Đ bài: Phân tích truy n ng n Mùa L c c a Nguy n Kh i
Bài làm
Trong văn h c, có nh ng nhà văn, nhà th chi m lĩnh đc tâm h n đc gi ngay t sáng ơ ế ượ
tác đu tiên. Nh ng đi u đó r t hi m. Nguy n Kh i không ph i là tác gi nhanh chóng ư ế
kh ng đnh đc mình trên văn đàn. Ông b t đu vi t văn t năm 1950 song ch a thành ượ ế ư
công; càng v sau, văn ph m c a ông càng gi đc ch đng v ng ch c trong lòng b n ượ
đc. Khác v i các nhà văn đng th i, Nguy n Kh i không ch th hi n s nh y bén và ươ
năng l c khám phá v i các v n đ xã h i mà ông còn đi sâu miêu t s bi n chuy n c a ế
cu c s ng, c a con ng i. Qua vi c đc t s bi n đi v s ph n và tâm lí nhân v t ườ ế
Đào (Mùa l c 1960), Nguy n Kh i b c l khá rõ c m h ng ch đo thiên truy n: c m
h ng v s h i sinh cu c s ng sau chi n tranh.. ế
Truy n ng n Mùa l c” ph n ánh công cu c đi m i xã h i vùng đt sau chi n tranh, ế
ph n ánh c nh s ng con ng i trên nông tr ng Đi n Biên. Đào cùng là m t trong nh ng ườ ườ
ng i g n bó v i cu c s ng n i đây. Chính m nh đt này đã góp ph n xây d ng cho côườ ơ
m t s c s ng mãnh li t, m t cu c đi m i.
Đào lên nông tr ng Đi n Biên vào d p đu năm, ngoài t t âm l ch ch ng n a tháng”.ườ ế
Tr c khi lên nông tr ng, Đào “g p nhi u đi u đau bu n”. Cô “l y ch ng t năm 17ướ ườ
tu i, nh ng ch ng c b c, n n n nhi u b đi Nam đn đu năm 1950 m i v quê. Ăn ư ế
l i v i nhau đc đa con trai lên hai thì ch ng ch t. V i ng i ph n tr , m t ch ng là ượ ế ư
n i b t h nh cùng c c, nh ng “m y tháng sau đa con lên s i b đi đ ch l i m t mình” ư
thì không còn gì có th đau kh h n th . Đào ph i bôn ba ki m s ng v i n i đau ch a t t, ơ ế ế ư
v i cô qu nh bao trùm: đòn gánh trên vai, t i đâu là nhà, ngã đâu là gi ng, khi ra Hòn ườ
Gai, c m Ph l y mu ng, khi ng c Lào Cai buôn gà, v t.,.”, n i nào cũng có d u chân cô ượ ơ
đc c a ch . V i Đào, khó khăn v v t ch t đã kh (Mùa hè vài cái áo nâu vá vai, mùa
đông m t chi c áo bông ng n b c…) nh ng s thi u th n trong tâm h n còn đáng s h n ế ư ế ơ
nhi u. Nhìn “ng n đèn d u ch t i thân “s c nh tr c đây mình cũng có m t gia đình, ướ
có m t đa con, s m lo vi c s m, t i lo vi c t i. Còn bây gi b n b là nhà, ch lo cho
thân mình sao đc c m ngày hai b a, chân c ng đá m m”. Có th nói Đào có m t sượ ơ
ph n b t h nh. Nh ng bi th ng, kh n kh hi n hình trên hình th c c a ch : “Mái tóc ươ
óng m t ngày x a qua năm tháng đã khô l i, đ đi nh ch t, hàm răng phai không bu nượ ư ư ế
nhu m, soi g ng th y gò má càng cao, tàn h ng n i càng nhi u”. Chính s ph n b t ươ ươ
h nh, b v , l c lõng gi a cu c đi đã t o nên cho ch m t tâm lý “Mu n ch t, nh ng ơ ơ ế ư
đi còn dài nên ph i s ng”, m t tính cách “táo b o và li u lĩnh, ghen t v i m i ng i, ườ
h n gi n cho thân mình”.
