bình lặng, không nói
một lời nào, ngoàiu duy nht “my muốn sao thì tùy”.
Tưởng đâu sau ln nông nổi đó,Bến sẽ ăn năn hối tội mà biết phục thiện.
Nhưng không, trước khi cô Bến đến vi anh Sệ đã là người con gái như thế
rồi. Đếny gi vẫn vậy, cái tính lẳng lơ điên rồ ấy vn cứ ngự trị. Cô sẵn
sàn lên giường với bất k người đàn ông nào kcả ông Bình- b chồng cô.
Cô chấp nhận quan hệ với ông Bình là chính tmy đồng lương ít ỏi ca
ông. Ông Bình có con là liệt sĩ, hàng tháng ông được Nhà nước chu cấp trên
dưới một triệu đồng, tất cả đều được thảy vào ngânch ca cô Bến. Ông
Bình đã ngả kèo cho cô và được cô chấp nhận, thế là hai ngưimối quan
hệ bất chính từ đó. Từ khi bị phát giác, cô Bến với ông Bình khôngn gn
gũi nữa. Thay vào đó, cô đến với những mối tình khác ngày mộty hơn.
Bây giờ người ta còn biết thêm cái vBến tự tử chỉ là một màn kịch,
được cô dàn dựng khá công phu nhm che mắt thiên hạ và đặc biệt là lấy li
lòng anh S mà thôi. Anh Snhư một con rối, như một thứ đồ chơi mà cô có
thể tùy quyền sử dụng và có thể vứt đi nếu cô không muốn. Và lần này cô
Bến không tìm đến cái chết nữa mà cô đã bỏ xứ ra đi,không còn đường
nào để trốn chạy, một con người như cô cả đời cũng chỉ là vậy thôi. Đối vi
cô lúc này, dù có chết đi hàng ngàn lần cũng không thể rửa sạch những vết
nhơ mà mình đã giẫm.
Cô Bến quyết định bỏ li mái ấm tn yêu của mình, cuốn tìm theo nhng
phù du, cạm bẫy khác mà cô không biết rằng, không nơi đâu hạnh phúc bằng
nơi cô đang sống cả. Một điều đáng thương tâm n, khi mà cô bỏ li hai
đứa con thơ lăn lóc, tiếng khóc gọi mẹ của chúng hàng đêm m kng ai
khỏi chạnh lòng. Anh Sệ không hiểu sao vẫn mặc nhiên cho hai đứa con của
anh muốn làm sao thì làm. Sự thật là thế, nhưng anh vn mải miết du những
chuyến bin xa, pmặc cho số phận, đời đối với anhy giờ cái gì cũng
đểu cả. Tuy Nhật và Đệ ở nhà được ngoại chăm sóc nhưng làm sao có thể
khỏa lấp nỗi trống vắng khi tuổi còn quá nhmà thiếu bóng cả cha lẫn mẹ.
Rồinh xe thời gian sẽ lăn qua khoảng đời chúng như thế nào, liệu chúng
có được hạnh pc như xưa,được trở về với mái ấm mn rau cha đi
biển, có được sống trong tình thương bao bọc của bố mnhư thủa nào!?