vietmessenger.com
Trn Nhã Thy
Những Bước Chm Ca Thi Gian
Khi đã không còn vùng vẫy được na, chìm đến tn đáy mặt sp cát, tt mi cm giác thì tôi
vn còn mt ý nghĩ. Tôi nghĩ về m. Chc bà s bun lm khi biết tôi không còn na. M s
rt bun. Tôi không chịu đựng được điều đó. Rồi hình như tôi khóc cho tôi. Nước mt không
biết đã chảy như thế nào và có âm thanh nào vang lên không. Tôi tuyt vọng. Nhưng tôi đã
không chết. Có người đã ln xuống đáy nước cu tôi lên. Tôi không còn nh cuc gii cu
đó diễn ra như thế nào. Tôi đã bt tỉnh bao nhiêu lâu. Và tôi đã tnh dy, tr về nhà như thế
nào. Tôi không còn nh. Tôi ch biết, người đã nhy xung cu tôi là lão Đà. Khi đưa được
tôi lên bờ đến khi xc hết nước trong bng tôi ra thì lão cũng chưa nói gì. Cho đến khi tôi
tnh li hoàn toàn, lão mi lên tiếng: “Được rồi. Tao đã làm đúng rồi”. Ri lão cười ha h:
“Tao thy mày giã go rồi, nhưng tao cứ để đó, tao chờ cho mày chìm. Đoán chừng mày hết
cc ca tao mi nhy xuống. Đó là cách cứu người chết đuối của tao. Tao đã làm đúng”.
i nm trên cỏ. Xung quanh tôi là đám trẻ chăn bò đang cười. Lão Đà đang cười. Tôi cũng
cười nhưng không nói được gì. Tôi cũng không mt li cm ơn lão Đà. (Vào thời y, nhà
quê trẻ con chưa quen nói những li cảm ơn). Tôi nằm im thít. Hình như lúc đó chiều đang
xung. Gió vi vút thổi. Chúng tôi đang ở nơi cao nhất ca bờ đê, đó là một cái cng thoát
nước còn đang dở dang. Nhng tr xi măng giơ ra những cng st. Trên mt cng c bò lan
chm xanh, có ch mọc lên đám mạ úa, xen ln một vài cây lúa đang trổ. Gió thi tràn qua
mt cng làm bay nhng ht lúa lép mùa cũ vào mặt tôi. Tôi xoay người nhìn nghiêng ra
phía cánh đồng. Lúc đó tôi tht s mun nhm mt li và ng mt gic dài.
Chuyn tôi suýt chết đuối đó diễn ra vào năm tôi mưi bn tui. Từ đó trở v sau tôi b luôn
ý định tập bơi trở lại. (Cho đến bây gi tôi vẫn là người không biết bơi và rất s tiếp xúc vi
nước). Sau lần đó,i liên tiếp rơi vào những cơn ác mộng, Đêm nào, tôi cũng thấy mình
chìm đến tận đáy. Chìm mãi xung. Ri vt bng lên cùng vi nhng tiếng la hét kinh s.
Giấc mơ hãi hùng đó kéo dài suốt gn hai tháng làm cho tôi gần như suy kiệt. Ba, m tôi biết
tôi đang chịu đựng ni kh đó nhưng không thể làm được. Làm sao có th can thip vào
giấc mơ. Còn tôi thì hết sc tuyt vọng. Nhưng đúng lúc tôi tuyt vng nht thì t nhiên gic
mơ hãi hùng đó tan biến đi. Làm như có một th bùa phép nào đó đã chiến thng nó. Tôi vui
mng phát khóc và cht nhận ra là đã hết mt mùa hè. Bui sm, nhn ra những bước
nng ngp ngng ca một mùa thu đang tới. Tôi nói vi mẹ tôi: “Con đã hết nằm mơ thấy
chìm xuống đáy nước ri”. Mi nói: “Ri thnh thong giấc mơ đó sẽ lp li. Nhưng không
sao đâu. Con đừng nghĩ đến chuyện đó nữa mà hãy nghĩ đến nhng chuyn khác tốt đẹp
hơn”. Gặp lão Đà, tôi cũng nói chuyện đó. Lão nghe xong, cưi: “Ai chng vậy. Nhưng mày
có dám tập bơi nữa không?”. Tôi lắc đầu. Lão Đà nhổ miếng b tru: “D c, s cái gì, s
cái đáy quần”. Nói ri lão bỏ đi, tay lại thc trong qun xoa rờ mông đít. Lão Đà là người đàn
ông duy nhất trong làng có thói quen ăn trầu như đàn bà. Ngoài ra lão còn có vài thói tt
khác mà không ai chịu được, đó là nói tục mt cây, còn tay thì c b trong qun r mông,
khi say rượu thì không chu ng trong nhà mà c ra thành giếng nm. L một điều là lão
nm thành giếng thì ng ngon mà không h hn sơ sẩy gì. Trong làng, ít ai ưa lão, nhiu
người coi lão không ra gì. Nhưng với tôi thì vn trng, bởi đơn giản lão chính là ân nhân ca
tôi.
