intTypePromotion=3

Truyện ngắn Cô bạn lớp trưởng của tôi

Chia sẻ: Haina Na | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:9

0
31
lượt xem
2
download

Truyện ngắn Cô bạn lớp trưởng của tôi

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Cô ấy tên là Duyên. Chính xác thì là Lê Thị Hồng Duyên. Theo như tên khai sinh của cô ấy thì là như vậy, nhưng từ trước tới nay tôi chưa bao giờ gọi tên các bạn gái của mình mà lại có chữ THỊ cả. Dần dần rồi cũng thành gọi tắt là Lê Duyên cho tiện. Chúng tôi gặp và quen biết nhau khi cùng vào học ở tập thể lớp 6A6 trường cấp hai Cầu Diễn. Lúc đó thì cô chưa chỉ định Duyên làm lớp trưởng đâu, và tôi lúc đó cũng chưa thực sự...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Truyện ngắn Cô bạn lớp trưởng của tôi

  1. Cô bạn lớp trưởng của tôi
  2. Cô ấy tên là Duyên. Chính xác thì là Lê Thị Hồng Duyên. Theo như tên khai sinh của cô ấy thì là như vậy, nhưng từ trước tới nay tôi chưa bao giờ gọi tên các bạn gái của mình mà lại có chữ THỊ cả. Dần dần rồi cũng thành gọi tắt là Lê Duyên cho tiện. Chúng tôi gặp và quen biết nhau khi cùng vào học ở tập thể lớp 6A6 trường cấp hai Cầu Diễn. Lúc đó thì cô chưa chỉ định Duyên làm lớp trưởng đâu, và tôi lúc đó cũng chưa thực sự cảm thấy ấn tượng với Duyên, vì trong mắt tôi lúc đó Duyên không có gì nổi bật cả. Hồi đó, nếu theo đúng những gì tôi nhớ thì Duyên cũng giống tôi, chẳng nắm chức vụ gì trong lớp cả, mà nếu có thì cũng chẳng nổi đình nổi đám như Huyền Linh, lớp trưởng của lớp lúc bây giờ. Lớp 6 tôi là một học sinh, mà theo như lời thằng bạn đánh giá thì tôi viết bản kiểm điểm còn nhiều hơn cả đề thi ôn tập văn mà cô giáo cho về nhà. Thành tích thì nhiều lắm, nhưng đa số toàn là những chiến tích kiểu như ra khỏi chỗ tự do, hay ngoác mồm ra mà nói oang oang ngay trong giờ. Với bản thành tích như thế, có lẽ là nếu nhớ tới tôi thì chắc Duyên cũng chỉ nhớ tới cái quá khứ chẳng mấy hay ho đó. Tôi còn nhớ, suốt cả năm lớp 6 đó Duyên chỉ nói với tôi, hình như là đúng một câu thì phải. Đó là khi tôi khoe mấy bức ảnh tôi vẽ Conan với mấy đứa bạn, Duyên tình cờ đi ngang qua, và khi nhìn thấy nó thì phán: “thằng này vẽ Conan đẹp phết nhỉ!”. Tất nhiên là tôi vui chứ, vì những lời khen đối với tôi mà nói, khi đó nó hiếm như là việc người ta tìm thấy một điểm cộng trong hạnh kiểm của tôi vậy. Nhưng những ngày sau đó của lớp 6 thì kể từ sau câu nói đáng nhớ đó, tôi chẳng được nghe thêm câu nào
  3. tương tự từ Duyên nữa. Tôi vẫn không có chút ấn tượng nào về Duyên cả, trong khi cô ấy thì, chắc là cũng chỉ nhớ đến tôi nếu nhắc tới cái đứa viết bản kiểm điểm như người ta ăn cơm ngày 3 bữa như tôi. Tất cả bắt đầu thay đổi, chính xác là vào thời điểm Duyên lên làm lớp trưởng thay thế cho Linh, lúc đó chuyển sang lớp A4. Chính xác lúc nào Duyên làm lớp trưởng thì tôi không nhớ, chỉ biết là kể từ đó, tôi dần dần có nhiều ấn tượng về Duyên hơn. Nếu mà để tả về Duyên lúc đó thì sẽ có hai từ ngữ có thể miêu tả chính xác nhất: TẬN TỤY VÀ TRÁCH NHIỆM. Dù gì thì hồi đó, lớp A6 của chúng tôi cũng thuộc lớp cá biệt theo như lời các cô giáo đánh giá, nhưng cũng may là đứng đầu tập thể ấy lại là một lớp trưởng như Duyên. Ít nhất thì cũng nhờ cô ấy mà trên bảng thi đua chúng tôi không bị tụt lại quá xa. Các công việc từ bên Đoàn – Đội giao xuống, Duyên luôn đôn đốc các bạn hoàn thành một cách tốt nhất, để mang về những điểm