
Nho Đắng
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THỊ KIM HOÀ
I.
“Xe anh Năm đi chuyến này chắc lâu về đó ta?”.
Câu nói lấp lửng của cô em chồng buông lơ lửng giữa sân nhà làm trái nho chín hường
chị vừa bỏ vào miệng hóa chát lè, đắng ngắt.
Đứa cháu gái ngồi nhìn mợ nhăn mặt phun trái nho đang ăn ra đất tròn mắt: “Chua lắm hả
mợ Năm?”. Chị đổ thừa trái còn nghe mùi thuốc rầy rồi đứng dậy, ôm cái rổ ra sau nhà.
Nắng gắt thành vệt dài vắt qua thành cái giếng bằng gạch cũ, nắng làm hồng lên những
bắp thịt săn cứng ở tay, hồng lên khoảng ngực trần vâm vấp nước của người đàn ông
đang dội nước. Đeo dính ánh mắt vào cái cười mỉm bên khóe miệng chị, anh ta hỏi, giọng
sang sảng đưa lên nhà trước:
“Năm múc nước hông? Em múc cho!”.
Chị nhon nhón nhẹ bước đến bên cái giếng. Những bước đi vờ e dè, ngần ngại. Gàu nước
mát lạnh xối xuống những trái nho căng óng, láng mướt. Người đàn ông cúi thấp dần theo
đà nghiêng của cái gàu, mùi xà bông thơm nghẹt đặc lỗ mũi, buồng phổi rồi con tim chị.
Người đàn ông vẫn còn cầm cái gàu cong lưng xối cho đôi tay chị lóng ngóng quờ lên
những trái nho ứ tròn trong rổ. Rất nhanh, chị cảm nhận ánh mắt như có lửa của anh ta
rớt trên cổ áo rộng của mình bỏng rát. Và cũng rất nhanh, chị nghe tiếng thì thầm thoảng
qua tai nhanh như lời gió:
“Tối nay nhớ để cửa anh.”
II.

Đêm. Khi những con người nhốn nháo ngoài vựa nho đã trở về tổ ấm riêng họ, ngôi nhà
như rộng ra đến tận cùng. Không tiếng đàn bà ầm ĩ xoen xoét những cân đong đo đếm,
không tiếng mấy tay tài xế chở nho ì xèo đôi co nhau chuyện tiền hàng, không âm thanh
tách tách liên tục của mấy cái kéo cắt tỉa tỉa, cả tiếng mấy cái giỏ cần xé rê lẹt xẹt trên
đất.
Đêm. Âm than rù rì đều đều từ cái máy tụng kinh nhỏ xíu gắn trên bàn Phật chỗ mẹ
chồng nằm gần nhà trước không át nổi tiếng gió vuốt ve, xục xạo những thân nho gầy trơ
khấc, cả tiếng lá rạo rực chạy đuổi nhau trên giàn dây thép. Dội vào tai chị những âm
vọng nuốt chửng đêm, bục tràn khao khát.
Soi mình trong tấm gương soi trước tủ quần áo, chị tô chì đen lên hàng chân mày cong
mỏng mảnh. Mẹ chồng có lần nói trộm sau lưng chị: “Đàn bà mỏng mày chỉ tổ lẳng lơ,
trắc nết”. Chị buồn nhưng không chấp, mẹ chồng già quá rồi, người già lú lẫn toàn thích
nói những lời nghe thêm bực mình, huống hồ lúc còn tỉnh táo bà có bao giờ thích chị.
Ngày đó nếu con trai bà không đem chai thuốc rầy giằng lên bàn: “Má cho cưới hay
muốn tui uống cái này!”, chắc gì chị được khăn đống áo dài bước chân qua cửa.
Người đàn ông không ngủ, chống tay nhìn chị tô chân mày trước gương:
“Ổng đi lần này chừng nào về em biết không?” - Anh ta hỏi ánh mắt vuốt ve từ sau lưng.
“Ai biết đâu à. Mà chi hông?”