Nhà ca tôi và lão Đà cùng nằm trên trục chính đường làng. Mùa gặt, con đường phơi đầy
rơm rạ. Tôi thường xách xe đạp chạy lăng quăng để hưởng cm giác dp dnh trên lớp đệm
rạ rơm. Trong khi đạp xe tôi thường thy lão Đà tay chắp sau đít vừa đi va lm bm mt
mình. Chúng tôi ít khi trò chuyn với nhau. Nhưng mà lão Đà cũng ít khi có mặt làng, lão
thường xuyên ngoài rung. Lão là th cày c phách ca làng tôi. Nh nhng ngày mùa
đông, trong cái lạnh canh hai tôi đã nghe tiếng lão lùa trâu lc sục ra đồng. Tiếng lão ho
khan và tiếng nh bã tru nghe có v gin dữ điều gì. Lão thường bên trâu, không trâu thì
mt mình. Lâu lâu o đánh trâu lên gò m, nhập vào đám trẻ chăn bò chúng tôi là lúc lão
tâm s, mun k chuyện chơi. Cũng toàn là chuyn tc tĩu, bậy b, ch phù hợp cho đám
chăn bò. Thường khi k xong lão hi: “Nghe hay không, tụi mày?”. Đám trẻ cưi khoái chí,
có đứa bảo: “Hay, nhưng bậy quá”. Lão Đà cười: “Mẹ mày, đã hay còn by, by thì đừng có
nghe nữa”. Có đứa đề ngh: “Thôi, ông k chuyện ma đi, nghe hay mà không bậy”. Lão Đà
bo: “Chuyn ma phi k vào ban đêm mới hay. Mình ngồi nghe như vầy, ma nó cũng hiện
lên ngi vn vai mình mà nghe lén. Thế mới hay”. Có đa kêu: “Vy s chết”. Lão Đà cười:
“S gì, sợ cái đáy quần”. C bọn cười. Một đứa dn ming hi: “Lão Đà, sao lão c hay nói
là sợ cái đáy quần?”. Lão Đà nheo mắt bảo: “Cha mày, cái đáy quần mày nó mà rách thì
mày có s không?”.
Sau ln tôi suýt chết đuối, không lâu thì ba tôi bán bò. Tôi chun b lên hc cp ba nên
không th c bò nghé mãi được. Giờ đây tôi chỉ có mi vic là hc. (Tt nhiên là cũng làm
thêm nhiu vic linh tinh trong nhà và vài việc ngoài đồng như cắt c bờ, thăm lỗ mu, be b
cản tháo nước vào rung, mùa gt thì đi vần công vài ba công v.v...). Ngoài gi hc tôi
thường lang thang trong làng. Làng tôi rộng, thoáng đãng. Trên con đường trước nhà tôi
thường có những đám ma đi qua để đến khu nghĩa địa bên kia dông gn núi Một. Đám ma
không xe mà khiêng đòn vai, đi qua làng, vòng qua dông ri thẳng hướng núi. Đám ma nào
lão Đà cũng ghé vai vào cng sức. Nhưng lão không bao giờ đi đến tn nghĩa địa. (Tr
nhng cái chết của người thân). Lão thường xut phát t nhà lão rồi tách ra khi đến nhà già
T gn cui làng. Ln nào lão cũng ghé nhà già T ung trà. Già Tạ là người ch làm ngh
vườn không làm rung duy nht làng tôi.
i thường đứng nhìn nhng đám ma đi qua trước ngõ nhà. Đoàn người bước chm cúi
đầu. Cho người chết được nằm thăng bằng, cho trang th, lọ hoa, đèn dầu không ngã đổ.
