intTypePromotion=3

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 360: Kinh

Chia sẻ: Van Nguyen Van | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:9

0
67
lượt xem
2
download

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 360: Kinh

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 360: Kinh văn Nguồn: Sưu tầm Đôi mi thanh tú của Nguyệt nhi hơi nhăn lại, trên mặt hiện lên một tia cười thương tiếc. Ngược lại Lâm Hiên vô cùng mừng rõ, uy lực của thiết giáp luyện thi này còn vượt xa cả mong muốn của mình. Sau khi diệt xong hai yêu hồn thì hồng mang trong mắt luyện thi chớp động, gầm nhẹ phóng tới, biểu tình không thân thiện. “Nghiệt súc, muốn chết!” Nhìn thấy âm phong hỗn loạn...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 360: Kinh

  1. Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 360: Kinh văn Nguồn: Sưu tầm Đôi mi thanh tú của Nguyệt nhi hơi nhăn lại, trên mặt hiện lên một tia cười thương tiếc. Ngược lại Lâm Hiên vô cùng mừng rõ, uy lực của thiết giáp luyện thi này còn vượt xa cả mong muốn của mình. Sau khi diệt xong hai yêu hồn thì hồng mang trong mắt luyện thi chớp động, gầm nhẹ phóng tới, biểu tình không thân thiện. “Nghiệt súc, muốn chết!” Nhìn thấy âm phong hỗn loạn của đối phương đánh tới mình, Lâm Hiên cười lạnh một tiếng bấm tay bắn ra một đạo hỏa diễm. Liệt hỏa phảng phất như có linh tính, sau khi bay lượn xung quanh thân thể luyện thi một vòng thì liền biến thành một sợi xích hỏa hồng, đem yêu thi trói lại. Yêu thi kia tự nhiên không cam lòng chịu trói, liều mạng giãy dụa nhưng đáng tiếc là vô dụng. Với thần thông hiện giờ của Lâm Hiên thì cho dù là quái vật Trúc Cơ Hậu Kỳ cũng không thể chống lại được. Cả người hắc mang chợt lóe, hai tay Lâm Hiên chà xát, một đạo hắc sắc thiểm điện trong nháy mắt bắn ra đánh cho yêu thi kia cháy xèo xèo, dáng vẻ kiêu ngạo nhất thời thu liễm không ít. Sau đó Lâm Hiên thúc giục pháp quyết, hỏa hồng xiềng xích kia đột nhiên buộc chặt, một đạo hắc mang từ trong túi linh quỷ bên hông bay ra, vây quanh yêu thi một cái rồi thu trở về. Sau đó Lâm Hiên lại bắn ra một đạo kiếm quang đánh nát thạch quan khác, một thiết giáp luyện thi khác xuất hiện trước mắt. Nửa ngày sau, Lâm Hiên bay ra từ động phủ của thượng cổ tà tu, hơn ba mươi yêu thi đã bị hắn thu toàn bộ vào túi. Ngoại trừ thứ này thì cũng không có thu hoạch gì khác, nhưng Lâm Hiên đã thập phần vừa lòng.
  2. Lâm Hiên cũng không ở lại trong này nhiều, Thập Vạn Đại Sơn dù sao cũng là chỗ vô cùng nguy hiểm. Lấy tu vi bản thân gặp gỡ vài con yêu thú cấp ba cũng không có gì, nhưng nếu là vận khí không tốt, gặp gỡ quái vật cấp bốn Hóa Hình Kỳ thì chỉ sợ khó có thể giữ được cái mạng nhỏ. Lâm Hiên chuẩn bị trước tiên về Quỷ La Thành nghỉ ngơi một chút, sau đó mới lên đường quay về Linh Dược Sơn, dù sao lần này ra đi cũng đã rất lâu. Hai ngày sau, một đạo kinh hồng phá không bay tới, thanh quang thu liễm hiện ra một thiếu niên tướng mạo bình thường xuất hiện giữa không trung. Lúc này Lâm Hiên nhíu mày, bộ dáng như đang mang tâm sự nặng nề. Nguyên bản hắn nghĩ muốn mau chóng ly khai Thập Vạn Đại Sơn, bởi vì thu hoạch lần này vô cùng xa xỉ cho nên dọc đường đi Lâm Hiên cũng không muốn đối mặt với nhiều tu sĩ. Cơ hồ là vừa thấy có người thì hắn liền tránh xa. Dù sao cái địa phương này giết người cướp của bình thường giống như ăn cơm vậy. Tuy rằng Lâm Hiên tự phụ sau khi Nguyệt nhi ngưng tụ thành Kim Đan, cùng mình liên thủ thì cho dù là tu sĩ Hậu Kỳ cũng có thể thong thả ứng phó. Cho dù xui xẻo gặp phải cao thủ cảnh giới Giả Anh thì nếu không nhiều vẫn có thể chạy thoát. Nhưng nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện. Huống chi loại chuyện mang theo bảo vật, lật thuyền trong mương cũng không phải là không có trong Tu Chân Giới. Không ngờ được dọc đường đi số tu sĩ gặp được so với tưởng tượng còn nhiều hơn, kết quả là Lâm Hiên vì né tránh bọn họ cho nên không thể không đi đường vòng. Cứ như vậy thật đúng là đã trì hoãn không ít thời gian.
