
Ven Sông
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THỊ KIM HOÀ
I.
Cái xác chết trôi dạt vào ụ đá bên hông quán Chiều Mơ vào một chiều ảm đạm. Bữa đó
Út không đi làm, chị Mén cũng ở nhà. Hai chị em theo đám người trong xóm rần rần kéo
lên trên đê xem người ta vớt cái xác chết trôi. Bà chủ quán Chiều Mơ te te lại xem mặt
người chết ré lên một tiếng thất thanh: “Cha mẹ ơi… con Bèo!” Rồi đâm đầu chạy biến
vào trong quán, từ đó đến tối cũng không thấy ló mặt ra. Út đứng xem cứ thắc mắc rõ
ràng là chị Thúy Hồng mà sao bà chủ gọi tên Bèo. Hỏi chị Mén, không thấy chị trả lời. Út
dòm qua thấy mặt chị trắng bệch, mắt đỏ ngầu ầng ậc nước. Cũng phải. Chị thân với chị
Hồng thế kia mà. Ngày nào đi làm chị Hồng cũng sang réo chị. Lắm lúc chị Hồng gây lộn
với thằng Ki, sang ngủ nhờ, hai người cứ rúc rà rúc rích tâm tình gì đó suốt cả đêm làm
Út không ngủ được, cứ lăn tới lăn lui như giường có rệp.
Út không thương cũng không ghét chị Hồng, giờ thấy chị ra nông nỗi cũng không khỏi
chạnh lòng thương xót. Gương mặt chị hồng hào xinh đẹp là thế mà giờ nhợt nhạt nhăn
nhúm, thấy cả mấy miếng da bong ra tím lịm bên chóp nhìn gớm chết. Còn cái thân hình
mướt rượt mà lắm lần Út nghe thấy đám đàn ông đầu xóm khen “thơm như múi mít” giờ
phình lên, trương cứng tưởng chừng chỉ cần chọc một ngón tay vào là bục ra, xì hơi như
trái bóng. Một bên khóe miệng chị ri rỉ chảy ra một dòng đỏ lét, nhớp nháp khiến cô Năm
bún riêu đứng cạnh Út lấy tay che mắt thằng con trai bảy tuổi, lôi nó đi xềnh xệch: “Về!
Ở đây bắt gớm, coi gì!”
Lúc hai người công an khiêng cái cán phủ tấm ra trắng chạch đi vòng qua quán Chiều
Mơ, đám khách khứa tò mò bu đen đỏ bên mấy ô cửa tre vuông vuông không hẹn mà
đồng lúc nghe một cảm giác nôn ọe dâng lên ngang cổ họng. Không phải vì gớm cái xác

chết trôi, mà vì một thứ mùi tanh tưởi tởm lợm bốc lên đâu đó phía ngoài kia, từ sát mí
con sông nước trở màu đục ngầu đỏ loét trong ánh chiều tà.
Nghe đâu bữa đó quán Chiều Mơ đổ cả mớ đồ ăn khách bỏ mứa xuống sông. Nghe đâu
bà chủ bắt đám tiếp viên xịt từ đầu đến chân hết ráo mấy chai nước hoa bà mua hôm đi
biên giới. Cả quán thơm lừng điếc mũi cũng không át nỗi thứ mùi quái ác nồng nặc luồn
lách lẩn quất trong bầu không khí đến cả mấy ngày.
Mấy ngày đó là mấy ngày bà chủ Chiều Mơ nhấp nhởm như ngồi trên đống lửa. Khách
đến lèo tèo vài ba mống, đám tiếp viên uể oải ngồi không, xầm xì với nhau chuyện con
nhỏ nhảy sông. Mấy ngày đó cũng là mấy ngày thằng Ki gườm gườm ra vô đá ghế đá
bàn, mặt lừ lừ như con gấu. Đám tiếp viên vì thế lẩn như chạch. Nó ra nhà trước, cả bọn
túm tụm tuốt mé sau. Nó xuống ăn cơm, đứa nào đứa nấy lẳng lặng ôm chén dạt ra sân
trước. Một bữa tóm được con nhỏ đang run cầy sấy chỗ cây dừa nước nhìn ra bờ đá, nó
xáng một bạt tai ná lửa chỉ vô mấy que nhang bốc khói đỏ lòe: “Gì đây? Con quỷ cái! Tụi
mày dám lén ông cúng bái con đĩ chết trôi đó hả? Muốn đi theo nó đúng không!” Con
nhỏ xanh lét, ngồi té bẹp trên đất, cặp đùi trắng nõn hơ hớ run rẩy sau lần váy mỏng y
một cây chuối bị phạt tè ngang gốc. Thằng Ki liếm mép, lôi tắp lự con nhỏ vô cái chòi
mái lá lùm xùm đổ dốc.