“Thì đặng coi được ở bên em nhiều ngày chứ chi! Thiệt không muốn hở em ra một phút
nào”.
Chị trề môi, thấy mắt mình trong gương lóng lánh, đong đưa.
Tiếng gà gáy râm ran từng chập một vang lên từ cuối xóm, người đàn ông dụi đầu vào
ngực chị lần nữa rồi luyến tiếc rời ra. Cánh cửa mở rồi khép lại trong im lặng, chị chẳng
buồn ngồi dậy cài chốt, lười biếng nằm nghe sương nhỏ giọt lộp bộp trên máng xối tôn
gần cửa sổ. Bao năm rồi vẫn thế, những âm thanh, những chuyển động đều đặn của ngày
trong ngôi nhà cứ mồn một vọng vào đầu chị, tiếng vọng rõ ràng và đáng sợ hơn mỗi khi
chị chỉ một mình.

Chị thường xuyên phải một mình, người chồng triền miên với những chuyến đi không
làm ấm nổi chăn gối trong căn phòng lạnh cóng, lơ lửng những âm thanh. Đến cả người
đàn ông này- người đàn ông si mê chị điên cuồng- cũng chỉ thổi bùng lên ngọn lửa đam
mê, làm tan chảy những âm thanh trong một phút giây nào đó. Rồi thôi. Rồi lại cũng như
chồng chị, để chị một mình tênh hênh trơ trọi với sớm mai. Để chị nằm đây, thèm gối đầu
lên một khuôn ngực rắn rỏi phập phồng nhịp thở, trôi theo tiếng ngáy đều đều mà cười
nhạo quên lãng những âm thanh.
Một lần chị làm liều níu giữ gã nhân tình đến tận trời sáng bảnh: “Một chút thôi anh! Một
chút nữa thôi, nằm với em đợi mặt trời lên…”. Người đàn ông mặt lúc xanh lúc tái gần
như đến mức van xin chị:“Thôi mà em! Để trời sáng bảnh lỡ ai thấy tới tai anh Năm là
chỉ có chết. Bộ em muốn mình xa nhau mãi sao em?”. Lời nỉ non làm vòng tay chị lơi
dần, người đàn ông chùi người ra rồi tất tả đi khi sớm mai chưa kịp ló dạng. Dáng đi cun
cút, vội vàng sao mà vừa tội tội vừa thấy hèn hèn.
Rốt cuộc chị cũng lại một mình. Chồng dăm tháng ghé nhà một đôi lần. Có ghé thì cũng
chẳng còn những nồng nàn ngày mới cưới. Lâu lắm rồi, chị quen dần với cảm giác mình
là một góa phụ. Một góa phụ với ngôi nhà rộng giữa những giàn nho và bạt ngàn gió
đêm.
Nhạt nhẽo và hửng hỡ làm mỗi lần gần bên chồng chị như thấy bóng dáng của một người
đàn bà khác. Cả tháng trời rong ruổi với những chuyến xe, với gió bụi và những con
đường dài hun hút, chị biết đàn ông không phải là gỗ đá. Lắm tay bạn lái công* đường
trường với anh còn có cả con rắc con rơi. Chị biết hết nhưng chị không ghen. Tội tình gì
hành xác mình với những cơn ghen, chỉ cần anh đừng để hình ảnh một người đàn bà nào
chen vào những khi hạnh phúc vợ chồng. Có vậy thôi mà giờ chồng chị chừng cũng
không làm được. Chị oán giận anh nhưng biết rõ chẳng lúc nào thôi hết yêu anh. Chị yêu
anh như buổi đầu anh chắp tay sau lưng đi giáp vòng giàn nho ba chị, hấp háy mắt cười
trong nắng: “Nho này để tôi hết hén cô Hai!”. Chị yêu anh như cái đêm dưới tấm bạt che
lúp xúp bên góc giàn, anh kéo ghì chị xuống cái võng chăng ngang một hầm nho. Yêu
anh vì anh đã dứt khoát bước qua bốn chữ “hộ đối môn đăng” mà cưới chị. Chị yêu anh,