Cu c s ng c a Đào khi ch a lên Đi n Biên không đc Nguy n Kh i miêu t chi ti t. ư ượ ế
Nh ng d i ngòi bút đy c m thông, Đào hi n ra v i bao nhiêu xót th ng. Tuy nhiên,ư ư ươ
n u ch có v y thì ch ng có gì đáng nói b i văn h c x a nay đã đ c p đn nhi u n i đauế ư ế
nhân th . Gi s Đào hi n di n cho con ng i ch bi t đn đau kh thì s chìm l p gi aế ư ế ế
trăm nghìn hình t ng khác. Đào, tuy tr i qua nhi u tháng ngày c c c, nh ng trong côượ ơ ư
v n le lói mong mu n đc s ng. “Mu n ch t” nh ng l i ti ccu c đi còn dài”. Chính ượ ế ư ế
v đp qu c m ki n ngh đã làm hình t ng nhân v t Đào s ng mãi. Đã không th ch t ế ượ ế
thì quy t s ng cho dù s ng trong n i t i nh c c a con ng i bi t ph n mình trăm đngế ườ ế ư
thua thi t.
Đào lên nông tr ng “v i tâm lý con chim bay mãi cũng m i cánh, con ng a ch y mãiườ
cũng ch n chân, mu n tìm m t n i h o lánh nào đó, th t xa nh ng n i quen thu c đ ơ ơ
quên đi cu c đi đã ch u”. nông tr ng, Đào hăng hái lao đng b i cô hi u ch có lao ườ
đng m i tìm th y ni m vui và h nh phúc. Cô thi đua v i nh ng ng i kh e m nh nh ườ ư
Huân, Lâm… “bàn tay có ngón r t to v n thoăn tho t qu ra phía sau n m t ng bó l c và ơ
b ng c ch r t nhanh, ch u n hai c tay xi t nh ng r cây đy c l c già lên vòng tr c”. ế
Lên Đi n Biên, s ph n c a Đào d n d n thay đi. Ít nh t th i gian này cô không ph i
b n ch i kh p n i, không nhà không c a. Cô đã tìm l i đc chút ni m vui trong laoươ ơ ượ
đng, v i nh ng b n bè xung quanh. Nh ng do Đào v n mang tâm lý m c c m, t ti và ư
ch a hi u h t m i ng i nên cô th y đau kh khi b m i ng i châm ch c. Đào m c c mư ế ườ ườ
vì cái x u, cái nghèo… c a mình, song anh chàng Lâm vô tâm l i khía đúng vào n i kh
y. Đào không có nhan s c vũ khí ng i ph n nên cô dùng ngôn ng đ t v . Ch ườ
nhìn Lâm h n d i, chua cay: “Trâu quá sá, m quá thì, h ng nhan b b thì còn gì là xuân
n a h i các anh”. Đào là m t ng i ph n , cô cũng bu n v s x u xí, m, l làng nên ườ ế
đôi lúc cô m m lòng, giãi bày s đau kh v i ng i đi “m i năm m i tu i, cái tu i nó ườ
đu i xuân đi, n i nào vung n y, em đã có b cháu d i xuôi r i”. Nh ng sau đó, Đào l i ướ ư
th y ti c cho s thành th t c a mình “ch ng vi c gì ph i t i, ph i nhún mình”. Cô khát ế
v ng đc s ng b ng t t c đi u gì mình có, ng i nào ch ng có ph n t t đp. Cho nên ượ ườ
Đào không ch p nh n s th ng h i. Cô dám nhìn th ng vào s th t, kiêu hãnh v s ươ
th t y: “Huê th m bán m t đng m i, Huê tàn nh r a giá đôi l ng vàng. Giá đôi l ng ơ ườ
vàng ch ch a v t t đã bán đâu anh Huân …”. Gi ng nói chanh chua, chua chát, đanh đá ư
c a Đào th t ra ch ng làm ác v i ai. Đó ch là vũ khí t v đ d u đi tâm lý m c c m, đau
bu n trong lòng n i đau c a con ng i ý th c đc mình. Đào hi u mu n hòa nh p là ườ ượ
ph i tìm th y trong cu c s ng, trong lao đng nét chung, nh ng t m lòng bao dung.