II.
Khuya đó Út thấy chị Mén đi làm về không được bình thường. Chị đi chân thấp chân cao,
tay cầm cái bóp đầm áp chặt một bên đùi che cái gì đó. Út giả đò thở đều đều lúc chị vạch
mùng thò cái đầu hăng hắc mùi nước hoa lẫn mùi bia khẽ khàng: “Ngủ rồi hả Út?”. He hé
mắt ngó theo, Út thấy chị từ từ bỏ cái bóp xuống mặt bàn, chầm chậm xoay thứ chị vẫn
che che giấu giấu nãy giờ dưới ánh đèn. Suýt chút nữa Út để mình bật lên tiếng kêu thảng
thốt. Váy chị rách toạc một mảng dài. Phần da thịt hiện ra chi chít những vết bầm đen, vết
xước móng tay kéo dài, cả những vết răng hằn tươm máu. Những vết răng còn theo
đường váy rách lên cao, cao nữa…

Út nghe tiếng hai hàm răng mình trèo trẹo nghiến riệt lấy nhau. Quân độc ác. Lũ thú vật.
Chúng chà đạp đày ải chị đến mức này sao. Những đồng pô li me xanh đỏ của chúng có
sức mạnh đến cỡ nào mà nhẫn tâm dùng nó để vần vò, ngấu nghiến xác thân chị ra thế
đó. Tiền ư? Tiền là gì chứ?
“Tiền là tiên là phật, mày chưa nghe nói sao cưng! Tiền biến thằng ngu thành một ông
hoàng, biến đứa con gái trong trắng thơ ngây thành con đĩ. Tiền giúp thằng nhỏ oe oe
khát sữa như mày cũng con chị nó không chết đói ở đầu đường xó chợ, để lớn tướng
được như giờ đó cưng.”
Tiếng chị Hồng lè nhè trong một cơn say lâu lắc rồi bỗng đâu trở về ong ong trong đầu óc
Út. Cắn chặt môi, tiếng xối nước ào ào trong nhà tắm của chị Mén lẫn lộn trong tiếng
nước mắt Út giọt tiếp giọt lặng lẽ rớt xuống manh chiếu cũ mèm.
Trong đêm những giọt nước sáng bật lên, trong văng vắc.
III.
Bà chủ quán Chiều Mơ rốt cuộc cũng tìm được căn nguyên của thứ mùi lạ gần cả tuần ám
riết lấy quán bà. Xăm xăm đi thẳng ra đám đất rộng rinh mặt sau quán, bà chỉ tay vào một
đám cỏ lách um tùm chen chúc cạnh hàng rào:
“Mày lôi mấy cái bị đen lủ khủ trỏng ra tao coi thử giống gì!”
Thằng Ki mới một tay bịt mũi, một tay cầm cây sào dài chọc chọc vô đám cỏ, tòng teng
kéo ra một cái bịch ni lông bốc mùi tanh ói. Cây sào chọc chọc thêm vài cái nữa, cái bị
toạc ra, ri rỉ xuống đất một dòng đỏ loét đỏ lơ như thứ bữa chảy ra từ miệng cái xác chết
trôi.
“Gớm quá đi mày!” – Bà chủ Chiều Mơ ré lên trong lúc thằng Ki tiếp tục chọt chọt vài ba
cái nữa.
“Lỡ rồi… Để coi cái gì…” – Thằng Ki mặt lạnh tanh.

Một mớ đầu cá bầy nhầy bết máu vung vãi đầy ra đất. Đám ruồi nhặng xô tới, bu đen đặc
trên mấy cái miệng nhọn há hốc, mấy con mắt trắng dã lờ đờ.
“Mẹ! Con nào thằng nào chơi cái trò dơ dáy này không biết!” – Định nhổ một bãi nước
bọt theo thói quen, bà chủ Chiều Mơ sực nhớ còn kẹt hai lớp khẩu trang trên miệng. Nên
ngoay ngoảy đánh cái mông vĩ đại, bà trở vô nhà bằng mấy bước chân sầm sập nện
xuống cái cầu gỗ thiết kế vòng vèo uốn lượn làm lối đi cho khách tới mấy căn nhà chói
chênh chếch mép sông.
