
Em, Anh Và Chị Ấy – Hạ Thu

Người ta vẫn thường nói: "Tình yêu không bao giờ có lỗi” nhưng sao em vẫn
không khỏi bứt rứt với tình yêu của anh và em. Chúng ta quen nhau âu cũng là do
duyên số nhưng chúng ta đến với nhau là cả một sai lầm, bởi sự xuất hiện của em
làm mất đi hạnh phúc của chị ấy và sự xuất hiện của anh "khứa” vào trái tim em
một vết thương sâu, chẳng thể nào lành. Suốt bao năm qua, giữa bộn bề của cuộc
sống, tưởng chừng em đã quên đi kí ức xót xa đó nhưng cứ đến khoảng thời gian
này, khi khắp các con phố dài Hà Nội nồng nàn mùi hoa sữa thì bao nhớ thương
khi xưa ùa về, làm vết thương cũ lại càng thêm đau.
Năm đó, em là sinh viên thực tập tại công ty do bác em giới thiệu, một đứa con gái
nhút nhát như em, chỉ dám nói chuyện dăm ba câu với các chị cùng phòng và tuyệt
nhiên chưa biết yêu là gì. Thật khó tin anh nhỉ, cũng 22 tuổi rồi ấy chứ, vậy mà
tình yêu của em lại dành cho những giây phút một mình trong góc quán café quen
thuộc, gặm nhấm hết tập truyện này đến tập truyện khác. Khi ấy, em được trải lòng
mình với các nhân vật, có người mang nỗi đau đớn đến tột cùng, có người thì lại
hạnh phúc tưởng chừng ngưng đọng thời gian. Đôi lúc em tự hỏi, nếu bức tranh
cuộc đời mình cũng trải qua những mảnh ghép số phận như vậy thì liệu con người
thực là em có đủ dũng khí để vượt qua tất cả hay không? Em chẳng thể trả lời bởi
em đâu biết tương lai mình ra sao. Cuộc sống của em sẽ cứ bình lặng như thế, êm
đềm không chút âu lo nếu như không có một ngày…………….
……………………………….
- Này Thư, em bê tập tài liệu này giúp chị - Chị Trưởng phòng cũng là người trực
tiếp hướng dẫn em trong suốt thời gian thực tập tại công ty nói.
- Vâng ạ - Em vội đứng dậy luôn.
Chị Nga gõ cửa rồi giục em nhanh chân, vì tập tài liệu cao quá, che hết cả mặt, em
không nhìn xuống nền nhà được nên đã bị vấp và ngã nhào ra sàn nhà khiến tài liệu
bay tứ tung trước con mắt ái ngại của mọi người.
- Trời ơi, có mỗi việc bê tài liệu mà cũng không nên thân thì cô còn làm được gì? –
chị Nga quát ầm lên, sắc mặt chị Nga đỏ ngàu, mắng té tát vào mặt em.

- Em xin lỗi chị, em không cố ý – em cúi gằm mặt xuống, người run lẩy bẩy, thực
tập nửa tháng rồi nhưng đây là lần đầu em mắc lỗi.
- Cô lo nhặt lại rồi sắp xếp gọn gàng, tập nào ra tập ấy như lúc đầu cho tôi. Cô bị
trừ một điểm.
- Thôi, thôi. Để em bảo nhân viên phòng của em giúp cô ấy cho nhanh, chứ một
mình thì không xuể đâu chị. Cũng tại viên gạch này bị lột lên mấy ngày rồi nhưng
em quên không gọi thợ sửa, dù sao thì tài liệu này hai ngày nữa em mới dùng đến,
bớt giận đi chị - một anh lên tiếng trấn tĩnh chị Nga.
- Trưởng phòng Lâm có lời nên tôi không trừ điểm cô lần này, lần sau mà còn
không cẩn thận thì tôi không nhẹ nhàng đâu.
- Em cám ơn chị, cám ơn anh.
- Chị vào phòng em, em có một số việc trao đổi với chị.
- Tùng, Việt Anh, giúp em ấy sắp xếp tài liệu rồi mang vào phòng cho anh.
- Đã rõ, thưa sếp.
- Em , để bọn anh phụ cho. Chắc em sợ lắm phải không? Đó là chuyện bình thường
ở đây, chị Nga nổi tiếng khắt khe nhưng lại là người thầy giỏi, em đừng suy nghĩ
nhiều đến những lời nói của chị ấy, khẩu xà tâm phật đó em.
- Vâng, em cám ơn hai anh.
Cả ngày hôm đó, em như người mất hồn, tâm trí em cứ nghĩ về những chuyện xảy
ra, một người vốn dĩ chẳng bao giờ quan tâm tới một người con trai, chẳng có mẫu
người yêu lí tưởng và sợ yêu như em lại bị cảm nắng anh - trưởng phòng kế bên.
Mắt em dán chặt vào tờ báo cáo, tay cầm bút tỏ vẻ chăm chú nhưng thực ra trong
đầu em đâu có công việc. Tối đến, sau bữa cơm tối, em nằm vật ra giường, cảm
xúc của em vẫn hoàn toàn bị đảo lộn từ giây phút "anh hùng cứu mĩ nhân”, khuôn