Nh ng hòa nh p không ph i là h mình, mà v n ng ng cao đu kiêu hãnh. Tâm lý Đàoư
th t ph c t p, lúc h n gi n, lúc t i h , khi l i ng ng đu hãnh di n. Chính tình ti t ế
này, Nguy n Kh i b c l khá rõ c m h ng v s h i sinh c a s s ng. Ch khi nào tâm
h n con ng i bi t đu tranh, bi t v n lên, l c quan, bi t khát thèm s s ng thì tình ườ ế ế ươ ế
c m m i bi n chuy n, thay đi, th hi n cho s gi ng xé đi h i sinh. N u con ng i ế ế ườ
không mu n đn v i s s ng thì tâm h n mãi ch là chu i dài le lói, băng l nh, ch ng n y ế
sinh ra nhi u di n bi n tâm lý, tình c m ph c t p. ế
Th i gian đu lên nông tr ng Đi n Biên, s ph n và tâm lý Đào đã b c đu thay đi. ườ ướ
Cô đã d n m t đi suy nghĩ “còn nh ng ngày s p t i ra sao ch cũng không c n rõ”. Ch
không còn tâm lí buông trôi ch s ki p, ch bi t kiêu hãnh, bi t s ng vì ph n t t đp bênơ ế ế ế
trong c a mình. Nh ng ph i đn th i gian sau th i gian Đào th t s hòa nh p v i cu c ư ế
s ng nông tr ng thì cu c đi ch m i l t sang trang m i. Đn đây, c m h ng v s h i ườ ế
sinh c a cu c s ng sau chi n tranh m i đc nh n th y m t cách rõ ràng, đy đ. ế ượ
Tr c kia, tâm lý c a Đào là “chán s ng”, quên đi cu c đi”, nh ng s c s ng v n nướ ư
gi u mãnh li t trong con ng i ch qua hình dáng, c ch , ngôn ng c a ch . Con ng i ườ ườ
v i hai m t h p và dài đa đi đa l i r t nhanh (…) hàm răng kh nh c a ng i luôn ư ư ườ
luôn a đùa c t” cùng tâm lýđôi m t nh v n ánh lên thách th c” thì không bao gi chánư
s ng. Tâm lý m c c m, t ti, đanh đá ch là l p v qua bao nhiêu n ng m a dãi d u. ư
Ni m khát khao s ng trong cô bao gi cũng mãnh li t, h khi g p đi u ki n s h i sinh,
phát tri n m nh m . Đào không ch u khép mình trong n i đau th m l ng. Ch s ng táo
b o và li u lĩnh b i ch C N S NG, THÈM S NG. N i khát thèm y d đi, bùng cháy
ch không th âm , b ng l ng.
T tâm lý ghen t , Đào tìm th y ni m vui, lao đng hăng hái, l i s ng tiêu c c b đy lùi.
Làm vi c bên Huân, nhìn đôi cánh tay cu n cu n th th t cháy n ng, Đào cháy lên n i
thèm mu n m t c nh gia đình”. Nguy n Kh i vi t v s h i sinh c a cu c s ng, nh ng ế ư
không ch là cu c s ng v t ch t, cái màu xanh l ng l c a lá l c, lá c ngh , rút đng,
mi ng vàng s m c a m y m nh gianh…, mà quan tr ng h n là cu c s ng tinh th n. Sế ơ
“h i sinh” là gì, n u ch ng ph i là s s ng l i m c “c nh gia đình” đm m, tình c m ế ơ ướ
h nh phúc. Đào thích g n Huân ch a h n là Đào yêu Huân, b i lý trí mách cô đng hy ư
v ng gì ng i con trai y. Đào đn v i Huân vì h i th , n c i, s c m nh c a anh đt ườ ế ơ ườ
lên trong cô ni m hy v ng m i hy v ng cu c đi mình ch a t t h n. S h i sinh đây ư
chính là tâm lý b n b trong Đào không ch u t t theo năm tháng.
S h i sinh ch y u ph i do b n thân v n đng. Nh ng n u g p tác đng nào đó, s c ế ư ế
s ng s nhanh chóng, m nh m tr i d y, V i Đào, s h i sinh trong tâm h n cô tr nên
mãnh li t, lúc âm , khi bùng cháy d d i t lúc nh n đc b c th t tình c a thi u úy ượ ư ế
D u.