số cho lớp. Đó chính là TẬN TỤY. Nghe tới lớp cá biệt thì có thể nghĩ tới sự tồi tệ trong lĩnh vực thi đua rồi, và nếu lớp chúng tôi có may mắn không bị đánh giá loại C thì cũng phải nhờ tới cái sự tận tụy ấy của Duyên với lớp. Còn về TRÁCH NHIỆM thì, có lẽ là phải tới sự việc hồi đầu năm lớp 8 mới thực sự nói hết về Duyên. Hồi đó, lớp chúng tôi dính vào những vụ ẩu đả siêu bê bối, giờ mà có nhắc lại thì cũng chỉ mệt thêm thôi, hơn nữa tôi cũng không rõ lắm về mấy chuyện đó. Nói một cách nôm na đại khái thì sau khi ban giám hiệu nhà trường quyết định loại bỏ những thành phần làm nên sự cá biệt trong lớp chúng tôi, tất cả mọi thứ ở giai đoạn hai của năm học đều bắt đầu từ con
  4. số 0. Tức là mọi thứ, trừ học lực chẳng có mấy thay đổi thì từ hạnh kiểm thi đua, thể diện cũng như uy tín đều bắt đầu từ một con số 0 tròn trĩnh. Đó là giai đoạn mà theo như suy nghĩ của tôi, các cán bộ lớp chính là những người vất vả nhất. Tức là phải duy trì thi đua, đưa lớp nhích dần dần từng bước một trên bảng thi đua. Cô chủ nhiệm hồi lớp 7 cũng trở lại làm chủ nhiệm lớp tôi trong học kì 2, sau khi cô chủ nhiệm hồi đầu năm, có lẽ là do quá xấu hổ với thành tích của lớp nên đã xin từ chức chủ nhiệm của lớp chúng tôi. Tới thời điểm chuyển giao đó, tôi mới dần cảm nhận thấy được ảnh hưởng rất lớn của Duyên đối với cả lớp. Giờ để nói lại thì rất khó, vì cũng đã hơn 4 năm rồi, tôi cũng không có được trí nhớ tốt đến như vậy, nên tôi nghĩ là cần phải so sánh. Bây giờ chúng ta sẽ tưởng tượng, lớp chúng tôi giống như một đội bóng, và đương nhiên Duyên là thủ quân. Đầu mùa, đội bóng đó thi đấu bết bát, liên tiếp dính những scandal liên quan tới cầu thủ, kéo theo thành tích trên sân đi xuống. Cuối cùng thì tới kì chuyển nhượng mùa đông, tức là giữa học kì 1 và học kì 2 ấy, những thành phần nổi loạn gây scandal của lớp bị sa thải, trong khi HLV trưởng cũng xin từ chức vì cảm thấy không đủ tự tin để đi tiếp cùng với đội bóng. BLĐ đội bóng mời lại HLV ở mùa trước tới và chèo lái cả đội đi nốt chặng đường còn lại. Và đương nhiên, để chèo lái nó thật tốt thì phải có các cầu thủ tốt và một người thủ quân đầy tinh thần trách nhiệm. Duyên là một người như thế. Cô ấy là người làm cầu nối giữa hai giai đoạn, một bết bát và một phục hưng. Duyên đã làm tất cả để giữ lại được những nét đẹp của cả lớp, tất cả những gì tinh
  5. túy nhất. Lớp chúng tôi tuy là cá biệt, nhưng nếu nói tới sự đoàn kết vì tập thể thì chúng tôi dám tự hào là tinh thần đó chẳng hề thua kém bất kì tập thể nào trong trường. Lớp chúng tôi khi đó phân ra làm 3 dạng nhóm: Nhóm ngoan, nhóm nghịch và nhóm siêu cá biệt. Nhóm ngoan thì tất nhiên là nhiều hơn, vì nếu không phải nhiều nhất thì chẳng hiểu có cô giáo nào dám làm chủ nhiệm chúng tôi không nữa. Nhóm nghịch thì chiếm số lượng thứ 2, mà trước đó thì nhóm này cũng hợp với nhóm siêu cá biệt để biến lớp trở thành một tử địa mà chẳng thầy cô giáo nào muốn vào dạy trừ cô chủ nhiệm. Trong cái tập thể mà sự cá biệt lấn át cái sự ngoan ngoãn thì không thể trách được Duyên, vì cô ấy không thể vừa lo cho việc chung của lớp, vừa lo cho từng cá nhân như thế, mà kể cả có nhắc nhở thì chắc gì chúng nó đã nghe. Sau khi những cá nhân siêu cá biệt ấy được lọc ra để loại bỏ thì nhóm nghịch ngợm đã trở lại như xưa, tức là có nghịch ngợm nhưng lại ngoan hơn trước nhiều. Kể từ giai đoạn hai, không hẹn mà gặp, cả lớp chúng tôi