Nhà quản lý đừng
quá coi trọng tiểu tiết
Nhà quản lý quá coi trọng tiểu tiết là những người cầu toàn đến mức
cực đoan vì luôn bị ám ảnh bởi ý nghĩ phải kiểm soát mọi thứ.
Bạn vừa giao một công việc quan trọng cho một nhân viên có năng lực,
và cho anh (cô) ấy biết thời hạn chót để hoàn thành. Sau đó, bạn làm gì
tiếp theo? Để nhân viên tự tiến hành công việc và chkiểm tra theo từng
mốc thời gian đã định? Hay bạn sẽ liên tục gặp anh (cô) ấy và gửi email
để kiểm tra tiến độ thực hiện ng việc?
Nếu rơi vào trường hợp thứ hai, có lẽ bạn thuộc dạng nhà quản lý
quá coi trọng tiểu tiết.
Nhà quản lý quá coi trọng tiểu tiết là những người cầu toàn đến mức cực
đoan vì luôn b ám ảnh bởi ý nghĩ phải kiểm soát mọi thứ, hoặc cảm
thấy mình có trách nhiệm phải luôn thúc đẩy mọi người làm việc để đạt
đến thành công. Vì thế, họ không dám phân quyền cho nhân viên. Hậu
quả là họ làm nhân viên mất tự tin, suy giảm hiệu quả làm việc và cảm
thấy khó chịu, đôi lúc đến mức phải nghỉ việc.
Tuy nhiên, thật may mắn là luôn có những cách xác định sớm bệnh
“thích kiểm soát” này c nhà quản lý để loại trừ nó trước khi nó gây
nhiều tác hại. Còn nếu là nhân viên và không may mắn có một vị sếp
như vậy, bạn cũng có thể vận dụng mt số chiến lược nhằm thuyết phục
sếp để bạn được làm việc một cách độc lập.
Đầu tiên, bạn cần nhận dạng những dấu hiệu của một nhà quản lý quá
coi trọng tiểu tiết. Đâu là s khác biệt giữa một vị sếp theo sát công việc
và một vị sếp theo sát công việc đến mức thái quá, làm nhân viên phát
bực?
Những biểu hiện của một nhà quản lý quá coi trọng đến tiểu tiết
Dưới đây là một số biểu hiện cho thấy bạn là một vị sếp quá coi trọng
tiểu tiết (hoặc bạn đang có một vị sếp như vậy):
- Không chịu ủy quyền cho cấp dưới
- “Mải mê” giám sát dự án của người khác
- Coi trọng những chi tiết vụn vặt hơn là nhìn bao quát vấn đề
- Thu hồi ngay công việc đã giao cho nhân viên nếu phát hiện họ mắc sai
sót
- Yêu cầu nhân viên không nên ra quyết định khi chưa hỏi ý kiến mình
Quá coi trọng tiểu tiết – Lợi hay hại?
Những vị sếp quá coi trọng tiểu tiết thường đưa ra một do có vẻ rất
thuyết phục để giải thích cho cách quản lý của họ. Đó là nếu họ giao
việc cho nhân viên rồi “biến mất” cho đến sát thời hạn chót để hoàn
thành thì nhân viên sẽ khó lòng hoàn thành tốt công việc và tiến bộ
được. Hơn nữa, nếu bộ máy vẫn đang vận hành trôi chảy thì tại sao lại
không duy trì cách quản lý này?
Sẽ là không sai nếu nhân viên có mt sự tự tin khác thường vào năng lực
của mình. Nhưng trên thực tế, đa số nhân viên sẽ nhanh chóng trở nên
nhút nhát, e dè và thiếu tự tin với cách quản lý như vậy. Nhân viên có
thể nghĩ: “Mình làm gì cũng không vừa ý sếp”. Hệ quả là nhân viên s
liên tục hỏi sếp cách tiến hành công vic, hoặc sẽ tự làm, nhưng kết quả
cuối cùng thì skhông tốt. Điều này càng làm sếp cảm thấy mình hết
sức đúng đắn khi can thiệp vào công việc của nhân viên.
Nhưng liệu những kết quả này có thật sự chứng thực giá trị của phong
cách quản lý quá chặt chẽ này, hay rốt cuộc lại phản bác nó? Một nhà
quản lý thật sự có tài phải tạo điều kiện để nhân viên phát trin. Trong
khi đó, nhà quản lý quá coi trọng tiểu tiết thì lại ngăn cản nhân viên t ra
quyết định và tự chịu trách nhiệm về quyết định ấy. Mà chúng ta đều
biết rằng chính quá trình ra quyết định và chịu trách nhiệm mới giúp con
người trưởng thành.