vietmessenger.com
Cung Tích Bin
Xứ Động Vt Màu Huyết D
I. BÓNG
1
u đường st chạy trong đêm. Chừng giờ này đã ti min Trung b.
Lão Kiên đi tàu hạng nm. Mi phòng có bốn giường ng; hai tng. Lão nằm giường bên
dưới để bớt độ lắc lư. Hòa bình đã nhiều năm, đầu máy tàu được thay mới, các phương tiện
phc v hiện đại hơn, nhưng đường tàu vn còn là con đường st hp, b ngang ch mt
mét, được người Pháp làm ra t đầu thế kỷ trước. Tương truyền vua Khải Định có d l
khánh thành.
Thi ni chiến, đường tàu b phá hoại tan nát, nhưng khi hòa bình nó vẫn kích thước đó.
Không có kinh phí đủ để làm một đường tàu rng hơn theo mẫu đường hiện đại. Ch trên cái
nn cũ thời thuộc địa. Lp ghép li nhng gì đáng ra phải phế thải. Nên đường ray hp, li
thi; tc độ rùa. Thường xuyên gây tai nạn nơi những đường b ct ngang. Mi tai nn có
ngay cái chết tp th, rất tang thương. Tàu chạy càng nhanh sc chu ca đường ray hp
bên dưi càng kh s. Lão Kiên tưởng như cái sống lưng mình xon li, cong vng lên theo
tính khí con tàu. Đôi khi nó lồng lên như con cọp điên tốc độ cũng chỉ… hơn bốn chc cây
s gi. Lão rt sợ tàu tăng tốc. Nó có th ri khỏi đường ray và bay xung nhng vc sâu
hai bên đường.
Lão Kiên thấy nao nao, khi màn sương v sáng tan dn, nhp nhô vùng ánh điện xa xa mt
th trn. Lão tắt đèn ngủ. Kéo cái màn che mng ca sổ. Giăng bên trên thị trn m nht ánh
đèn là giải núi ngây ngây dưới lưỡi trăng bạc h tun.
Trời thưa mây. Loang thoáng những vt hng hoang. Chy theo núi mt giải mây xám đen
m ảo, có tưng hình một người đàn bà nằm. Tấm khăn quàng mây ở c gió bay dài. Vt
áo mây bung lên đôi cánh đen. Hình tượng đầu núi bám mãi theo mt nhìn lão Kiên. Lão
nh thm: "Bà vn đeo đuổi theo tôi mãi ư?"
Lão choàng chiếc áo ấm, bước ra ngoài hành lang. Đêm miền ngoài khá lnh. Âm thanh tàu
khàn đặc. Len qua mu st nối đu đưa giữa hai toa, tay bu vào thanh sắt, Kiên bước vào
toa hàng ăn. Tàu nổi mt hi còi dài. Sp qua mt cây cu st cũ k. u lc mnh làm lão
suýt rt xung cái khong trng gia hai mu ni. Lão bt giác thấy hai đường ray song
song bng chy hình ch Z trên mặt đất run rẩy. Không gian như sôi sùng sục. Lúc ngi hn
trên ghế lão còn chưa hết bàng hoàng. Nhm mt vn thy nhng thành cu sắt như hàng
nghìn con rít đen lướt đảo.
Phòng ăn vắng vẻ, chưa mt thc khách nào. Côi bi bàn ngái ngủ. Đèn trang trí đỏ xanh
nhp nháy. Gia tch lng Kiên bt ng nhn ra có mùi trm. Không phi thoang thong. Mùi
thơm rất cô đặc như bị phong kín trong căn phòng thiếu gió. Kiên chng thấy cái lư nào tỏa
khói quanh đây. Lão rùng mình, nghi hoc.
Phía núi, gii mây hình người đàn bà nằm vẫn bám theo con tàu đang chy. Hình người có
thay đổi đôi chút, cánh đen của áo mây bung cao lưng chừng trời, cái khăn quàng cổ mây
kéo dài v phía sng lưng, như một cái đuôi rắn ám nh.
Lão rít một hơi thuốc, nghe m. Cô gái khá xinh xắn đã tnh ng. Cô l phép hỏi "Thưa, ông
dùng gì ?" Kiên bo cho tôi mt cốc cà phê. Đột nhiên qua làn khói thuc bay Kiên thy mt
chiếc lư trầm hin ra trên mặt bàn. Nó như được mang ti bi mt bàn tay vô hình.
Chiếc lư nhỏ, khá đẹp, màu đồng lâu ngày đã lên men xanh đen. Kn đưa tay định nht
xem, vô tình chm phi mt cánh tay lnh lnh trong khong không. Không thấy ai. Nhưng
có mt ging nói khá nh nhàng t ch vô hình:
"Chào anh. Tôi đã ngi trên cái ghế đang đối din vi anh qua một đêm rồi. Đêm dài quá.