  3. Mắt thấy sắc trời đã tối, Lâm Hiên dừng độn quang lại nghỉ ngơi, cũng lấy ra tinh thạch cầm trong tay bổ sung pháp lực. Nghỉ ngơi như vậy ước chừng một canh giờ thì Lâm Hiên một lần nữa độn quang bay về hướng Quỷ La Thành. Nửa ngày sau rốt cục cũng đã đi tới bên ngoài Thập Vạn Đại Sơn. Nhưng làm cho Lâm Hiên kinh ngạc chính là ở phía trước có rất nhiều tu sĩ, hơn nữa mỗi người lại có bộ dáng vô cùng kinh hoàng. Bởi vì số lượng rất nhiều nên cơ hồ làm cho hắn muốn tránh cũng không được. Hơn nữa những tu sĩ này phần lớn đều có bộ dáng lo lắng. Lâm Hiên âm thầm nhíu mày, chẳng qua hắn cũng không có tâm tình hỏi thăm, dù sao hiện giờ Tu Chân Giới ở U Châu đang rối loạn. Những người này có lẽ là chịu ảnh hưởng của Chính Ma đại chiến cho nên không thể không chạy từ xa đến đây lánh nạn. Hai canh giờ sau rốt cục Lâm Hiên đã bay ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn, tới một phường thị bên ngoài. Liên tục phi hành lâu như vậy nên Lâm Hiên cũng chuẩn bị nghỉ ngơi một chút. Cửa phường thị thế nhưng lại có bảy, tám tu sĩ đứng canh. Ngoại trừ hai người cầm đầu có tu vi Trúc Cơ Kỳ thì cảnh giới của những người khác chẳng qua cũng chỉ ở Linh Động Kỳ mà thôi. Nhưng điều này lại làm cho Lâm Hiên ngạc nhiên, phải biết rằng phường thị chính là nơi buôn bán, cái gọi là hòa khí phát tài cho tới bây giờ vẫn chưa nghe nói có thủ vệ bên ngoài. Hơn nữa nhìn bộ dáng bọn họ như đang lâm đại địch, chẳng lẽ gần đây đã xảy ra chuyện gì? Bụng đầy nghi hoặc, Lâm Hiên hạ thân xuống cửa phường thị bên dưới. Hắn cũng không có ý tứ che dấu tu vi. Hai người cầm đầu kia nhìn thấy cao nhân Kết Đan Kỳ tới thì không khỏi nhìn nhau, biểu tình trên mặt nửa vui nửa lo, tựa hồ có thêm điểm sợ hãi, lại có chút bộ dáng chờ mong. Biến hóa trên mặt bọn họ đương nhiên không lọt qua mắt Lâm Hiên.