Có thăng bằng và chm rãi mới đi được quãng đường xa. Bước chm. (Trong những bước
chm ca thời gian). Tôi thường đứng đó, im lặng nhìn, trong bóng mát ca một cây rơm to.
Nhng thông tin về người chết đó lập tức được mi thông báo. Người đó tên gì, bao
nhiêu tui, thôn nào, vì sao chết. Nhưng cũng có khi m chy đi hỏi: “Sao mà chết vy, ti
sao?’’. Một hôm tôi đang đứng xem đám ma đi ngang nhà thì lão Đà chạy vào nm tay tôi.
Lão bảo: ‘’Ghé vai vào chút, thanh niên. Đám này nặng quá, mà ít ngưi’’. Tôi ghé vai vào
ngay phía trước lão Đà. Người chết nặng hơn tôi tưởng rt nhiu. Lão Đà nói: ‘’Nặng q
phải không, nhưng nhớ đừng gng vai, chỉ ghé vai vào thôi, cho quen đã’’. Tôi hi: ‘’Sao
nng quá vy?’’. Lão đáp: ‘’Sống thì nh, chết ri nng, ai ch thế. Đám này chết đuối nên
càng nng’’. Tôi đã mt ln suýt chết đuối, nên nghe nhng lời đó, tự dưng như muốn khóc.
Ai ri cũng chết. Tôi bắt đầu nghĩ rồi li hay nghĩ về điều đó. Lão Đà, già Tạ ri s chết trước
tôi. Nhưng cũng không cứ nhất định như vậy. Điều đó làm cho tôi buồn. Chết ri thì s ra
sao? Chúng ta s cái gì sau khi đã chết?. Tôi nghĩ đến đó rồi t xua nhng ý nghĩ đó đi.
i còn có nhiu vic phi lo nghĩ khác nữa. (V li, tôi nghĩ làm chi những điều không th
tr li). Tôi vn tiếp tục ghé vai vào đòn khiêng những đám ma đi ngang nhà. Năm đó tôi 14
tui, rồi năm 15, 16, 17, 18 tuổi tôi vn tiếp tc làm vic đó. Nhưng cũng có khi không có tôi
mà ch lão Đà, có khi ngược lại. Đó là những lúc tôi đang ở trường hc, chỉ nghe được
tiếng trống, hay đang ở ngoài đồng mt ch loáng thoáng t xa. Lòng tôi c vân vi mãi,
nhng ý nghĩ cứ miên man ri bi. Tôi luôn hình dung mình bước chm đi khắp trong làng.
Bước chm. (Trong những bước chm ca thi gian). Nhng bước chm ca thời gian đó
là do tôi nghĩ ra, tạo ra, dùng để s dng cho riêng tôi, ch thi gian làm gì có bước nhanh
bước chm. Thi gian vn mang bn cht ca s trùng phc liên tc mi miết. Nó to nên
nhng nếp gp không th nào phc hồi... Đại khái như vậy, như sau này tôi đã có
thêmchút cm biết và có điều kiện để chng minh. Nói tóm lại là tôi thích đi những bước
chm trong thi gian và cũng mong sao có những bước chm ca thời gian đểng cng
hưởng. Tôi vn cho rng những người chết được quyền đi trong những bước chậm đó.
Lão Đà là người th cày gii nht làng. Già Tạ là người làm vườn gii nht làng. Tôi rt t
hào đã quen thân với hai người đó. Họ đều là những người lao động lương thiện mà tôi luôn
mun sau này cũng sẽ được như vậy. Nhưng i không th công khai vi mọi người là tôi có
quen thân vi mt k trm gii nht làng. Nói là gii nht vì nó chưa bao giờ b bt qu tang.
K trộm đó không ai xa lạ mà chính là thng Qunh cùng xóm. Qunh cùng la tui tôi, hc
dt t hi nh. Hồi đó Quỳnh thường nh tôi viết bài giùm ri ry mực lên bôi lem nhem để
cô giáo không phát hiện ra và mong được chm 5 điểm. Qunh b hc sm, nhà chuyên
đi hốt tru bán cho my lò bánh tráng. Ngoài tài trm, Qunh còn có tài leo da và bn ná
(giàn thun). Nói đúng hơn tài leo dừa và bn ná h tr cho tài trm ca Qunh rt nhiu.