mặt ấy, tiếng nói ấy làm sao biến mất khỏi suy nghĩ của em đây? Lấy lại tinh thần,
em dần chìm vào giấc ngủ.
……………………….
Những ngày sau, do công việc khá nhiều nên không cho phép em có thời gian để
nghĩ về anh, dường như em không còn bận tâm đến những cảm xúc mông lung
nữa, em lại là em khi trước, khép kín và không có người yêu. Áp lực công việc
khiến em rất mệt mỏi , mặc dù chỉ là sinh viên thực tập, nhưng chị Nga cho em cơ
hội trải nghiệm tất cả mọi thứ nơi đây, cách ứng xử tình huống, cách làm việc hiệu
quả, cách giải quyết stress nhanh nhất có thể nhưng đêm qua em đã bị sốt cao mặc
dù sức đề kháng của em từ trước đến nay rất tốt. Tỉnh dậy người ướt đẫm mồ hôi,
nhìn đồng hồ đã 7h45 mà 8h vào làm việc nên em đã định xin nghỉ vì dù có đi thì
cũng bị muộn, nhưng em vẫn quyết định đi làm, phần việc của mình, em phải làm
hết chứ không các chị cùng phòng thêm vất vả. Mặc dù đã hạ sốt nhưng đi được
đến công ty là việc quá sức đối với em, phòng làm việc lại tận trên tầng 11, em
phải chờ thang máy rất lâu mới có thể đi được. Vậy mà cũng có nhiều người đi
muộn như em, may mà chị Nga thấy em bảo ốm nên cho phép em đến muộn một
lần. Cánh cửa thang máy mở, tất cả mọi người ào ra, em khá nhỏ nhắn nên bị chen
lấn xô đẩy tội lắm, em vội đi nhanh vào phòng mình.
- Em chào mọi người, xin lỗi các chị, em đến hơi muộn.
- Thấy chị Nga bảo em bị ốm, sao không nghỉ?
- Em cũng đỡ rồi, không sao đâu chị. Hihi.
- Ừ thôi đã đến rồi thì chịu khó nha, mệt quá thì cứ nghỉ ngơi đi, em đeo thẻ nhân
viên vào không chị Nga nhìn thấy lại gầm lên giờ.
- Ôi, em cài rồi mà, ơ sao lại rơi đâu mất rồi? Chắc lúc này trong thang máy em bị
mọi người xô đẩy nên bị tuột mất chị ạ. Để em ra tìm lại xem. – em sờ lên ngực
mình. .
- Ngày gì không biết, sáng ra đã xúi quẩy rồi – ra ngoài vừa cặm cụi tìm em vừa

lẩm bẩm một mình.
- Em đang tìm cái này phải không?
- Ơ, anh Lâm.
- Của em đây, giữ cho cẩn thận.
- Vâng, em cám ơn ạ.
- Không có gì, miễn là mời anh ly nước là được. Anh không thích cảm ơn miệng,
thực tế cho chắc ăn. Keke ^^
- Sẵn sàng ạ, anh cứu em 2 lần thì em cũng phải đáp lễ chứ. Hihi
- Ok, vậy tan ca anh chờ em ở quán café đối diện công ty nhé.
Gặp lại anh, bao cảm xúc lần trước vốn đã quên lại rạo rực trong lòng em, lần này
rõ hơn lần trước, em cảm nhận được con tim mình đang nhảy múa, hồi hộp và lo
lắng, không biết mình sẽ nói những chuyện gì với anh đây?
Hết giờ làm việc, em vội vã đi về, các chị trong phòng rất ngạc nhiên khi thấy em
khỏi ốm nhanh như vậy, lúc sáng mặt em tái nhợt đi, vậy mà giờ đã bình thường
như mọi ngày, đến em cũng không thể lí giải được vì sao. Bước vào quán café, em
ngó nghiêng khắp quán xem anh đang ngồi ở đâu.
- Em là Thư phải không? Bạn em đang ngồi ở bàn phía trong khuất sau cánh cửa sổ
ấy.
- Anh sang đây lâu chưa?
- Em tới rồi à, ngồi xuống đi, anh mới sang thôi, anh định đợi em dưới nhà để xe
nhưng sợ mọi người nhìn thấy lại nghĩ ngợi, khó xử cho em nên anh sang đây
luôn.– anh lịch thiệp kéo ghế cho em.