  4. Trong lòng hơi động, Lâm Hiên chậm rãi tiến lên. “Tham kiến tiền bối!” Cầm đầu chính là lão giả mi trắng, tu vi đã đạt đến Trúc Cơ Hậu Kỳ. Hắn cung kính thi lễ với Lâm Hiên, nhưng không biết cố tình hay vô tình mà vẫn không có ý nhường đường. Lâm Hiên hơi nhíu mày, nhưng cũng không làm khó dễ mà lãnh đạm mở miệng nói: “Ngươi là kẻ nào, phường thị này khi nào lại tăng thêm thủ vệ, chẳng lẽ Quỷ La Thành xảy ra chuyện gì sao?” “Ha ha, tiền bối quả nhiên có mắt như thần, nói vậy thì ngài vừa mới từ Thập Vạn Đại Sơn săn bắn trở về, xin hãy cho biết thân phận, nếu không có vấn đề thì vãn bối lúc này mới có thể nói thẳng mọi chuyện.” Lão giả kia vừa nói vừa lén nhìn sắc mặt của Lâm Hiên. Dù sao cao thủ Kim Đan đại thành cũng có không ít người tính tình cổ quái, một lời không hợp thì có thể phát hỏa. Nhưng bản thân phải có chức trách đối với nhưng tu sĩ từ Thập Vạn Đại Sơn đi ra, cho nên hắn không thể không đặt ra câu hỏi. Việc này thật sự là cực chẳng đã, cũng may sau khi Lâm Hiên nhướng mày thì đưa ra một yêu bài hỏa hồng: “Bản nhân là Lý Diệu Thiên, là trưởng lão Hỏa Linh môn, đây là tín vật bổn môn.” Lão giả cũng kính nhận lấy cẩn thật lật xem mấy lần, sau khi xác định không sai thì lúc này vẻ mặt tươi cười nói: “Nguyên lai là Hỏa Linh môn Lý Tiền bối, thất kính thất kính.” “Đừng nói lời vô nghĩa, các ngươi vì sao phải tiến hành xác minh thân phận của tu sĩ, Quỷ La Thành đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?” Lâm Hiên cũng không có tâm tình nói nhảm với hắn, dự cảm không tốt trong lòng càng lúc càng mãnh liệt. Lão giả thở dài, nếp nhăn trên mặt càng nhiều thêm: “Tiền bối có điều không biết, hai ngày trước quỷ vật trong Âm Hồn Cốc đột nhiên phát động tấn công Quỷ La Thành.” “Cái gì?” Lâm Hiên cho dù trải qua phong ba bão táp nhưng khi nghe tin này vẫn không khỏi chấn động. Những âm hồn đó tuy rằng là họa của tu sĩ, nhưng dù sao song phương cũng đã không động thủ với nhau mấy ngàn năm.
  5. Chẳng qua rất nhanh Lâm Hiên liền định thần suy nghĩ kỹ lại, việc như vậy cũng không kỳ quái, vẫn có khả năng xảy ra. Hạo Thiên Quỷ Đế kia thăng cấp thành công, thực lực của đám âm hồn đó đương nhiên sẽ tăng tiến không ít. Hơn nữa bên này Chính Ma lưỡng đạo đánh nhau hừng hực khí thế, chuyện này đối với âm hồn quỷ vật mà nói thì không phải là cơ hội tốt nhất sao…… Hơn nữa mấy ngàn năm qua mặc dù đối phương ra vẻ theo khuôn phép nhưng kỳ thật cũng không cam lòng thất bại. Thất Tuyệt Thiên không phải là mai phục trong đám tu sĩ chứ….. Thấy Lâm Hiên yên lặng không nói thì lão giả cầm đầu kia cũng không dám quấy rầy, chắp tay đứng một bên. “Vậy các ngươi tại sao lại tiến hành kiểm tra thân phận của tu sĩ, chẳng lẽ trong nhân loại chúng ta lại có gian tế quỷ vật lẫn vào?” Lâm Hiên biết rõ nhưng vẫn hỏi, kỳ thật theo suy nghĩ của hắn thì Thất Tuyệt Thiên này nên ẩn tích, không nên nhanh như vậy liền bại lộ, nếu về sau mới xuất hiện thì cơ hội lại càng tăng thêm. “Tiền bối có điều không biết, bên trong nhân loại chúng ta quả thật xuất hiện bại hoại. Thất Tuyệt Thiên lại âm thầm nguyện trung thành với vài vị Quỷ Đế.” Lão giả thở dài, nghiến răng nghiến lợi nói. “Cái gì?” Lâm Hiên thầm nghĩ quả nhiên như thế. Nhưng trên mặt là bộ dáng vô cùng kinh ngạc: “Thất Tuyệt Phiên lại dám làm ra chuyện như vậy sao?” “Đúng vậy, biết người biết mặt nhưng không biết lòng. Ai có thể ngờ được thương minh lớn nhất U Châu chúng ta lại là tổ chức gián điệp do quỷ vật thành lập. Một khắc trước khi lệ quỷ phát động tấn công thì Thất Tuyệt Thiên liền phái ra một lượng lớn nhân thủ, muốn phá hư cấm chế xung quanh Quỷ La Thành…..” “Bọn họ có thể đắc thủ không?” Lâm Hiên ra vẻ vô cùng quan tâm hỏi. Phải biết rằng tuy tu sĩ thường trú trong Quỷ La Thành nhiều hơn vạn người, nhưng thực lực so với Âm Hồn Cốc vẫn còn kém xa. Nói trắng ra là những người ở đây trông chừng quỷ vật chỉ là một đội quân nhỏ mà thôi.
