
NHỮNG BÓNG MA CỦA QUÁ KHỨ
***
1.
Hắn chạy bán sống bán chết trên mặt đất gai góc và nóng bỏng. Sỏi
đá sắc như dao, cứa vào hai gan bàn chân trần của hắn đau nhói. Hắn
không có chút ý thức nào về việc tại sao hắn lại phải chạy, hay hắn đã
chạy được bao lâu, hay đây là đâu. Hắn chỉ biết rằng nếu hắn dừng lại,
thì mặt đất nóng bỏng sẽ nung chảy hắn ngay.
Hắn nhìn thấy mọi thứ mà như không nhìn thấy gì. Hắn thấy mặt đất
toàn màu đen, con đường mà hắn đang vô thức chạy trên cũng màu đen

như phủ toàn hắc ín. Cây cối ven đường đen ngòm, những cành cây gầy
guộc đan vào nhau, tua tủa chỉa lên trời cũng đen như những cánh tay
già nua khô khốc, thỉnh thoảng lại rắc xuống mặt đất những chùm lá đen
như những cơn mưa mực xung quanh hắn. Xa xa kia, những dãy núi đen
đặc như chính màn đêm. Hắn đưa tay lên quệt vội dòng mồ hôi đang túa
ra trên trán, chợt nhận ra rằng cánh tay hắn đen sì. Hoảng hốt nhìn
xuống khắp cơ thể, hắn chỉ thấy độc một màu đen, thậm chí máu chảy ra
từ bàn chân hắn cũng đen đúa nhớp nháp. Trên đầu hắn, vầng mặt trời
nhỏ bé và nhợt nhạt đang ban phát cái thứ ánh sáng lạnh lẽo não nề.
Không khí có mùi tanh lờ lợ như máu cá vậy – ý nghĩ ấy khiến hắn ho
một tràng dài, bước chạy lảo đảo và sỏi đá tiếp tục xé nát bàn chân hắn.
***
Cô gái ngồi thu mình trong một góc của căn phòng trắng xóa. Mọi
thứ quanh cô đều màu trắng, một màu trắng tẻ nhạt. Đằng sau lưng cô là
cánh cửa sổ lớn mở ra khoảng không hun hút của màn đêm đen đặc. Qua
khung cửa ấy, không có ánh sáng lọt ra, cũng không có bóng tối chảy
vào, chỉ có sự im lặng bão hòa.
Không khí có mùi bánh mỳ, thứ mùi rất quen mà nhất thời cô không
thể nào nhớ ra đã từng ngửi thấy ở đâu. Trên tay cô là một điếu thuốc
đang cháy. Ngọn lửa màu trắng sáng như một mảnh vỡ từ mặt trăng.

Không có một chút khói nào, thậm chí điếu thuốc cũng không tàn đi. Chỉ
có ngọn lửa là cháy, lạnh ngắt như băng, lạnh ngắt như lòng người.
Góc bên kia của căn phòng, có một dáng người đang ngủ, một người
con trai. Hơi thở của gã là nhịp đập của căn phòng. Khuôn mặt gã không
quá ưa nhìn, nước da sơi sạm, gò má cao, cái mũi nhỏ và hơi tẹt xuống,
đôi môi mỏng, đôi khi chu ra nũng nịu. Lông mày gã hơi mờ, và vầng
trán hơi nhăn lại như đang khó chịu điều gì. Gã là thực thể duy nhất
không có màu trắng ở trong căn phòng này. Vứt bừa bãi xung quanh gã
là gối trắng, chăn trắng, đệm trắng, bàn trắng, ghế trắng, cái laptop trắng,
cái bát sứ trắng, bộ bài trắng, gạt tàn trắng, hơi thở trắng và người con
gái trắng. Tất cả đều tĩnh lặng như những bức tượng thạch cao, dường
như đang chờ gã tỉnh dậy để trả lại màu sắc cho chúng.
***
Đứa bé nằm trên bãi cỏ xanh mềm ướt đẫm nắng mật vàng. Gió trên
cao thổi vi vu như tiếng sáo đồng nội êm dịu, và chim hót líu lo từ tán cổ
thụ cao vút tỏa bóng che rợp một tràng cỏ. Bầu trời xanh ngắt không một
gợn mây, và nắng vàng dịu dàng trải hoa lấp lánh trên ngọn đồi nơi đứa
bé vừa tỉnh giấc.