đều có cảm giác như lớp đang trở lại với quỹ đạo vốn có của nó, khi mọi người dần dần trở nên đoàn kết với nhau hơn, cùng nhau học tập tốt. Tất nhiên, để tạo nên khối thống nhất đó, sự trở lại của cô chủ nhiệm cũ cũng có ảnh hưởng, sự cố gắng của các thành viên trong lớp cũng cần nhắc đến, nhưng sẽ là thiếu sót cực lớn nếu bỏ qua người lớp trưởng tận tụy và trách nhiệm của chúng tôi. Riêng cá nhân tôi thì như đã nói, tôi bắt đầu có ấn tượng với Duyên khi thấy cô ấy hết mình vì lớp như vậy. Không thể chỉ ra việc làm cụ thể, vì nó quá nhiều, nhưng cảm nhận về một tập thể
  6. đoàn kết thì nhất định là do Duyên mang lại. Từ năm lớp 6 tôi đã có cảm giác về sự hỗn độn trong lớp rồi, vì chúng tôi đều là học sinh đến từ các ngôi trường khác nhau mà. Giờ nó thành một tập thể như thế này thì không thể không nhắc tới sự tận tụy của Duyên. Nếu phải so sánh thì Duyên, có thể học không giỏi bằng Linh, nhưng Duyên có những đức tính mà một người lớp trưởng phải có. Bằng những đức tính đó, Duyên đã khiến cho tập thể trở nên gắn kết hơn, điều mà lớp trưởng trước đó đã không làm được. Năm lớp 8 là năm học đánh dấu một sự đổi thay lớn trong tôi, và có lẽ chính vì thế mà mọi người cũng còn nhớ tôi là một thành viên trong lớp. Tôi nghĩ có lẽ Duyên cũng cảm thấy vậy. Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, ít nhất thì cũng là lớp trưởng nói chuyện với thành viên trong lớp, chứ không giống như hai năm về trước nữa. Tới lúc đó thì tôi mới phát hiện ra hai điều rất thú vị ở Duyên. Thứ nhất, là cô ấy nói chuyện rất vui, và điểm này rất giống tôi. Không khó để có thể trò chuyện với Duyên, điều mà tôi đã nghĩ là không thể cách đây hai năm. Và thứ hai, đó là hai chúng tôi cùng quê. Khi biết điều này, tôi đã vô cùng bất ngờ và cảm thấy rất thú vị. Chính xác là cả hai đứa cùng quê ở Hà Tây, nhưng nếu Duyên ở Tản Hồng thì tôi lại ở Phú Cường, tức là cách nhau có một đoạn ngắn thôi, chắc cũng chỉ ba hoặc bốn cây số là cùng. Tôi nghĩ chắc là cũng vì điều đó mà tôi cảm thấy mình rất thích nói chuyện cùng Duyên, đôi khi chỉ là hai ba câu gì đó nhưng cũng đủ để thấy vui rồi. Điều mà giờ nhớ lại tôi vẫn cảm thấy tiếc, đó là chưa một lần được tới gặp Duyên khi cả hai đứa về quê. Tôi có biết nhà
  7. cô ấy đâu nào, thành thử ra có muốn đi thăm cũng khó. Nhưng thực sự thì cũng chẳng có gì tiếc nuối lắm, vì chỉ cần nghe thấy ở cùng quê lớp trưởng thì đã thấy vinh dự rồi. Lớp 9, lớp cuối cấp, và cũng là năm học để lại cho tôi một kỉ niệm khó quên, mà cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy “nó” là tôi lại nhớ tới những giọt nước mắt của Duyên. Lớp 8, lớp tôi có một học sinh mới tên là Đức. Nó cũng là thằng bạn thân của tôi, nhưng thực sự thì tôi chẳng thể nào hiểu nổi tại sao nó và Duyên lại hay chí chóe với nhau tới vậy. Chính xác hơn thì thằng này chuyên môn là đứa buông lời châm chọc trước, và sau đó thì Duyên mới đáp trả lại, khi thì bằng những lời lẽ không kém phần sâu xa, khi là bằng cả những màn đuổi bắt khá hài hước. Tôi khác thằng Đức. Tôi chẳng quen trêu chọc bạn gái như nó, mà nếu có thì cũng không dai bằng. Với thằng Đức thì dù chỉ là một lời chào, đối với Duyên mà nói cũng đã rất khó nghe rồi. Lâu dần thành quen, nhiều lúc chính Duyên cũng làm người châm ngòi cho màn võ miệng, rồi sau đó là chí chóe một trận ra trò đấy chứ. Tất cả đều rất vui vẻ, vì khi trêu chọc nhau như vậy, năm cuối cấp trôi qua thì nó cũng vô tình trở thành những kỉ niệm thật đẹp tuổi học trò, và suy cho cùng thì thằng Đức có nhiều kỉ niệm với Duyên hơn tôi nhiều, dù tôi học cùng Duyên trước nó tới hai năm. Và cũng chính từ thằng quỷ con này mà tôi đã lần đầu tiên được trải nghiệm, đối với tôi mà nói, có lẽ đó là một trong những nốt trầm trong bản nhạc viết về tuổi học trò của tôi. Hôm đó, tôi đến lớp như mọi ngày, và cảnh tượng
