
Hạnh phúc có đo được không anh?
“Tình yêu là những chuyến đi dài, dù có không được cùng anh đi hết con
đường phía trước, dù anh có đang ở phía sau em hay đang đi trước em 1
đoạn đường dài thì em vẫn mong anh hãy luôn đi tiếp hành trình của
mình để tới được bến bờ của hạnh phúc. Cầu mong con đường đó sẽ
không có quá nhiều chông gai… Như vậy em mới có thể mỉm cười
thanh thản để bước tiếp…”
Đêm có lẽ là lúc con người ta yếu đuối nhất, là những gì bị vùi dập trong
con tim lại hiện lên 1 cách rõ nét nhất, là những giọt nước mắt nhẹ
nhàng làm ướt gối, là lúc em nghe lại bản tình ca anh gửi… cũng là lúc
em muốn viết cho anh thật nhiều…
Anh biết không? Em cảm thấy khốn khổ và căm ghét chính bản thân
mình khi mà cứ cố tỏ ra thật lạnh lùng, cứ cố tỏ ra rằng những lời anh
nói đều vô nghĩa, cứ cố tỏ ra mình vô cảm đến tột độ. Em thực sự đau
lòng lắm khi anh nói em là người anh yêu nhất trong những người đã đi
qua cuộc đời anh, là người khiến anh phải suy nghĩ đến khốn khổ…
Anh hãy dừng lại đi, hãy dừng lại đi anh. Em không chịu nổi khi nghe
những điều đó nữa đâu. Em sẽ lại muốn chạy tới bên anh và không cho
anh đi đâu nữa đâu. Chúng ta hãy cứ để mọi chuyện như vậy nhé, bởi vì
dù thế nào đi nữa thì chúng ta cũng không thể đến với nhau được.
Nhưng lúc này đây em lại chợt thấy có chút mãn nguyện, cảm ơn anh,
cảm ơn cuộc gọi thật đúng lúc, em dường như được xoa dịu giống như 1
đứa trẻ đang mong ngóng 1 điều kì diệu.
Em không thể nào quên được ánh mắt của anh nhìn em. Ánh mắt khi ở

trên tàu điện ngầm mình lạc nhau, ánh mắt khi anh quay trở lại tìm em.
Đó là những ánh mắt khiến người ta dù có đi qua hết cả cuộc đời cũng
không bao giờ có thể bỏ quên được.
Ngày gần đây nhất chúng ta bất chợt bắt gặp lại nhau. Em đứng chôn
chân tại chỗ, tim như muốn vượt ra khỏi lồng ngực, dường như em
không thể còn đứng vững hơn được nữa, lúc đó em như kẻ ngây dại bị
thôi miên bởi 1 ánh mắt chỉ cách em vài mét… Anh nhìn em không chớp
mắt, ánh nhìn như thiêu đốt, như 1 điều bất ngờ sửng sốt,đôi mắt anh
nheo lại và cố gắng dướn ra xa hơn để nhìn rõ hơn,dường như anh cũng
không thể tin vào mắt mình,có lẽ anh đang nghĩ em đang là 1 ảo ảnh
trước mặt anh?!.Chúng ta cứ như vậy,như 2 kẻ dại khờ không rõ mình
đang làm gì,cứ đứng đó ngẩn ngơ.Chẳng thể bước đến,cũng chẳng thể
chạy đi thật nhanh,khoảnh khắc ấy giống như thời gian đang bị phù phép
cho ngừng lại,đóng những lớp băng dày đặc.
Những lúc như thế, người ta dường như không còn đủ tỉnh táo để là
chính mình, người ta cứ cố giống như 1 bức tượng vô cảm nhưng vẫn ứa
nước mắt , chảy máu như một vết cắt sâu chạm tới xương tủy. Đó phần
vì họ vừa hạnh phúc, cũng lại vừa đau khổ tột độ. Đó phần vì họ vừa
như không muốn chạm đến phần sưng tấy nơi con tim mình, không
muốn và né tránh tất cả để giảm đi tổn thương nhiều nhất thì họ lại phải
gồng mình lên để trở thành kẻ lạnh lùng nhất.
Đó là thứ cảm xúc có lẽ thật khó xảy ra trong đời.
Nó khiến em nghĩ về thời gian mình đi lướt qua nhau như thế ở 1 đất
nước xa lạ. Em lại an ủi mình rằng, có lẽ trong đời này chúng ta cũng chỉ
lướt qua nhau một vài khoảnh khắc vậy thôi, chúng ta không có may
mắn được là của nhau mãi mãi.
Còn ánh mắt khi nửa đêm anh xuống Hà Nội tìm em chỉ để hỏi em 1 câu
rằng “Em có hạnh phúc không? Anh ta có mang lại hạnh phúc cho em
không?’’.