Anh có thy khí trời năm nay lạnh hơn mọi năm? Nghe đài loan tin đang có một cơn bão
hình thành ngoài biển đông."
Lão Kiên có cm giác đã nghe giọng nói này đâu đó một đôi lần ri. Khi ng, hay cả khi mơ
màng trong tnh thc. Nó xa vng lm. Vang thoát t mt khong không vô nh. Đầm đầm
cái hương v hờn oán, đau đau. Vùi lão dưới lp c ngp úa k nim. Hoặc treo lơ lửng
trong nhng giấc mơ ngột ngt:
"Xa quê, b vợ đã mấy mươi năm, anh nên về để xem cái đốt xương cụt của người anh tng
ôm p. Con gái anh sp tr v quê nhà qut mộ em, để ht hài ct mđem qua Mỹ. Bà y
qua đời cũng đã nhiều năm."
Cô bồi bàn mang đến mt cốc cà phê đặt lên bàn, mi khách:
- Mi ông dùng cà phê .
- Cảm ơn cô.
Cô gái quay sang phía cái ghế trống, đối din ch Kiên ngi, hi trong không:
- Thưa… bà dùng gì ?
Mt ging n nh nhàng tr li cô gái:
- Cảm ơn cô, tôi có thức ung rồi. Tôi đang uống nước khoáng đây này.
Trên bàn bỗng dưng có một chai nước trong. Cô bồi bàn đã nhìn thy một người đàn bà
ngi trên chiếc ghế trng. Kiên không h thy.
Lão nghe trong mơ hồ một hơi thở dài. Thoáng một mùi người đàn bà. Cái hơi da tht vô
hình này đã từng như quen thuộc. Rt cũ. Hình dng t mt tim thức xa xưa. Nó rung
chuyn, biến ra tâm thc… Liếp ca tre, một căn phòng nh, m ra mặt nước sông Thu lp
lánh dưới nng trong. Hoc đấy ắp đêm trăng mùa. Hoc phong kín trong mịt mùng đông.
Nhng bui sm ghe thuyn t ngun Vu gia Giao thy, ch sn vt v xuôi. Mt thng
Kiên trai tr thu ấy vào đời, bng bồng như sóng. Đúng rồi, làn da thịt này… như lửa bén
quá kh; đêm, trong liếp ca; cũng đà mấy mươi năm.
"Uống cà phê đi anh. Kẻo ngui. Sm lnh thế này ung mt ngm nóng thì tuyt…Sao anh
thn th quá vậy." Bóng đánh thức.
- À… à… Kiên git mình.
2
Trời rưng rưng sáng. Âm dương rõ thực hơn. Giải mây đen đầu núi mang hình người đàn
bà nm tan dần. Ánh điện mơ hoặc tc làng mạc xa trong đêm đã tt. Tàu chy qua mt
vùng cát ven biển. Dương liễu xanh ngàn trong sương sớm. Hình như đài phát thanh loan
mt tin báo bão xa.
Ch ghế trng, thoảng mùi da thơm và trầm ngát, bây gi có một người ngi. Giải mây đầu
núi đêm qua đã tan đi, đểa hình một người đàn bà trước mt lão Kiên. Lão nh thm: "
bay theo núi, bà ngi trên ghế, vn mt hình thế đen."
Bà ta kéo cái tà áo bung cao chng chừng không, thu ngắn khăn quàng cổ, thun thc
như dụ rn. Bà chm rãi m chiếc khăn trùm mặt. Mt vng trán trng bạch như màu bột.
Đôi mt khá nhiu lòng đen. Một chiếc mũi cao, dài, thot nhìn như khuôn mặt Đức M.
Đây không phải người đàn bà Kiên đã thy trong gic ng khuya khoắt. Người ảo tưng kia
đen kín cả người. Luôn trùm khăn che mặt. Ch rao truyn li ph d: "Về đi. Tìm quê đi.
Con gái em sắp đào mộ em, và mang xương em rời khi quê nhà này…"
Những lúc như thế, thường là trong gic ng, sau lời mơ hồ nhc nh, lão Kiên bắt đầu rơi
t do, có khi t một đỉnh núi, khi t lưng chừng mây cao, nhưng tốc độ rt nhanh, không kp
th, và lão rt chết gic trên mt nền đất máu me. Tnh gic, Kiên hiu là ác mng.
