Em, Anh Và Chị Ấy H Thu
Người ta vẫn thường nói: "Tình yêu không bao gi có li” nhưng sao em vẫn
không khi bt rt vi tình yêu ca anh và em. Chúng ta quen nhau âu cũng là do
duyên s nhưng chúng ta đến vi nhau là c mt sai lm, bi s xut hin ca em
làm mất đi hạnh pc ca ch y và s xut hin ca anh "kha” vào trái tim em
mt vết thương sâu, chẳng th nào lành. Suốt bao năm qua, giữa bn b ca cuc
sống, tưởng chng em đã quên đi kí ức xót xa đó nhưng c đến khong thi gian
này, khi khp các con phi Hà Ni nng nàn mùi hoa sa thì bao nh thương
khi xưa ùa về, làm vết thương cũ lại càng thêm đau.
m đó, em là sinh viên thực tp ti công ty do bác em gii thiu, một đứa con gái
nhút nhát như em, chỉm nói chuyện dăm ba câu với các ch cùng phòng và tuyt
nhiên chưa biết yêu là gì. Tht khó tin anh nh, cũng 22 tuổi ri y ch, vy
tình yêu ca em li dành cho nhng giây pt mt mình trong góc quán café quen
thuc, gm nhm hết tp truyện này đến tp truyn khác. Khi y, em được tri lòng
mình vi các nhân vật, có người mang ni đau đớn đến tột cùng, có người t li
hạnh phúc tưởng chừng ngưng đọng thi gian. Đôi lúc em t hi, nếu bc tranh
cuộc đời mình cũng trải qua nhng mnh ghép s phận như vậy t liệu con người
thực là em có đ dũng khí để t qua tt c hay không? Em chng th tr li bi
em đâu biết tương lai mình ra sao. Cuc sng ca em s c bình lặng như thế, êm
đềm không chút âu lo nếu như không có một ngày…………….
……………………………….
- Này Thư, em bê tp tài liu này giúp ch - Ch Trưởng phòng cũng là người trc
tiếp hướng dn em trong sut thi gian thc tp ti công ty nói.
- Vâng - Em vi đng dy luôn.
Ch Nga gõ ca ri gic em nhanh chân, vì tp tài liu cao quá, che hết c mt, em
không nhìn xung nn nhà được n đã b vp và ngã nhào ra sàn nhà khiếni liu
bay t tung trước con mt ái ngi ca mi người.
- Tri ơi, có mi vic bê tài liu mà cũng không nên thân thì cô còn làm được gì? –
ch Nga quát mn, sc mt ch Nga đỏ ngàu, mng té tát vào mt em.
- Em xin li ch, em không c ý – em cúi gm mt xuống, người run ly by, thc
tp na tháng ri nhưng đâyln đầu em mc li.
- Cô lo nht li ri sp xếp gn gàng, tp nào ra tp ấy như lúc đầu cho tôi. Cô b
tr một đim.
- Thôi, thôi. Để em bo nhân viên phòng ca em giúp cô y cho nhanh, ch mt
mình thì không xu đâu chị. Cũng tại viên gch này b lt lên my ngày rồi nhưng
em quên không gi th sa, dù sao thìi liu này hai ngày na em mi dùng đến,
bt giận đi chị - mt anh lên tiếng trn tĩnh chị Nga.
- Trưởng phòng Lâmli nên tôi không tr điểm cô ln này, ln sau mà còn
không cn thn ti không nh nhàng đâu.
- Em cám ơn chị, cám ơn anh.
- Ch vào phòng em, em mt s việc trao đổi vi ch.
- Tùng, Vit Anh, giúp em y sp xếp tài liu ri mang vào phòng cho anh.
- Đã rõ, thưa sếp.
- Em , để bn anh ph cho. Chc em s lm phải không? Đó là chuyện bình thường
đây, chị Nga ni tiếng khắt khe nhưng lại là người thy giỏi, em đừng suy nghĩ
nhiều đến nhng li nói ca ch y, khum phật đó em.
- Vâng, emm ơn hai anh.
C ngày hôm đó, em như người mt hn, tâm trí em c nghĩ về nhng chuyn xy
ra, một người vn dĩ chẳng bao gi quan tâm ti một người con trai, chng có mu
người yêu lí tưởng và s u như em lại b cm nng anh - trưởng phòng kế n.