Ánh mắt đau khổ ấy lại khiến em phải nói ra những lời dối trá nhất “Em
hạnh phúc lắm!Không còn gì hạnh phúc hơn được nữa!’’.
Anh đâu biết rằng…
Em hạnh phúc lắm khi người con trai đầu tiên khóc vì em trong cuộc đời
này là anh! Em hạnh phúc lắm khi em được lấy những ngón tay của
mình để lau nước mắt ứa ra trong đôi mắt anh.
Em hạnh phúc lắm vì em lại được gặp anh ở Hà Nội vào 1 ngày mùa
đông lạnh buốt mà anh vẫn cứ cố cởi chiếc áo khoác của mình áp lên
người em trong khi anh chỉ mặc chiếc áo cộc mỏng manh và thì thầm
vào tai em: “Yêu ạ, anh không lạnh,được nhìn thấy em thế này anh thanh
thản lắm,hôm nay là ngày ấm áp nhất trong những năm mùa đông anh
từng biết!’’.
“Em xứng đáng được hạnh phúc và còn hơn thế nữa.Hãy hứa với anh là
em sẽ luôn hạnh phúc đi’’.
Em sẽ hạnh phúc như thế nào hả anh? Khi mà không có anh em thậm chí
còn chưa hình dung ra. Em chỉ biết im lặng. Vì em biết em phải rời xa
anh thôi.
Có người nói với em rằng : Đôi lúc mình cần ích kỷ một chút, không
phải sự ích kỷ đó là khiến cho người khác thất vọng hay đau khổ. Mà
điều đó lại tốt cho cả hai. Phải rồi em cần phải ích kỷ cho cả anh nữa…
Anh thật ngốc!
Nửa đêm anh đi taxi gần 200km xuống đây chỉ để hỏi em 1 câu đó thôi
ư? Và rồi khi nghe
được câu trả lời thì lại cười như khóc, anh nói như vậy chính là thanh
thản của anh sao. Lúc anh nhìn em, nước mắt ứa ra cũng là minh chứng
cho điều đó sao?!

Hồ Tây lộng gió, sương giăng khắp lối, phở cuốn Trúc Bạch cũng đóng
cửa từ lâu rồi, lần này xuống Hà nội đã bỏ lỡ quá nhiều thứ rồi.
Anh à,hạnh phúc có đo được không anh? Hạnh phúc cũng có tiêu chuẩn
để so sánh sao anh? Hạnh phúc là gì giờ em chẳng biết nữa, chỉ biết rằng
khi được anh ôm trọn vào lòng ,thì lúc đó là lúc em thấy mình yên bình
nhất, thấy lòng thanh thản nhất… để em biết rằng cuộc sống vẫn đang
tiếp tục, để biết rằng ít nhất vẫn có người đã và đang rất yêu em!
Để em hiểu rằng ít ra em vẫn có ý nghĩa với ai đó. Như vậy có lẽ cũng
đủ để gọi là hạnh phúc anh nhỉ?!
P/S:Hãy quên em đi,cũng như cách em đang cố làm để quên anh.
Hà nội,những ngày cuối năm!