  6. Đương nhiên cũng không phải hoàn toàn tự coi nhẹ thực lực của mình. Ngoại trừ chủ thành ra thì bốn phía Quỷ La Thành còn có bảy, tám tòa vệ thành, dĩ nhiên cũng không phải tầm thường. Hơn nữa ở đó còn có cấm chế lợi hại, trận pháp này vạn năm nay không ngừng được củng cố làm mới. Lệ quỷ trong Âm Hồn Cốc muốn công thành thì cũng không phải là một chuyện dễ dàng. “Không có.” Lão giả lắc lắc đầu, lộ ra biểu tình may mắn: “Thất Tuyệt Thiên mặc dù là gián điệp do lệ quỷ cài vào, nhưng cao tầng bên trong truyền thừa gần vạn năm, không phải mỗi người đều nguyện ý làm nô lệ cho quỷ vật. Hai bên coi như đã lộ mặt chính thức đánh nhau, hiện giờ đại chiến giữa nhân loại và lệ quỷ đã có mật báo của chúng ta.” “Các trưởng lão lập tức phái tu sĩ tinh nhuệ tiến đến bảo hộ trận pháp cấm chế. Kẻ phản bội Thất Tuyệt Thiên vì thế không thể phá hoại trận pháp, cho nên lập tức chạy thoát ra ngoài cùng hội họp với lệ quỷ. Chúng ta kiểm tra thân phận tu sĩ chính là sợ gian tế của Thất Tuyệt Thiên trà trộn vào.” “Thì ra là thế.” Lâm Hiên nhíu mày cười khổ không thôi. Tuy rằng hắn đã đoán được việc lệ quỷ nằm gai nếm mật, khẳng định sẽ chiến một trận với nhân loại nhưng thật không ngờ sự việc lại xảy ra nhanh như vậy. Thật sự đã dấy lên một hồi chém giết. Chính Ma đại chiến đã khiến cho máu chảy thành sông. Quỷ vật lại chặn ngang một bước tiến vào. Xem ra một hồi hạo kiếp ở U Châu đã là việc không cách nào tránh khỏi. Lâm Hiên thở dài, sau khi hỏi thêm lão giả vài câu thì hướng về phường thị đi tới. Lúc mới đến thì phường thị tuy rằng cũng xem như náo nhiệt, nhưng so với hiện tại thì đúng là không đáng nhắc tới. Số lượng tu sĩ bên trong hiện tại không chỉ nhiều hơn gấp mười lần.
  7. Việc này cũng không có gì kỳ quái. Hiện giờ quỷ vật trong Âm Hồn Cốc đã dốc toàn bộ lực lượng tấn công mạnh mẽ vào cứ điểm của nhân loại. Căn cứ vào tin tức truyền tới thì tuy rằng tạm thời trì hoãn nhưng đã có vài tòa vệ thành rơi vào trong tay lệ quỷ. Bên trong vô luận là phàm nhân hay tu sĩ đều không ai sống sót, cả tòa thành bị huyết tẩy, chính thức biến thành Tu La quỷ vực. Mà nhân thủ ở Quỷ La Thành không đủ, cũng không thể phát động phản công mà chỉ có thể dựa vào vài tòa cấm chế đại trận trì hoãn thế công của đối phương. Đồng thời trong thành cũng đã phái người đưa tin tới các môn phái Chính Ma cầu viện. Chẳng qua hiện giờ U Châu vốn loạn, cho dù Chính đạo và Ma đạo lấy đại cục làm trọng, tạm thời ngưng chiến nhưng nếu muốn đến trợ giúp cũng không phải ngày một ngày hai là đến được. Hơn nữa bốn phía Quỷ La Thành đã bị đại quân âm hồn vây quanh. Hay nói cách khác thì đường vào thành đã tạm thời bị chặt đứt. Ngoại trừ số đông âm hồn vây quanh cứ điểm quan trọng này thì còn có hơn một ngàn lệ quỷ đang ở khắp nơi giết những người ngoài thành. Các tu sĩ bất đắc dĩ đành phải lui khỏi Thập Vạn Đại sơn, cuối cùng đều tụ tập tại nơi này. Đã biết được thông tin thì Lâm Hiên cũng không cần hỏi thêm. Mặc dù không thể nói rằng các tu sĩ hoảng sợ không chịu nổi một ngày, nhưng phần lớn trên mặt họ đều khắc sâu sự sầu muộn. Hơn nữa mặc kệ đối phương đã biết tin hay chưa thì vẫn trao đổi tin tức với nhau. Lấy thần thức cường đại của Lâm Hiên thì chỉ cần hơi lưu ý sẽ không khó nghe được tin tức có ích với mình. Lúc này Lâm Hiên một bên đi từ từ, một bên tính toán bản thân tiếp theo sẽ làm cái gì. Quỷ La Thành đã không trở về được, nơi đó có những âm hồn cường đại vây quanh, cho dù mình có phương pháp ẩn nấp thần diệu thì xông vào cũng rất nguy hiểm.