Dn dà ác mng là ca riêng mình, là bn l, là bệnh, là thường trực cái bóng đen lơ lửng,
to ln. Nó huyn hoc. Nó ln pha gia cái thc và o giác. Nỗi đau nhc không ri trên sân
khu tn ti. Lão phải thường trực đánh vật vi ranh gii thc, mng. Phải khó khăn để
nhn mặt chân hư. Làm sao lão có th t khu tr nhng trò hư ảo tàn phá, ăn sâu át-xít
vào nhng tháng năm xương máu có thc. Khu hao xong nhng trò vong mng phung phí,
đời lão chng còn gì. Mt cc ct trôi sông. Mà con sông lch s chng hin hòa chi. Nó
đánh tan tác không còn mt-đơn-v-ct-nào-được-riêng-cc-hòn. Tt c hòa thành bãi rng
bùn hôi. Tăm tắp. Tt c là một mênh mông hư huyn.
Nhưng trên cái bãi ly vĩ đi, có bọn người duy nht ngy tín là s vĩnh cửu tồn lưu. C
không xanh ra màu xanh. Bèo không đủ nước sch sông trong để trôi lung phn bèo. Ch
côn trùng, ễnh ương, nhái cóc trên cái thảm s lch tn vinh y. Cái x Toàn-Chung. Không
nn tảng để bám rễ làm sao có đại th. Mt xã tc xiêu ngã. Nó rt phù hp vi nhng Sp-
tt-tà-huy. Là nơi trăng không mặt nước đổ vàng. Nó ti cái u minh him ác, không dung
cha giấc mơ đp nào.
Bà. Cái Bóng đen hóa thực. Vn ngồi đây. Một trc din. Mà mâu thuẫn đồng hành.
Lão Kiên nghe mùi cà phê đng trong sm lnh. u chy ra khi mt cái hm nh trong núi.
Một cánh đồng xanh hin ra trong nng sớm. Xómng xa xa. Trên đồng ruộng đã ri rác
nông phu. Con đường cái quan song hành vi đường tàu xuyên Vit tng tp xe ti chy ni
đuôi nhau.
Min Trung b có một địa hình khá đặc bit. Gii Trường Sơn bắc nam mấy trăm dặm chy
song song cp b biển đông. Nó cong cong cái sống lưng chữ S. Khom khom cái còng nng
gánh nghèo kh, phân ly và ni nh. Nhiều nơi núi khinh bạc, ngang tàng đâm ra biển, to
nên những đèo cao hun hút, him trở. Đường tàu có nơi sát rạt đường xe. Người trên tàu có
th vy tay chào, nhìn rõ mặt người đang ngồi trong xe bon bon. Xa hơn mt chút thôi, qua
mt rng da rm bóng, là bin xanh v sóng trng vào b. Nhng bình nguyên hp, khiêm
tn khổ đau này Huyền Trân đã đi qua, Nguyn Hoàng m nước phương Nam, Nguyn Hu
đã vượt dm ngàn đến Thăng Long. Ca dao đã đi qua. Và máu xương gởi li.
3
Bt ng xut hin trên bàn mt cái l bng gm. Người-đàn-bà-bóng-đen nở mt nụ cười
thân thin. Tay ch vào cái l, ging nói trm, chmi:
"Cái ly tôi mua về để cho con gái sẽ đựng di ct ca tôi."
Lão Kiên bàng hoàng:
- Bà mua cái lđựng hài cốt bà ư?
"D, hài ct chính tôi. Mấy mươi năm. Bây giờ ch còn tuyn xương đen."
Đây là loại l gốm thường được bày bán trong các chùa dùng đựng tro người, sau khi ha
thiêu. L có những hoa văn, màu sc trang nhã, rt ging nhau, vì được sn xut hàng lot
trong các lò gm. Bóng bê chiếc l lên. Bàn tay trắng như bột bún mân mê l. Bóng nói:
"Tôi mua cái l gm này t chùa Pháp Giao. Nh anh bn ha sĩ vẽ thêm cái hình cái xương
cụt cho đặc bit riêng tôi. Tôi không mun linh hn mình đồng phc, ln ln trong hàng. Anh
xem, ngui ha sĩ có tài tình không nào? That nhìn cái hình vẽ xương cụt y chang mt cái
xương thật gn lên mt l. Nó g hẳn ra đây này..."
Bóng quay l, phía có hình ha mt chiếc xương cụt màu đen qua phía Kiên để ông nhìn
được rõ.
"Tương truyền trong dân gian đốt xương này có một liên h khá bí n vi danh dự người
đàn bà. Nó là mt th thách, mt chờ đợi dài dt cho chng nghim mt s thc, v sau cái
chết. Khi cái xương đã tàn, đen trong huyệt m, chính là lúc nó làm chiếc gương soi cho
lòng chung thy."