Cả khu xóm trên đê lẫn dưới đê thế là được nghe một bản giao hưởng sống động từ bà
chủ Chiều Mơ tức khắc ngay buổi tối ngày hôm đó. Phải công nhận giọng bà khỏe và
thánh thót ngân nga được lắm cung bậc lên xuống khác nhau. Lúc rên rỉ than van làm ăn
ế ẩm, phận tay yếu chân mềm nên thiên hạ lờn mặt coi thường. Lúc lanh lảnh rủa xả cả
dòng cả họ đứa nào ác độc đem đầu cá tanh tưởi bỏ hàng rào độc hại quán bà bằng mùi,
triệt hạ chuyện kinh doanh của bà bằng mùi. Đúng là thứ ganh ăn tức ở, thấy người ta có
thì xúm vô đạp đổ cho hôi. Bà biết ra đứa nào thì không phải mình nó, mà con cái nó, cha
mẹ nó bà nhận đầu xuống sông cho cá nó rỉa, cho Hà Bá kéo chân. Chửi chán, bà sai
thằng Ki vác thanh thép sáng loáng dài cả thước đi vòng vòng quanh xóm, thấy cửa nhà
nào gai mặt làm cho một nhát.
Sáng ra cột cửa ngõ nhà ai cũng hằn một vệt dài ngoằng, nhìn thấy ghê ghê.
IV
“Con mẹ Chiều Mơ dạo này trúng tà hay sao mà khuya nào cũng chửi um hết xóm!”-Ba
Thợ Cạo quấy rột rột cây tăm bông trong lỗ tai, lim dim mắt trên cái ghế nệm xơ xác lòi
một miếng mút to đùng.
Không ngẩng lên, Út bẻ đôi lưỡi lam bén ngót gắn vào dao cạo. Một mảng râu ria lờm
xờm bong ra khỏi khuôn mặt ông khách giơ trước nó.
“Ai biết được anh. Nghe đâu đứa nào chơi xấu liệng đầu cá vô rào nhà bả.”

“Xời. Muốn chửi đã miệng thì dựng chuyện vậy thôi. Chứ dân chòm này ai dám dây vô ổ
kiến lửa đó. Ngó theo cái thân vẽ rồng vẻ rắn của thằng Ki là ai cũng dợn rồi…”
“Bởi vậy nó mới được thể. Tối qua nó xách mã tấu đánh dấu từng nhà anh thấy không?
Dân chòm mình hiền nên lép nó. Em bằng được cỡ anh em chơi nó một cú biết tay.”
“Thôi thôi. Tao lạy mày lo yên ổn mà làm ăn. Ai hùng hổ gì thây kệ người ta, Mày còn
nhỏ. Nói chơi có ngày mang vạ. Lại khổ con chị mày…” – Ba Thợ Cạo chùng giọng, lom
lom nhìn mặt thằng nhỏ học nghề. Mắt sáng, mày rậm, trán dồ ra cả thước. Thằng này
tánh hiền hiền mà cũng ngang đến trời gầm. Lớn lên ở cái nơi cóc cắn trên đê dưới bãi
này, biết nó còn được mấy ngày hiền hậu vô tư.
V.
Út theo chị Mén ra sông một đêm đứng gió. Chị đi trước, tóc thả dài đung đưa những vệt
trăng đầu tháng nhạt màu. Út xách cái giỏ nhựa lẽo đẽo theo sau, nghe mùi hoa nhài
thoang thoảng từ mái tóc mới gội ướt nhèm.
Út nhớ một lần lúc nhỏ nằm bên chị thật thà: “Em hổng nhớ gì về má hết. Chỉ nhớ đâu
hồi đó có lần thấy má gội đầu. Tóc má thơm ơi là thơm. Thơm mùi hoa nhài đó Hai. Giờ
đi đâu nghe mùi hoa nhài tự nhiên đứng lại, hít cho đã rồi đi...”. Sau bữa đó, Út thấy
trong nhà tắm có thêm chai dầu gội trên nhãn để hình chùm bông nhài trắng muốt. Lần
nào đi làm về chị Mén cũng gội đầu, mùi son phấn nặc nồng thay thế bằng mùi hương
nhẹ nhàng, tinh khiết mà phảng phất theo giấc ngủ êm đềm của Út đến tận sớm mai. Út
chỉ thích nhìn chị duy nhất mỗi sớm mai. Khi chị quấn cao mái tóc dài, cầm cây chổi quét
nhà loẹt xoẹt, bộ đồ bộ chị mặc in hoa, in cả nắng lung linh.
Trăng lốm đốm mặt sông lúc chị Mén bới ra một chén cơm vung, xấp xấp lên trên ít thức
ăn, đặt đôi đũa bắt ngang. Chị hướng ra mặt nước lay động bóng trăng, lầm rầm như đang
nói với chính mình:
“Hồng à!..Mà không… Bèo à! Cho tao gọi mày bằng cái tên đó nghen Bèo. Xong xuôi
hết nợ đời rồi, Hồng hiếc gì trả lại hết cho người ta đi mày hả. Rốt cuộc rồi Bèo cũng lại

