
Chuyến xe bus định mệnh
Một buổi sáng,tôi thức dậy với một tâm trạng thật là nặng nề và chán
nản.Cuộc sống dường như chẳng dành cho tôi một chút ưu ái nào cả.Mới
ngày hôm qua thôi tôi còn đang hạnh phúc nào ngờ vì một nhầm lẫn tai
hại mà tôi,bị đuổi việc chỉ vì một lời nói vô hại.Ai đời trước mặt quản lý
tôi đã lỡ lời nói một cách mất lịch sự khi cố xua đuổi đi hai cha con
người khất thực trước nhà hàng.Làm một khách hàng phản ánh thế là tôi
bị đuổi việc,nếu vị khách đó không phải là giám đốc thì hoại may tôi bị
trách mắng là cùng.Thật là xui xẻo!Nào ngờ đâu tưởng như vận xui đã
đi,cái vận xui vẫn bám theo tôi.Tối hôm đó tôi được tin là tôi bị thi lại
đến những ba môn học quan trọng nhất,tôi đã bị mất học bỗng mà mấy
năm nay tôi cố học chăm chỉ mới có được.Ặc có ai trên đời xui xẻo như
tôi không.Tôi choáng voáng mặt mày và gần như bị stress nặng.Sao tôi
cứ phải gặp hết điều không may này đến điều không may khác.Tôi mệt
mỏi lê từng bước chân nặng nề đến trạm xe bus với những suy nghĩ đó
và tôi không buồn để ý đến mọi vật xung quanh.
Trên xe bus,tôi bất chợt đưa mắt nhin qua băng ghế đối diện.Một cô bé
có gương mặt xinh xắn vá ánh mắt sáng ngời đang khẽ đầu gật đầu chào
tôi kèm một nụ cười rạng rỡ.Ở cô bé đó dường như toát lên một điều gì
đó mà khiến ai cũng điều muốn có nó.Cô bé luôn chào hỏi mọi người
một cách chân thành và vui vẻ.Chợt tôi thấy lòng mình ganh tỵ với cô bé
và thầm ước mình cũng vui vẻ như cô bé ấy.bất ngờ xe bus dừng lại
tram đợi xe bus.Tôi bất ngờ khi thấy cô bé đi ngang qua minh bằng hai
kẹp gỗ chứ không phải là đôi chân lành lạnh.Cô khó nhọc bước đi bằng
đôi chân tàn tật của mình,nhưng cô bé không quan tâm đến điều đó cô
còn quay lại nhìn mọi người nở nụ cười và nói:”chúc mọi người có một
ngày vui vẻ”.Tôi bàng hoàng khi thấy điều đó,cô bé không đau buồn hay
mặc cảm về vấn đề mình đang gặp phải mà còn tự tin và cam đảm khi
đối mặt vấn đề đó.Tôi như người mất hồn và lặng người lại.Bất chợt tôi
có một cảm giác trong cơ thể mình đang dâng trào lên một thứ cảm xúc
kỳ lạ đến khó mà tả được.Đến trạm tiếp theo tôi bàng hoàng nhìn thấy

hai cha con ăn xin tối qua đã làm tôi mất việc.Đúng là “oan gia”
mà….Hai cha con ăn xin nọ không nhận ra tôi có lẽ là do tôi không
muốn nhìn họ mất công xảy ra chuyện lắm…Thế là trên chuyến xe ấy
tôi cứ âm thầm quay lưng lại không nói câu gì mặt dù tôi rất muốn quay
lại mắng cho họ một trận.Thế nhưng ông trời hay trêu người thế,họ ngồi
sau tôi và tôi nhận ra là họ đã nhận ra tôi.Đứa con của người ăn xin đó
chồm lên và hỏi tôi:”Cô có phải là người hôm qua đã đuổi cha con cháu
ra ngòai phải không”Tôi như mất hồn khi nghe câu nói đó,mọi người bắt
đầu quay sang nhìn tôi với con mắt dò hỏi,thật là mất mặt tôi quay lại
lớn tiếng nói rằng:”em lộn ai đó với chi rồi”.Rồi tôi nhanh chóng kêu
dừng xe lại và xuống thật nhanh không màng quay lại mặc dù có tiếng
gọi tôi lại và tôi nhận ra đó là thằng bé ấy:”Chị ơi….chị…”.Xe bus đã đi
được một quãng,tôi đang lấy lại tinh thần,thì bất chợt như có một cơn
gió mùa đông thổi qua người tôi.Tôi như người chết đứng giữa nói đông
người.Lòng tôi cảm thấy bất an và nó đang dâng lên toàn bộ cơ thể của
tôi.Chiếc túi xách của tôi đã để quên trên chiếc xe bus ấy.Trời ơi tôi như
một người dâng lên cơn điên,như có ai sai khiến tôi liền chạy theo chiếc
xe bus ấy mà không biết bây giờ nó đang ở đâu trong thành phố
này.Thật vọng,chán nản và tuyệt vọng tôi lê bước lang thang trên đường
trong một tâm trạng tuyệt vọng và bực bội.Nếu bây giờ có chuyện gì đó
xảy ra nữa có lẽ tôi sẽ không sống nổi nữa.Khi về đến nhà tôi như người
mất hồn mà trong lòng không yên.Tòan bộ tiền ăn và lương tháng này đã
nằm trong cái túi đó và tòan bộ giấy tờ quang trọng của tôi cũng đã đi
theo.Tôi nằm xuống giường trong trạng thái gần như là tuyệt vọng.Tôi
thầm nghĩ ở đời này có ai xui như mình không,trên đời này có ai ngu
như mình không.Và hơn hết trên đời này còn ai có tình người không,tôi
nghĩ đi nghĩ lại câu hỏi ấy.Và bỗng nhiên tôi lại nhớ đến cô bé ấy,cô bé
thật hồn nhiên và trong sáng.Tôi thầm nghĩ có lẽ mình còn mây hơn cô
bé ấy nhiều lắm.Mình còn có đôi chân lành lặn và mọi người xung
quanh yêu quý tại sao lại thất vọng và chán nản hơn bất kỳ người nào
khác.Tại sao trong đôi mắt và đôi môi của cô bé ấy lại tóat ra sự sung
sướng và hạnh phúc hơn bất cứ ai khác.Nếu tôi là cô bé ấy chắc có lẽ tôi
đã tuyệt vọng và buông xuôi cho số phận của mình và khóc than cho
cuộc đời của mình.Có lẽ chính vì điều này cô bé tội nghiệp ấy hay hơn
tôi gấp ngàn lần.Tôi không có sự tự tin để vượt qua

hòan cảnh đó,không có nghị lực để theo đuổi những điều mà mình mong
muốn có.Nếu có thì tôi nghĩ nó sẽ ở trong thần thọai chứ không phải là ở
hiện tại nảy.Tôi nằm suy nghĩ tới những điều đó mà quên đi thời gian đã
thầm lặng trôi qua.Đã hơn 10 giờ mà tôi không có tâm trạng nảo để nghĩ
tới nó . Bỗng có tiếng chuông cửa reo len,tôi thầm nghĩ:”Ai vậy!ai mà
giở này lại đến tìm mình.Có khi nào là cha mẹ tôi thăm.Không thễ nào
nếu ba mẹ đến thăm thì chắc chắn họ sẽ bảo trước cho tôi hay”Tôi chạy
ra mở cửa,khi mở cửa tôi như người mất hồn lần thứ hai tôi thấy hai cha
con người ăn xin đang ở trước cửa nhà tôi.Tôi như người hoảng sợ và
run người khi hỏi:”Tại sao lại biết nhà tôi?Hai người muốn gì?”Chợt
người cha cất tiếng nói:”Cố bình tĩnh chẳng có gì phải sợ cha con
tôi,thật tình thì chuyện là dậy.Hồi sáng khi cô bước xuống khởi xe bus
cô có đánh rơi cái túi xách.Thằng con tơi nó thấy nó la lên gọi cô lại
nhưng do cô bước xuống nhanh quá nên không nghe.Nó định xuống xe
chạy theo trả lại cô nhưng kẹt nỗi tôi mù lòa nên không thể bỏ tôi ở
lại……..”Nói đến đây tôi như nắng hạn gặp cơn mưa rào vậy lỏng tôi
vui biết bao khi nghe tin ấy.Và lòng tôi bổng lắng lại khi ngước nhìn lên
khuôn mặt khắc khổ của người đàn ông tóc da bạc trắng.Đôi môi nứt nẻ
và đôi mắt trắng đục,tôi nghĩ lại chuyện hôm qua khi còn ở nhà hàng mà
xấu hổ.Ông nói tiếp:”thế là tôi bảo thằng nhỏ xem coi cái túi xách ấy có
giấy tờ gì liên quan đến cô không.Rất hên là nó tìm thấy bản sơ yếu lý
lịch của cô nên mới tìm ra số nhà này.Bây giờ già này xin trả lại cho cô
cái túi xách.Cô coi lại có đủ cả không?Nếu đủ thì xin cho già này trả
lại!”Nói đến đây ông lão dừng lại và chìa ra cái túi xách,tôi như người
vui sướng cẩn thận đón lại cái túi xách và kiểm tra lại.Đủ cả không thiếu
một đồng.Tôi cảm ơn và định hậu tạ ông một ít tiền nhưng ông lão từ
chối,ông ta nói:”Tôi không ham của rồi nói chi đến tiền hậu tạ của
cô.Tuy tôi già nhưng tôi còn sức lực tôi không muốn nhận bất cứ ơn huệ
nào hết mặc dù tôi biết cô không có ý đó chỉ mong cô hiểu một điều tuy
tôi nghèo nhưng tôi có lòng,tôi không muốn ai đó trả ơn cho mình hay