Mùa mưa, thân dừa vừa trơn vừa nhớt nhưng Quỳnh vn có thể leo như sóc trong đêm, rồi
hai tay hai trái ming ngm mt trái tt xung mà không tiếng động nh. Còn bn ná thì khi
chê, bách phát bách trúng. Nhng buổi trưa hè Quỳnh thường men theo mép mương, nhìn
thấy cá bơi là nó kéo giàn thun thật mạnh, viên đạn xuyên qua làn nước làm cho con cá chết
cắm đầu. Theo như tôi biết thì Qunh ch trộm gà. Nó khoái ăn tht gà. Tôi cũng vy. Qunh
thường làm món gà nướng đất sét rồi kéo tôi ra ngoài đồng. Chúng tôi tìm những đống c
khô trên nhng b vùng, va nm vừa ăn. Tôi hỏi: “Gà ai đây?”. Quỳnh cười cười: “Gà ca
thng Quỳnh săn được”. Tôi hi: “Nếu như bị bt thì mày làm sao h Qunh?”. Qunh nói:
“Tao cũng không biết. Chc là tao s khóc thật to”. Tôi cười: “Mày mà khóc”. Qunh bo:
“Ch mày bo tao b bắt mà cười h”. Năm chúng tôi 17 tui thì Qunh blàng ra đi. Quỳnh
đi được ba năm thì tôi cũng đi. Chúng tôi đến thành ph.
i xa làng đã mười lăm năm. Tôi đã ly v, sinh con, mua nhà. V chồng tôi đều làm hp
đồng cho doanh nghip tư nhân. Thằng Qunh cũng đã ly vợ, sinh con nhưng chưa mua
được nhà. Quỳnh đã làm đủ th ngh, cui cùng thì làm ngh chy ba gác máy. V nó bán
xăng lẻ, thuc bến xe. V chng Qunh làm cũng có tiền nhưng còn phi gi v quê
nuôi bà m già bnh nng. Cũng nhờ vy mà v chồng nó thường về quê hơn tôi. Còn gia
đình tôi thì gần như đã chuyn hết vào min Nam. Thnh thong gp nhau Qunh cho tôi biết,
lão Đà và già Tạ nay đã yếu lm ri. Già T gần như nằm mt ch, hôm nào khe lm mi
chống được gậy ra trước ngõ. Lão Đà thì còn đi được, còn ăn trầu, uống rượu, còn c cái
tt r xoa mông mình, nhưng khi say lão đã thôi ra nm thành giếng. Làng tôi cũng đã thay
đổi nhiều. Đám ma không còn khiêng nữa mà đã có xe tang chạy băng trên đường đổ
tông. Qunh không thân mt gì vi hai lão già đó nên chuyn v hi biết cũng qua loa. Tôi
nhớ và thương họ, nht là lão Đà. Tôi vẫn coi lão là ân nhân. Có ln Qunh v quê, tôi nh
nó gi cho lão Đà chai rượu. Lão Đà nhận, cảm động lm. Lão bo: “Nhc thng Cu (là tên
tôi hi nh), khi nào tao chết thì nh về ghé vai đưa tao ra nghĩa địa nghe chưa”. Rồi lão
cười: “Mà làng mình bây giờ đâu còn cái đòn khiêng, chết đã có xe đưa ra nghĩa địa, nhanh
lm”. Nhưng rồi tôi cũng ít gặp Qunh. Vì sau này tôi nghe nó làm đại ca, lập băng nhóm,
thanh toán lẫn nhau để dành địa bàn làm ăn. Nhng chuyn đó tôi sợ. Tôi vốn là người yếu
đuối.
Ngày nào tôi cũng chạy xe ngoài đường. Ngày nào cũng có mc kt ở đâu đó. Có khi là
nhích lên tng chút, vut mặt dưới mưa. Rất nhiều đêm giấc ng mt nhọc, khó khăn. Giấc
mơ chìm đáy nước đôi khi chợt tr li gia nhng khong thời gian dài không mơ tưởng
điều gì. Nửa đêm thức gic bn thn. Li nh làng. Nh bao chuyn linh tinh mà không th
nào k cho ai cùng nghe. Những lúc như thế tôi li nhm mt hình dung mình bước chm.
Mt mình tôi bước chm trong làng. Tht chm trong nhng bước chm ca thi gian.
Hết