Mt emn cht vào t báo cáo, tay cm bút t v chăm chú nhưng thực ra trong
đầu em đâu có công việc. Tối đến, sau bữa m tối, em nm vật ra giường, cm
xúc ca em vn hoàn toàn b đảo ln t giây phút "anh hùng cu mĩ nhân”, khuôn
mt y, tiếng nói ym sao biến mt khi suy nghĩ của em đây? Lấy li tinh thn,
em dn chìm vào gic ng.
……………………….
Nhng ngày sau, do công vic khá nhiu n không cho phép em có thi gian để
nghĩ về anh, dường như em không còn bn tâm đến nhng cm xúc mông lung
na, em lại là em khi trước, khép kín và không có người yêu. Áp lc công vic
khiến em rt mt mi , mc dù ch là sinh viên thc tập, nhưng chị Nga cho em cơ
hi tri nghim tt c mi th nơi đây, cách ứng x tình hung,ch làm vic hiu
qu, cách gii quyết stress nhanh nhtth nhưng đêm qua em đã b st cao mc
dù sức đề kháng ca em t trước đến nay rt tt. Tnh dy người ướt đẫm m hôi,
nhìn đồng h đã 7h45 mà 8h vào làm việc nên em đã đnh xin ngh vì dù có đi thì
cũng bị muộn, nhưng em vẫn quyết định đi làm, phần vic ca mình, em phim
hết ch không các ch cùng phòng tm vt v. Mặc dù đã h sốt nhưng đi được
đến công ty là vic quá sức đi vi em, phòng làm vic li tn trên tng 11, em
phi ch thang máy rt lâu mi có th đi được. Vy mà cũng có nhiều người đi
mun như em, may mà chị Nga thy em bo m nên cho phép em đến mun mt
ln. Cánh ca thang máy m, tt c mọi người ào ra, em khá nh nhn nên b chen
ln xô đẩy ti lm, em vội đi nhanh vào phòng mình.
- Em chào mọi người, xin li các chị, em đến hơi muộn.
- Thy ch Nga bo em b m, sao không ngh?
- Em cũng đỡ rồi, không sao đâu chị. Hihi.
- thôi đã đến ri thì chu khó nha, mt quá thì c ngh ngơi đi, em đeo thẻ nhân
viên vào không ch Nga nhìn thy li gm lên gi.
- Ôi, emi rồi mà, ơ sao lại rơi đâu mt ri? Chc lúc này trong thang máy em b
mọi người xô đẩy nên b tut mt ch ạ. Để em ra tìm li xem. – em s lên ngc
mình. .
- Ngày gì không biết, sáng ra đã xúi quy ri – ra ngoài va cm ci tìm em va
lm bm mt nh.
- Em đang tìm cái này phi không?
- Ơ, anh Lâm.
- Của em đây, giữ cho cn thn.
- Vâng, emm ơn ạ.
- Không có gì, min là mời anh ly nước là được. Anh không thích cm ơn miệng,
thc tế cho chắc ăn. Keke ^^
- Sn sàng , anh cu em 2 ln t em cũng phải đáp lễ ch. Hihi
- Ok, vy tan ca anh ch em quán café đối dinng ty nhé.
Gp li anh, bao cm xúc lần trước vốn đã quên li ro rc trong lòng em, ln này
rõ hơn ln trước, em cm nhn được con tim mình đang nhảy múa, hi hp và lo
lng, không biết mình s nói nhng chuyn gì vi anh đây?
Hết gi làm vic, em vi vã đi về, các ch trong png rt ngc nhiên khi thy em
khi m nhanh như vậy, c sáng mt em tái nhợt đi, vậy mà gi đã bình thường
như mi ngày, đến em cũng không thể gii được vì sao. Bước vào quán café, em
ngó nghiêng khắp quán xem anh đang ngồi đâu.
- Em là Thư phải không? Bạn em đang ngồi bàn phía trong khut sau cánh ca s
y.
- Anh sang đây lâu chưa?
- Em ti ri à, ngi xuống đi, anh mi sang thôi, anh định đợi em dưới nhà để xe
nhưng sợ mi người nhìn thy li nghĩ ngợi, khó x cho em nên anh sang đây
luôn.– anh lch thip kéo ghế cho em.