Đứa bé mỉm cười, lon ton trèo xuống khỏi quả đồi thoai thoải, men
theo con đường mòn trải đá dẫn đến ngôi nhà gỗ nho nhỏ màu hồng có
cái ống khói luôn tỏa ra mùi bánh mỳ thơm ngọt. Dọc theo con đường
nó đi, hoa tím nở rộ bạt ngàn hai bên và những đôi bướm trắng bướm
vàng dập dờn đùa nhau, tung tăng dưới nắng. Con sông nhỏ dưới chân
đồi chảy róc rách, len lỏi qua đá sỏi, trong veo lấp lánh. Những con cá
vẩy bạc đua nhau bơi giữa dòng nước hiền hòa. Và trên cây cầu đá xám
bắc ngang qua dòng sông, một chú chó trắng đang đợi nó.
Đứa bé vừa bước chân lên cây cầu, con cún trắng đã vẫy đuôi rối rít.
Nó nhảy quanh đứa bé, chạy mấy bước về phía ngọn đồi rồi quay lại lè
lưỡi như vẫy gọi. Nhưng đứa bé lắc đầu cười với nó, rồi đi tiếp theo con
đường trải đá về phía ngôi nhà gỗ. Bầu trời bỗng dưng tối sầm, mây đen
như bàn tay lớn ở đâu thò ra che kín mặt trời. Sấm bắt đầu nổ giòn tan
trên cao, chớp giật lóe sáng một góc chân mây. Đứa bé thoáng chút sợ
hãi, chạy nhanh hơn về phía ngôi nhà gỗ tìm chỗ trú. Nó không để ý
rằng xung quanh nó, cỏ hoa đang héo úa dần theo mỗi bước nó đi, chim
chóc ngừng hót và lá rụng lả tả.
Càng đến gần căn nhà, sấm chớp lại càng dữ dội hơn. Gió cuốn theo
từng mảng lá lớn, gieo xuống mặt đất phẫn nộ. Những con chim hoảng
loạn chạy trốn, tiếng kêu như bị bóp nghẹt giữa cơn giông bão. Đứa bé
mở cánh cửa gỗ bước vào trong nhà, nước từ trong nhà tràn ra, kéo theo

cả những mảnh cốc chén bát đĩa đã vỡ nát. Chớp giật sáng lóa trời cùng
lúc cánh cửa đóng sầm lại cùng đứa bé ở trong. Có tiếng gãy đổ như hơi
thở tàn vọng đến tai con cún trắng, nhưng nó chẳng còn nhìn thấy gì
nữa.
2.
Hắn vẫn chạy, lần này hình như có ai đó đang đuổi theo hắn. Hắn
nghe hấy loáng thoáng tiếng bước chân giẫm trên đá sỏi, tiếng hò hét
nhốn nháo từ phía sau. Trong ánh sáng nhợt nhạt, hắn thấy lờ mờ một
bóng đen chẳng khác gì hắn cũng đang chạy ở đằng sau. Rồi một người
nữa. Rồi nhiều người nữa.
Hắn chợt nhận ra trong tay hắn có vật gì đó giống như một thanh
kiếm. Hắn hoàn toàn không biết nó ở đâu ra, và làm thế nào mà hắn lại
cầm nó trên tay. Hắn còn nhớ hình như trước khi hắn chớp mắt thì hắn
không cầm gì trên tay cả. Nhưng hắn lại cũng không chắc chắn là hắn có
chớp mắt hay không. Ở cái thế giới toàn màu đen này, thì chớp mắt hay
không chớp mắt cũng không khác nhau là mấy.