Lúc đu, Đào b t bình vì nghĩ “ng i ta đem mình ra mà đùa c t”, ng i ta khinh mình, ườ ườ
Nh ng m c c m, t ti trong ch v n ch a ch t h n, nó khi n ch t c gi n mu n xé b c ư ế ế
th ra “làm trăm m nh”. Nh ng khi g p lá th l i, m t c m giác êm đm c lan nhanh raư ư ư
nh m ch n c r th m vào nh ng th đt khô c n vì n ng h n. Hình nh “th đt khôư ướ
c n” ch là hình nh n d ch tâm h n Đào đã ch t c ng, đã chai s n qua bao năm nay, ế
v t v . Song “m nh tâm h n” y đã t i t t, n y m m b i cô nh n đc l i yêu th ng, ươ ượ ươ
g n bó qua b c th tình, L i l trong b c th khi n cho s ph n, tâm lý Đào chuy n đi ư ư ế
hoàn toàn, Ch không còn ác c m v i m i ng i, vui v , “s n sàng tha th cho m i câu ườ
đùa ngh ch khác. T t c đu là nh ng ng i đáng yêu, t t c đu vun x i cho h nh phúc ườ
c a ch , đây là anh em, là ng i làng, h nhà gái c ”. Gi đây, s s ng th t s tr l i v i ườ
Đào. Cô không còn chán s ng mà th y mình g n bó v i nông tr ng: “Ch ng ai v y ườ
đc su t đi, ch ng ai mu n đi v t v ng mãi, ai cũng mu n có m t quê h ng… emượ ưở ươ
đnh không v d i xuôi n a, em mãi đây v i các anh. Ph i đt hoàn c nh Đào trong ướ
hi n t i v i quá kh m i hi u h t ý nghĩa, khát v ng trong câu nói c a Đào. Hành trình ế
h i sinh c a tâm h n con ng i qua bao nhiêu thăng tr m đã S NG. ườ
Đào là con ng i đau kh , cô không “h ng nhan” nh ng v n c đa truân”. Cô x u xí,ườ ư
m c c m, t ti, chán n n v i đi khi m i hai tám tu i. Nh ng cô đã bi t v t qua nh ng ư ế ượ
ranh gi i h n h p cá nhân đ v n lên chi m lĩnh cu c s ng. Nh v y, Nguy n Kh i đã ươ ế ư
phát hi n ra s s ng c a con ng i không bao gi v i c n, k c khi t ng ch ng nh cá ườ ơ ưở ư
nhân đó buông trôi s ph n cho “con t o xoay v n”.
S h i sinh c a cu c s ng sau chi n tranh không ch th hi n qua nhân v t Đào, mà còn ế
b c l qua Huân v i “nh ng khát khao, nh ng c m đt cháy trái tim”, qua l i ng “táo ướ ơ
b o” c a ông trung đi tr ng già ph trách lò g ch. Sau chi n tranh, s s ng h i sinh ưở ế
khi n khu nhà n công nhân r n r p ng i ra vào, nh n nh o nh ng ti ng c i, ti ngế ườ ế ườ ế
m i chào, ti ng đm tay thùm th p”. M nh đt Đi n Biên tr c kia là chi n tr ng ác ế ướ ế ườ
li t nh t Đông D ng, mà ch m y năm sau, s c s ng đã tr l i: “Trong nh ng bu i l ươ
c i ng i ta t ng nhau m t qu mìn nh y đã tháo kíp làm giá bút, m t qu l u đn c iướ ườ
ti n đu làm bình hoa, m t ng kh i thu c m i c a qu bom t n đ đng gi y gia thú,
gi y khai sinh cho các cháu sau này, và nh ng cái võng nh c a tr con t t b ng ru t dây ế
dù r t óng m t”. S hy sinh x ng máu và s c lao đng đa đn m t màu xanh thay cho ượ ươ ư ế
dây thép gai, mìn và còn tràn ng p nh ng ti ng c i, tràn ng p ni m vui và h nh phúc: ế ườ
“ti ng c i the thé, ti ng th th , ti ng la hét, ti ng tr con khóc” mà Nguy n Kh i phátế ườ ế ế ế
hi n ra ch sau b n năm chi n tranh là bi u hi n sâu s c s s ng đang h i sinh khi chi n ế ế
tranh đi qua: “cu c s ng vĩ đi đã tr l i r i”.
Bên c nh s h i sinh trong tâm h n c nh s ng con ng i là s h i sinh c a thiên nhiên, ườ
c a c s v t ch t: “Cũng ch ng ai ng khu pháo binh phía Tây H ng Cúm c a gi c năm ơ