  8. Huống chi dựa theo phỏng đoán của Lâm Hiên thì tuy rằng cấm chế ở Quỷ La Thành rất mạnh nhưng chỉ sợ vẫn rất khó ngăn cản tấn công của quỷ hồn. Không sớm thì muộn thành cũng sẽ bị công phá, đi vào không khác nào tự tìm đường chết, việc ngu ngốc như vậy Lâm Hiên tự nhiên sẽ không làm. Không biết có thể hay không phá được vòng vây của lệ quỷ mà trở về Linh Dược Sơn. Đáng tiếc hy vọng này rất nhanh liền tan biến, nếu như có thể đi thì các tu sĩ khác sao lại ngây ngốc lưu lại đây. Tất cả những điểm có thể rời đi đều có trọng binh lệ quỷ canh gác. Phân tích tất cả tin tức này một lần, Lâm Hiên cũng không nghĩ ra được kế sách thoát thân nào hay cả, rơi vào đường cùng đành phải tiếp tục lưu lại trong này, yên lặng theo dõi kỳ biến. Đương nhiên Lâm Hiên cũng sẽ không chờ đợi một cách mù quáng, ít nhất cũng phải chuẩn bị phòng ngừa thật chu đáo. Vì thế Lâm Hiên bắt đầu thường xuyên ghé thăm các dược điếm ở phường thị. Hắn chuẩn bị luyện chế “Kim sang hoàn”, “Ẩn linh đan” để chữa thương hoặc là một ít linh đan có tác dụng hỗ trợ. So sánh với nhưng đan dược tăng cường tu vi thì những đan dược này ở Tu Chân Giới rất bình thường, chẳng qua thời điểm đánh nhau ác liệt, nếu dùng tốt thì cũng có thể cứu được một mạng. Lâm Hiên tự nhiên phải chuẩn bị thật kỹ. Những dược liệu này không khó tìm, rất nhanh hắn đã tìm được khoảng bảy, tám phần. Chỉ còn thiếu hai, ba loại nên Lâm Hiên hướng đến dược điếm lớn nhất mà đi tới. “Hồng Lăng Thảo, Tử Hâm Hòa, Thiên Diệp Lam, tiền bối xin đợi một chút, vãn bối đi lấy ngay.” Một tu sĩ bộ dáng mập mạp cúi đầu khom lưng, biểu tình cung kính nói. Hiện giờ tình thế nguy cấp, tiền đồ còn chưa biết sẽ ra sao nên hắn cũng không có tâm tình buôn bán. Chẳng qua gặp một đại tu sĩ Kết Đan Kỳ nên hắn vẫn phải miễn cưỡng giữ vững tinh thần tiếp đón nồng hậu.
  9. Không lâu sau tu sĩ kia đã đem dược liệu tới, Lâm Hiên dùng thần thức đảo qua thấy đúng là thứ mình cần tìm thì cất vào túi trữ vật. Sau khi thanh toán đủ tinh thạch, đang muốn rời đi thì điếm chủ kia đột nhiên do dự: “Xin hỏi tiền bối, ngài phải chăng rất am hiểu luyện đan thuật?” Lâm Hiên nhướng mày, lạnh lùng nhìn hắn, cũng không nói gì. “Tiền bối không cần hiểu lầm, vãn bối chính là vì thấy ngài mua dược liệu mà phỏng đoán. Loại nguyên liệu vừa mới mua có thể luyện chế Kim Sang Hoàn. Có lẽ không bao lâu nữa lệ quỷ sẽ tấn công nơi này, mà loại linh đan đó có thể trị liệu thương thế, hiện giờ đúng là rất hiếm, tiền bối nếu am hiểu…..”

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản