
Thứ gì anh cho là hạnh phúc nhất

- Thứ gì anh cho là hạnh phúc nhất của con người?
- Chẳng gì cả.
- Tại sao?
- Vì thứ hạnh phúc nhất con người ta không bao giờ với tới được.
- … !
Cô đã hỏi anh biết bao lần câu hỏi này và câu trả lời của anh vẫn là như vậy họ đã
yêu nhau hơn 4 năm. Tình yêu của họ thật đẹp trong mắt mọi người và trong mắt
anh và cô trong … quá khứ. Hiện tại tình yêu của họ không phải là đã kết thúc mà
là do sai lầm cuả mỗi cá nhân khiến họ không còn tin tưởng vào tình yêu nữa.
Im lặng … Cô chọn cách im lặng khi thấy một đôi trai gái mặt mày hớn hở vui
cười , cô nhìn rõ nụ cười của hạnh phúc trên môi cô gái , nhìn rõ cái nắm tay của
chàng trai . Còn cô thì thấy mình đang tụt sâu xuống đáy vực , cô quay mặt , lặng
lẽ bước đi , lặng câm nhìn xuống dưới đất , cô không dám ngẩng mặt lên vì trước
mắt cô hoàn toàn mờ nhạt. Môi cắn chặt đến bật máu , cô đâu thèm để ý điều đó ,
cô đang hụt hẫng , thấy đau trước ngực , tại sao ư? Tại người con trai cô vừa nhìn
thấy đó chính là người cô yêu nhất. Phải ! Anh ta đã phản bội cô , đã đi theo người
ta trong khi còn đang yêu cô. Không biết phải làm gì đầu óc cô hoàn toàn trống
rỗng, cô trở về căn phòng nằm vật xuống giường. Khóc, cô đã khóc, đã lâu rồi

nước mắt cô không rơi. Cô vật vã trong đống hỗn lộn của tình yêu , bỗng điện thoại
cô rung lên vì có tin. Đó là tin nhắn cuả anh. “ E dang lam gi the? Ko nt lai cho a
ah?”. Cô nhắc máy mỉm cười cay đắng , tay cô run lên bần bật và vẫn rep lại tin
nhắn của anh. Trong những ngày tiếp đó cô vẫn tỏ ra như là không biết chuyện gì
xảy ra, vẫn ân cần, chăm sóc, yêu thương anh. Chính những việc làm đó làm anh
thay đổi và quay lại bên cô.
- Chỉ một lời thôi anh àh ! Giờ anh có đang làm chuyện gì có lỗi với em thì hãy
dừng lại đi nhé…
- Ý em là sao? Anh đâu có làm gì có lỗi.
- Em nói như thế anh không nên hỏi lại như thế. Anh hiểu và anh phải hiểu điều em
vừa nói.
- Uhm… anh biết rồi
Anh ôm cô vào lòng đặt vào môi cô một nụ hôn nồng ấm. Cô dang tay ôm anh và
thật sự cô không muốn mất anh. Giờ anh đã quay về bên cô rồi, cô không đòi hỏi gì
nhiều chỉ muốn anh bên cô thôi. Trong tình yêu ai cũng có phần lụy tình, cô cũng
vậy. Cô biết cô đã yêu anh quá và không thể từ bỏ được anh…
Bố mẹ anh rất quý cô, cô thường sang nhà anh chơi, với bản tính tiểu thư, ít làm
việc nhà của cô ai cũng biết . Mỗi lần cô nấu cơm , rửa bát anh đều xông vào làm

cũng cô, đến nỗi bố mẹ anh đều nói anh bênh người yêu quá mức. Cô thật sự thích
thú khi thấy dáng vẻ chăm chú cặm cụi làm việc bếp núc của anh. Như hôm nay
cũng vậy cô đang ở nhà anh và nhìn chăm chú anh làm thức ăn.
- Em đúng thật chẳng khéo gì cả đến rán đậu còn để cháy như thế này hử?
(anh càu nhàu cô)
- Không phải thế ! tại anh lấy hết sự khéo léo của em rồi còn đâu hehe.
Nụ cười tinh quái làm anh dịu bớt phần nào, anh quay lại nhéo má cô một cái làm
cô kêu oai oái. Mẹ anh xuống và nhờ cô xách đồ lên trên phòng, cô theo sau mẹ
anh xách đồ lên, quay lại thấy anh đang nở nụ cười chế giễu ý “này thì thích làm
biếng” , cô nhăn mặt lại , lè lưỡi anh. Cử chỉ đáng yêu đó làm anh phải phì cười.
Sau nửa tiếng dọn dẹp trên tầng cùng mẹ “chồng” cô hớn hở chạy xuống khoe
thành tích , cô nấp sau cảnh cửa định ra òa anh thì thấy chị gái anh và anh nói
chuyện. Chưa kịp giới thiệu, anh là còn út và có 2 chị gái . Người chị gái cả đã đi
lấy chồng, đấy cũng là người luôn đưa cho cô những lời khuyên hữu ích trong cuộc
sống. Còn người chị đang cao giọng nói chuyện với anh kia chính là chị hai của
anh.

- Dạo này mày còn đi chơi với cái Hồng không?
- Không chị điên à?
- Điên cái gì? Nó tốt với lại ngoan hiền, đi xe đẹp nhà lại giàu nữa.
- Kệ nó ! Em yêu Mai
Chị đánh bộp vào tay anh….
- Yêu gì mà yêu chơi bời thôi mày, mày định lấy còn đấy về làm tướng à? Kiệt sỉ
như gì đã thế lại lười như hủi , lấy về làm mẹ à?
Tôi sững sờ không nói được lời nào khi nghe những lời nói này thốt ra từ người chị
… Mà tôi “đã từng” yêu quý …Hóa ra mọi chuyện đều do chị sắp đặt .
- Ơ đứng đây làm gì thế con gái ? Vào chuẩn bị ăn cơm thôi.
Bỗng tiếng mẹ anh cất lên làm tôi giật mình, anh vội liền chạy ra cửa thấy tôi và
mẹ anh đứng đó, cô hít môt hơi mỉm cười với anh . Thật đau đớn khi cô nghe được
những lời này , nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh coi như chưa có gì, cô bước vào bếp
thản nhiên lấy bát đũa dọn ra, chị anh nhìn cô và vội vàng quay đi, có lẽ chị ấy
đang ngại, nhưng cả anh và chị anh đều ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của cô và
thừa biết cô đã nghe được tất cả … Cô rất cảm ơn mẹ cô vì mẹ cô đã truyền lại cho
cô cái cách kìm nén cảm xúc. Cô vẫn vui vẻ nói chuyện với bố mẹ anh , trong khi