Li mt ging nh, khá thân thiết ca Bóng:
"Con gái tôi năm m nữa s ht cốt tôi. Trên đồi Phù An. Nó không h biết mt cha. Cha đã
bỏ đi khi con chưa chào đời. Con gái tôi xinh đẹp lắm. Thướ y chồng tôi đoan quyết là tôi
đã ngoi tình. Đứa con bn tháng trong bng v không là con ca mình. Là con thng
Thung. Chng tôi đã b xứ ra đi. Rồi nhân danh cái lý tưởng chính trị riêng ông, để chính
danh cho hoàn cnh bit x. Theo ý chng tôi không ni nhc nào bng cái nhc b v cm
sng."
Bóng li thi than van: "Đã my chc năm qua…"
Kiên cũng có một nghi hoặc như thế đã mấy mươi năm. Cuộc độc thoi n mật đã rêu kín,
m mc, lung sâu trong mưa nắng. Nó giờ đây m ngỏ để Kiên dứt khoát bước khi cái
liếp ca, b li con sông Thu.
Qu thực Kiên đã ngụy trang, đã trung hòa ni nhc riêng tư, vợ ngoi tình, vào mt ni
nhc lớn hơn. Bỏ mt con sâu nhỏ vào cái môi trường nghìn triu sâu b; ri phong kín, tô
vvà tôn xưng nhãn hiu. Cái lý tưng nào vĩ đại đủ che bóng, hào nhoáng cho lp sâu
trùng đen. Cái lăng tẩm t tiên vua chúa nào rực hào quang trang nghiêm để cu cha, ra
sạch ung thư cho nhng thế h la. Nhng thế h lừa đã biến thành sói, cực hung hăng
trong hoang mạc đồng loi Tn-Chung.
m nay trên mặt đất đi qua đã tha bóng mt trời để nhìn li, nhn ra. Kiên th dài, buông
mt li t hi vi Bóng:
"Hi ây khác. Bây gi có th chồng bà đã hiu ra là có nhng ni nhc gp nghìn ln cái
nhc b v cm sng. Con m vợ đưa đồ cho thng khác xài là chuyn nh. C mt dân tc
này bị lôi lên giường gian dâm vi những tên đồ t, b hôn mê bi nhng li d d, b ch
thuyết hôn ám ma đưa lối qu dn đường. Nhc thi thế chng hn. Nhc mình hát ru, t
la phỉnh để tiêu pha vô nghĩa cả sinh mnh riêng mình chng hn."
Bóng bun phin:
"Đó là nỗi nhục phù điêu thân phận ca riêng các anh. Cái nhc ca chúng tôi là âm thm,
m n. Nhc dng ch là "ta - nghi - ng." Mà anh à, sao các anh mãi ln qun trong nhc
vinh?"
Bóng bê chiếc l có hình xương cụt, qun ngoài mt lp la dày ri cn trọng đt l vào mt
cái hòm nh bng g quý sơn màu huyết d. Trên np hp có hình một cái xương giống ht
xương trên chiếc l.
u hú còi. Li qua mt cây cu dài chừng hơn một cây s. Con sông rng mênh mông vào
mùa nưc cạn đã bày ra gia dòng chy nhng cn bãi rng. Cát vàng và màu xanh ca
nhng vùng dân chài ri vic trồng khoai đậu qua mùa. Nhng chòi lá lác đác xa. Mây đùn
đen đằng đông.
Bóng ly một cái khăn lớn tri ra, gói cái hp s chứa đựng hài ct chính mình. Lão Kiên
không ăn điểmmgi thêm mt cc cà phê. D dày ca lão đã quen ướp mi ngày
dăm bảy ly đen đen, phi vài ba chc điếu thuc lá. Lão thường ví von: "Ta un khói tâm
linh."
Bóng nghe âm vang tàu rùng rùng bi chiếc cu st khá cũ, đột nhiên hi lão Kiên:
"Anh có nghe dưới lườn tàu đang xuôi ngược bắc nam này, con đường st nói gì không?"
Kiên tr li vi khong trống, con đường này có hơn trăm tuổi, đã lm tâm sự. Nhưng tôi hỏi
bà ai là k đọc được tâm s ca st thép.
"Có đấy anh . Là mt kẻ đang chết trên dương gian và đang sống trong âm ph, tôi hiu
được ni lòng con đường tàu ni x sy. Tôi có th nghe được đất đá nói gì. Hiu c súc
vật quanh đây buồn gì. Cỏ cây đau gì. Vì sao anh biết không? Vì tiến trình ca các anh, vì
con đường Bc Nam này ca các anh đang chạy trong mt Cõi đa ngc."