vietmessenger.com
Nguyn Nam An
Qua Đèo
i có cái d khi nhắc đến vai vế ca nhng người trong h, bên ni cũng như bên ngoại.
D t! Chín mươi chín phần trăm tôi đoán và gọi trt th bc họ hàng. Đã vy lúc còn nh
li hay bắt chước. Nghe ai xưng hô với nhau (như bác, chú, cô, cậu, dì) là c thế c lp li
du nhiu khi tôi phải xưng khác đi. Má tôi có người thân là cô Năm. Tôi nghe bà nói nhiều
về người này. Thế đó tôi cũng bắt chước gọi “cô Năm” tỉnh . Tôi đâu biết mình thuc hàng
cháu phi gi cô của má là bà. Nhưng người lớn đâu chấp nht. Nhng ngày gi k ln h
hàng bà con gp nhau, bn rộn quá kng ai để ý giúp tôi sa sai. Thế là trong đầu óc non
nt ca thng nh th bc của người trong gia tc c ln xn.
bên nội có người ông thương tôi lắm, có th vì tôi “nh cp” nht và m côi cha. Ông ch
là anh em vi ông ni tôi. Sau ngày chia đôi đất nưc, ni tôi kt ngoài Bc. Ba tôi, con trai
độc nht, lập gia đình, có tôi rồi qua đời. Khi v li Huế thăm ông nămới mười tui, ông
thường cho tôi ng chung. Thằng cháu đích tôn của ông bị đi ngủ vi m rut vì nó được
ông cưng nhiều ri. “Con thng Vi (là tôi) ra b nga nm vi ông.” Nhiu lúc ông nhìn tôi
tht lâu ri va nói vừa cười vi my bác. “Thng ni ging cha hn quá. Ti anh...(tên ông
ni rut tôi) còn kt bên n. Mấy năm ni không biết tin biết tc chi hết. Còn thng Vi cha hn
(ông đưa tay vuốt đầu tôi) ra mà vn s.” Tôi nm yên nghe ông nói chuyn. Thnh thong
không ai để ý tôi nhón tay ly cc đường phèn ca ông dùng khi ung trà b vào ming.
Nhiu ln b bt gp ông li ly cho tm cc na. Tôi biết ông thương tôi nên làm tới. Mt
hai đây là nội ca tao. V tới Đà Nẵng k chuyn Huế cho bn bè cũng lại ni ca tao. Thu
y ông còn kho, chiu chiều chèo đò đưa cháu đi chơi. Tôi ngồi đầu mũi nốt (chiếc thuyn)
nhìn ông cm lái phía sau khoan thai chèo nhp. Ông mặc đồ trắng, đi chân, râu tóc bạc phơ
bay trong gió. Đời sng êm ả như sông nước lng l chy. Bến bên ni qua ti bến bên ch
N chng ba trăm thưc. Có chiếc cu bắc ngang sông nhưng ông không đi. Ông lấy chiếc
nt, chèo ch tôi ra gia giòng. Bui chiu gió sông lng lộng. Tôi cúi đầu soi bóng mình
trên mặt nưc, thích thú thò bàn tay nh tt nhè nhẹ. Ông đàng sau lái nói lớn: “Đừng hoang
như rứa. Coi chng rt cái trốt (cái đầu) thng cha mi bi chừ.” Tôi lè lưỡi như sợ, ngi yên
mt tí li nghch ngm tiếp.
“Ôn ơi, mình đi mô bên ni?”
“Qua thăm nhà ôn khác.”
“Răng mà nhiều ôn quá ra ôn ni. Con nghe my bác c nói ôn ni ôn tê hoài.”
Ông tôi cưi hiền hoài. Nơi đây họ ni tôi lp nghiệp, đời này qua đời khác họ hàng như dây
mơ rễ má. Có những đứa gi tôi bng chú li ln tng ngồng, đứng hơn tôi cả cái đầu. Ti
ở đây, ngày ngày đi học trường qun, chiu v thả trâu ăn cỏ. “Nghé nghé ng ng” cho
đến hoàng hôn thì dt trâu v mp (dm nước) ngoài bến. Cái bến nơi ông tôi đậu thuyn.
Qun l thuở đó còn yên. Đồn phòng ng, cũng là quận đường, sơ sài hàng rào tre vót nhọn
bao quanh. T nhà ông tôi, theo con đường đất lác đác phân trâu đến hàng rào phòng th
qun không xa. Cái lô ct xây t thời nào đôi lúc là chỗ đám trẻ chơi đùa. Thôn xóm chưa có
tiếng súng. Người lính dân vệ gác để gác! Anh ôm súng ngi, hút thuc ngó làng mc rung
đồng.
“Ôn ơi chiu ri.”
“Con nh nhà phi hôn? Thôi mai mt bác mi tr lại Đà Nẵng thì v trong n.”
i mà nh gì. Cnh “chiu chiu ra đứng ngõ sau” chưa đến vi tôi tui này. Lâu u ngi
nơi tam cấp nhà t đường thy mt tri ln, chim xao xác v tổ, tôi đứ đừ sau c ny rong
chơi nên nín câm như buồn. V quê ni khi phải đi học hè lại được ông để ý đến nên tôi
ra. Tôi mun lại đây đi chăn tu!
m qua đám nhóc bà con rũ tôi ra bến sông. Tới nơi đứa nào đứa ny trt qun nhy tùm
xuống nước. Làm cho lẹ không thôi người ta thy... du rng ti con gái bà con nhà.
Thng nào thng ny tng ngng. Tôi ngi tòng teng trên cành cây nhìn ti nó thèm thung.
My thằng nhóc bơi như rái. Có đứa kêu tôi xung cho biết nước sông Hương. Cho tiền tôi
cũng không dám vì bơi là chìm. Nước sông Hương cũng như nước sông Hàn thôi, có gì đặc
bit mà bt tôi xuống để chết trôi! M tôi dặn trước khi về quê là không được tm sông.
“Sông có ma da, xuống đó bị nhận nước chết đó nghe.”
i mun nhy xung nhp bn mà không dám. Thằng Đơ hét lớn chc quê.
“B mi không dám ci trung hả? Có ai đâu mà s.”
“Tao không biết bơi.”
“Xuống đây tao chỉ cho. Bơi dễ t. Bt con chun chun voi cho cn vào rốn là bơi được
lin?”
“Tao nghe my thng trong xóm nói vy mà không tin. Chun chun cn rốn đau chết t
liên quanđến bơi với li.”
“Ai biết.”
i hi gn nó.
“Mà mi có để rn cho chun chun cắn chưa mà bơi d ra?
Thằng Đơ nhe răng cười. Nó chúi đầu xuống nước ln một hơi ra giữa giòng. Tôi vai chú
mà d t. T nhiên tôi tc. Sao tụi bà con tôi dưới quê trò gì chơi cũng trội c. Ch cái mã
thành ph còn thua tôi chút ít. Chc ti v nhà ni tôi phi cu cu anh Viên.
Anh Viên là con thứ bác tôi. Lúc đó anh mười bốn mười ba gì đó. Xong cơm nước bui ti
anh ln mất tiêu như mt tri. Không ai thc mc gì vì anh đã ln. Làm lụng giúp gia đình c
ngày phi cho anh có chút thi gi vi bạn bè khi đêm đến. Nht là những đêm trăng ở dưới
quê, người ta còn sinh hoạt có khi đến khuya. Viên thường ra cái quán bên con đường l ni
lin thành ph Huế vi Thun An, tụ năm tụ ba hút thuốc. Đám bạn dưới quê cũng như anh,
ít có dịp đi xa. Họa hon lm lên ti chợ Đông Ba trên phố Huế mua nhu yếu phm ri v.