  8. đầu tiên tôi nhìn thấy khi vừa tới lớp chính là màn đuổi bắt rất quen thuộc. Nhưng lần này thì không chỉ Đức mà còn thêm cả thằng Điệp, và hình như là cả thằng Hưng thì phải. Đến giờ nhớ lại, tôi thật sự không thể nào hiểu nổi, khi đó là do thần kinh tôi có vấn đề hay vô tình bị “mát” mà lại tự dưng hứng chí nhập bọn với mấy thằng kia. Tức là khi chúng nó xúm lại trêu Duyên, tôi cũng hứng chí mà góp vài lời. Tất nhiên là không ác ôn bằng mấy thằng kia, nhưng khi đó tôi lại đứng khá gần Duyên. Thế là sẵn cây bút đang cầm trên tay, Duyên quay ra và chọc cho tôi một cái thật mạnh, tới mức sau đó máu từ vết đâm còn chảy thành dòng. Tôi bất ngờ lắm, vì tôi chưa bao giờ thấy Duyên làm như vậy. Bọn giặc con kia đứng bên ngoài nhìn thấy thì chắc là cũng hiểu ra được điều gì đó mà ngậm hết mấy cái miệng lại. Lúc đó tôi cũng thực sự bực lắm, vì thường ngày Duyên đâu có đối xử với tôi như thế. Nhưng khi đang định mở miệng để cãi lộn với Duyên thì tôi lại không thể làm thế được nữa. Duyên đã khóc khi đang ngồi ở chỗ của mình, và tới lúc đó tôi mới hiểu tại sao. Mấy thằng kia không hiểu hôm nay mắc chứng gì mà trêu chọc Duyên quá đáng như vậy, nên dù có bản lĩnh tới đâu thì Duyên cũng là con gái, mà con gái thì không thể đuổi theo mấy thằng con trai nghịch như quỷ ấy được. Thế là tự nhiên, sự tức giận bị nén lại giờ đây đều bung tất cả ra theo những giọt nước mắt và cái đâm đầy bất ngờ lên cánh tay tôi. Thực lòng mà nói, kể từ lúc đó tôi đã chẳng còn thấy tay mình đau nữa. Tôi chỉ lặng lẽ đi về chỗ ngồi, chùi bỏ vết máu đó đi và không nhìn tới Duyên nữa. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy có lỗi
  9. Duyên, dù tôi không phải là nguyên nhân chính khiến Duyên bực tức đến vậy. Năm tháng trôi qua, giờ đây vết đâm ngày nào đã liền da lại rồi. Nhưng nó vẫn để lại một vết mực nhỏ nằm bên dưới da, mà giờ đây, cứ mỗi khi nhìn thấy nó là tôi lại nhớ tới Duyên, tới những giọt nước mắt năm ấy. Có lẽ cô ấy đã giận tôi lắm, vì tôi đã vô cớ buông lời trêu chọc mà. Điều mà tôi cảm thấy vô cùng ngạc nhiên là từ sau cái ngày đó, tôi lại chẳng thấy được sự thoải mái và niềm vui khi nói chuyện cùng Duyên nữa, mặc dù Duyên đối với tôi mà nói, vẫn chẳng thay đổi tẹo nào. Hình ảnh đó thật sự đã in sâu vào trong kí ức của tôi, để mỗi khi ngồi một mình mà vô tình nhìn thấy chấm đen trên cánh tay là tôi lại nhớ về cô bạn lớp trưởng ngày nào. Giờ thì tôi đã không còn ở Việt Nam nữa rồi. Tôi đã ở Nga, đã đi Nga ngay sau năm lớp chín đầy ắp những kỉ niệm tuổi học trò ấy. Tôi đã không còn gặp được Duyên nữa, ngày cả hồi hè về thăm Việt Nam một tháng tôi cũng không gặp được cô ấy. Nếu như thời gian trở lại, nếu như cho tôi trở lại cái ngày đó, chắc chắn tôi sẽ không im lặng đi về chỗ ngồi của mình như thế đâu. Chắc chắn tôi sẽ nói câu đó, cái câu mà 4 năm trước đáng lẽ ra tôi phải nói ngay khi nhìn thấy những giọt nước mắt đó. - Tớ xin lỗi cậu!

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản