
Sắc màu mùa hạ
Một bàn tay mịn màng, những ngón tay dài và thon đưa về phía nó, vuốt lên tóc nó
thật nhẹ. Chàng đưa tay ôm nó vào lòng, nó dụi dụi đầu vào lòng chàng...
1. Trời sắp vào hạ, những cơn mưa phùn mang theo tiếng ve sầu kêu râm ran làm
con người ta mệt mỏi và chỉ muốn vùi mình vào chăn ấm, nệm êm. Điều này cũng
không ngoại lệ với nó – cái con bé mê ngủ hơn bất cứ điều gì khác.
Một bàn tay mịn màng, những ngón tay dài và thon đưa về phía nó, vuốt lên tóc nó
thật nhẹ. Chàng đưa tay ôm nó vào lòng, nó dụi dụi đầu vào lòng chàng. Thật
tuyệt, thật ấm áp và nó còn có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của chàng. Nhưng… nó
chưa biết chàng là ai, xung quanh chàng phát ra những tia sáng làm nó lóa cả mắt,
nó ngẩng đầu lên, dụi mắt để nhìn khuôn mặt chàng trai đang bên cạnh nó…
- Dậy! Có biết mấy giờ rồi không hả? Con gái con đứa gì mà ngủ như heo.
- Hôm nay chủ nhật mà, cho con ngủ thêm một tẹo nữa thôi.
Con Rota thừa dịp nhảy phóc xuống giường, thoát khỏi cô chủ hung ác dùng thân
mình yếu ớt của Rota làm gối. Rota là con mèo mà nó đang nuôi, không quá to,
không quá bé nhưng Rota có bộ lông đặc biệt, trên bộ lông trắng toát của con mèo
là những đốm đen tạo thành hình một con mèo khác, ngộ nghĩnh và rất lạ mắt.
Đấy, người vừa la inh ỏi và nện cái cán chổi vào người nó chính là “ma ma tổng
quản” của gia đình nó. Vừa lúc nó mơ đến đoạn ngước mặt lên nhìn chàng thì trên
trời rơi xuống một cành cây to đè vào nó, hóa ra là cái cán chổi của mẹ. Nó xoa
xoa chỗ đau rồi cũng phải mắt nhắm mắt mở tung chăn để tránh những trận đòn
tiếp theo của “ma ma tổng quản”.

Lắm lúc nó nghĩ, làm con một chẳng sung sướng tẹo nào, nhất là khi nó không phải
là một cậu quý tử hay đích tôn gì gì đấy, mặc dù ba mẹ vẫn cưng nó, nhưng cũng
chẳng nương tay nếu nó không chịu làm-con-ngoan. Dĩ nhiên, nó không phải là
công chúa. Làm gì có cô công chúa nào chẳng thích mặc váy bao giờ, lại còn suốt
ngày bị ăn cán chổi? Không-hề-có. Thế mà nhiều khi ba nó đi nhậu về, cứ: “Công
chúa của ba đâu rồi?”, “Công chúa rót cho ba cốc nước!”, “Công chúa học bài rồi
đi ngủ sớm”…
- Dậy rồi đó hả? Con gái gì mà ngủ nướng khiếp, sau này “ống chề” cho coi.
Đang ngồi vuốt ngược lông đuôi Rota, nó đưa mắt theo tiếng nói mà tai đã thu về
được, thì ra là tên hàng xóm nhà bên cạnh. Mang tiếng là hàng xóm, nhưng thật ra
một tuần nó chỉ gặp hắn có một lần vào ngày chủ nhật, vì hắn không học ở đây mà
ở thành phố, cuối tuần mới về nhà. Hắn cũng không phải con của bác Minh, vì con
bác ấy đã có vợ, có chồng hết rồi. Nó không quan tâm lắm, vì dù sao hắn cũng xuất
hiện chẳng nhiều trước mặt nó, thế mà sáng nay trái gió trở trời thế nào, hắn lại
phán một câu như là quen thân lắm rồi.
- À vâng! Em ế cũng không liên quan gì đến “chú”!

Vẻ thoáng ngạc nhiên hiện trên mặt hắn, nhưng rồi hắn lại nở một nụ cười vừa đủ
cho nó biết “cũng bình thường thôi”.
- Thì “chú” có nói gì đâu, chỉ tại lúc nào “chú” cũng nghe thấy tiếng mẹ em la nên
chú đoán số em sau này thế thôi.
Nó xì môi, nhọn mỏ rồi ôm Rota vào nhà, đúng hơn là nó không thèm chấp cái kẻ
vơ đũa cả nắm, hắn thì một tuần xuất hiện có một ngày, thế mà dám phán “Lúc nào
cũng nghe thấy tiếng mẹ la” như đúng rồi. Sau lưng nó, có người đưa tay đẩy cặp
kính cận lên, cười hiền.
2. - Mày nghe tin gì chưa?
- Tin gì? - Nó ngáp ngắn ngáp dài đung đưa người trên chiếc ghế xoay khi nghe
Linh - nhỏ bạn thân học chung lớp - hỏi với vẻ nghiêm trọng.
- Mai trường mình có thầy cô thực tập về đấy!
- Thật hả? - Nó ngồi bật dậy, mắt long lanh như có nước - Học ở trường hai năm
trời rồi, lần đầu tiên tao được nghe cái tin tuyệt vời này.
- Sao mày thích có giáo viên thực tập thế? Tao lại chẳng thích, biết đâu có cô nào
xinh xinh, Hoàng của tao lại đem lòng tương tư thì khổ tao lắm. - Linh thở dài.
Hoàng là lớp trưởng lớp nó và cũng chính là đối tượng Linh đang thích đơn
phương.
- Sao mày chậm tiêu thế, có giáo viên thực tập về thì mình được chơi nhiều hơn,
học ít hơn, lại có khi còn ăn liên hoan với tiệc tùng liên miên cho xem. - Nó đưa
tay chống cằm rồi cười khoái chí khi tưởng tượng ra viễn cảnh của những tháng
ngày ăn chơi không cần học.
- Trời ơi, sao tao lại chơi với cái đứa có tư tưởng mục nát như mày nhỉ? May mà
thời này chứ thời xưa chắc nước mình không chống nổi "giặc dốt" nếu có mặt mày.
Chúng nó kết thúc buổi nói chuyện bằng một đĩa xoài chấm muối ớt chua ngọt
ngon đến ngất ngây.
3. Buổi sáng đầu tuần bao giờ cũng đẹp, nó bước xuống giường cũng phải cân nhắc
xem đặt chân nào xuống thì gặp hên cả tuần, rồi ăn sáng nhai bên nào trước thì
không bị vạ miệng trong một tuần, rồi đi ra đường gặp những ai nên nhìn và cười,
gặp ai nên tránh và làm lơ... nói chung nó là một đứa không sợ trời, không sợ đất,

chỉ sợ gặp vận đen. Thế nên cứ tin vào câu: "Có kiêng có lành" của ông bà ta hồi
xưa mà quyết.
Cũng giống như nó, đa phần các thành viên trong lớp đều háo hức đón chờ đội ngũ
thực tập sinh vào lớp. Dẫn đầu là cô giáo chủ nhiệm người Huế với giọng nói gây
mê khiến nó luôn bỏ 2/3 tiết học trong giờ toán. Tiếp đến là một cô dáng nhỏ nhắn,
nhanh nhẹn, nhưng mái tóc thì... hơi bị thiếu thốn. Tiếp nữa là một cô cao to, đồ sộ
trong bộ áo dài màu hồng phấn, nhưng nhìn cũng rất dễ thương.
Và cuối cùng... một anh cũng cao to, nhưng thay vì chỉ được dành tặng những
tràng pháo tay như hai cô kia thì anh ta còn được tặng thêm cho những tiếng "ồ",
"a" vang lớp của đám con gái. Còn nó, nước mắt đang chực rớt ra, nó không ngờ
trên đời lại có người giống người đến như vậy. Cái anh thực tập sinh lớp nó ấy, cái
người đang đứng trong lớp, trên bảng, trước mặt nó sao mà giống tên hàng xóm
một tuần mới gặp một lần. Nó nuốt nước miếng cái ực, nhưng thấy nghẹn nơi cổ
họng, nó quay sang hỏi Linh:
- Mày có tin trên đời có hai người giống nhau không?
- Ngớ ngẩn! Sinh đôi thì giống nhau thôi.
- Ờ nhỉ? Quên mất. Thế chắc họ là anh em song sinh.
- Ai?
Nó đưa mắt nhìn về phía anh thực tập sinh định ra hiệu cho Linh biết việc nó đang
nói, nhưng bắt gặp ánh mắt "quen không thể tả" của hắn, nó vội cụp mi xuống, lắc
đầu lí nhí: "Không có gì!"

Ba thực tập sinh lần lượt giới thiệu về mình. Hai cô có vẻ còn rất ngại đứng trước
đám đông nên khi nói mặt đỏ ửng, nhất là cô bé nhỏ, cứ đưa hai tay víu vào nhau,
chân đứng không yên. Đến lượt hắn, như một người đã quen với việc "gõ đầu trẻ",
hắn đưa nét mặt thân thiện cùng ánh mắt kiên định và đôi môi cười hòa nhã, giới
thiệu về mình:
- Chào cả lớp, anh tên là Minh Kiên, các bạn có thể gọi anh là thầy, nhưng anh
nghĩ nếu mình coi nhau như bạn bè thì cứ gọi anh là anh Kiên. Hoặc bạn nào thấy
anh già quá thì cứ gọi anh là "chú"... Nói chung miễn sao chúng ta hợp tác vui vẻ
là được. Anh và hai chị sẽ thực tập tại lớp các bạn trong một tháng, hy vọng các
bạn sẽ vui vẻ và chúng ta có những kỉ niệm thật đẹp.
Hắn cúi chào, tiếng vỗ tay vang lên, ai cũng vui vì lời giới thiệu vô cùng thân thiện
của hắn, chỉ mình nó hiểu rằng không có vụ song sinh nào ở đây hết, mà hắn chính
là tên hàng xóm cạnh nhà nó, bởi khi nói cái từ "chú", hắn ngân lên cả về âm vực
lẫn ánh mắt xoáy sâu vào nó.
Đúng như nó muốn, học ít chơi nhiều, còn có vài bữa hẹn tiệc tùng, nhưng nó
không sung sướng gì cả, bởi vì hắn sẽ dạy môn toán thay cô chủ nhiệm, sẽ có
quyền chấm điểm, sẽ có quyền khảo bài, nói chung được nhiều quyền của cô giáo
chủ nhiệm. Mà nó thì đã lỡ gọi hắn là "chú", lại còn tỏ thái độ bất kính với "thầy",