Đà Nẵng vi anh thì xa tít mù nói gì ti nhng tnh min nam. Viên vào trường trễ hai năm,
hc xong tiu hc ở trường qun gần mười ba tui, anh nhà. Tuổi mười ba này cht phát
như ngô như khoai, nhưng thi vị không kém. Qun l ch có lp tiu hc. Lên trên Huế thi
vào trường trung hc công lp là mt vấn đề. Bác tôi không muốn con đi xa vì nhà cn
người, l gì mùa gt mùa cấy. Trăm ngàn lý do để anh Viên thôi hc. “... con sãi chùa li
quét lá đa”. Nhưng cô nh bn hc anh đậu vớt vào trường Đồng Khánh kthi đệ tht. Viên
dm chân ti ch làm nông dân. Tình đầu ca hai đứa hc cùng lớp như “hai đường thng
song song”. Viên mi biết tới đó. Anh chưa có dịp ngi lớp cao hơn để nghe thy ging
phn còn li “không bao gi gp nhau ti một điểm.”
Trong m quà mang v biếu bà con dưi quê má tôi có gi vi cho ông và my bác. Viên
năn nỉ ông ni xin xp vi trng may áo. Ông cho. Anh mang qua bên kia ch Nđặt may,
v mc vi qun tây trông kng lm. Mn nhìn em cưi tm tm. Chú Viên đã biết din ri
khi con Tnh, bn hc Viên bắt đầu đểc, mc áo dài trắng đi học. Nhà ba má Tnh cách
nhà ông tôi mt hàng chè tàu. Nhiu lúc ch Mận đứng bên này rút rơm chm bếp nói
chuyn vi Tịnh bên kia. Hai người quen thân nhau t nh, lúc Tnh còn đi qua nhà mượn
này mượn n cho m hay r ch Mận đi giặt đồ ngoài bến cho có bn. Tnh đi học đúng tuổi
nhưng con gái mau lớn, đã biết thn thò lúc Viên thp thoáng bên hiên nhà ông tôi nhìn qua
vườn nhà cnh. Tnh biết nhưng giả vờ cúi đầu vào cun tp hoc cm cúi làm vic nhà.
Trước khi về Đà Nẵng anh Viên c dn tôi hoài. “Mi v nói thím cho tao cái đồng h. Sang
năm ra nghỉ hè mang cho tao. Đừng nói cho ôn hay b biết. Tao b la.” Tôi ha my ln mà
Viên không yên tâm. Anh s tôi quên nên bui tối trước ngày tôi đi, Viên nhét cái thư anh
viết gi mẹ tôi để xin quà vào xách tay. “Tao để bên dưới lp áo qun. Mi nhớ đưa cho thím
nghe.”
Ba năm sau tôi trở v Huế. Anh Viên mười sáu tuổi, người vm vỡ như Vọi ca Trng Mái.
Nhìn anh đánh trần, tay cầm đòn sóc bên nhng gi lúa nng chịch tôi tưởng tượng đến
nhng nhà tp th dc thm m hay các tay ho n trong phim quyền cưc. Ngó vy
nhưng anh hiền. Hôm tôi đến nhà ông ni Viên mng quá, kéo ngay ra góc nhà hi có quà
ca má tôi cho anh không. Tôi lấy trong túi đưa cho Viên cái đồng h ri tng thêm anh cun
sách sưu tập những lá thư tình hay nht thế gii. Anh lt qua lt li, nhìn tôi tn tò.
“Mi cho tao cun ni làm chi?”
Hi ra ch anh ct lin. Tối đó Viên nói tôi ngủ chung. Anh hi mãi chuyện trong Đà Nẵng,
chuyn bác rut anh ( cùng khu ph vi ba m tôi) m hiệu đóng bàn ghế. Viên tò mò hi
tôi có bồ chưa. Chuyện này tôi du. Tình đầu mà. Mt lúc vui ming anh nói v Tnh. Cô y
đã học đệ ttrên Đồng Khánh. Hai buổi đón xe lên phố đi học ri v. Viên nói say mê.
“Ktrước nhà Tnh bên n có gi, tao mc b qun xanh áo trắng như dân đi học, theo ôn
nội qua ăn cỗ. Con Tnh mà thy chc lác mt.
i h hử để anh có hng k tiếp.
“Không thy hắn mô nhưng mà thấy cũng nói không được. Đến lúc người bng bng vì