
Ch ng 9 Ánh trăng, ánh trăng là gì?ươ
Hàng ngày đ n làm vi c, L c B nh Thành th ng đi c u thang lên t n t ng 15 chế ệ ụ ỉ ườ ầ ậ ầ ứ
không đi thang máy. Ông có ý mu n rèn luy n th l c. Tuy đã g n năm m i nh ngố ệ ể ự ầ ươ ư
năm nào ông cũng d thi rèn luy n thân th , ông là quán quân ch y đ ng tr ng c aự ệ ể ạ ườ ườ ủ
cán b viên ch c tu i trung niên trong giáo gi i.ộ ứ ổ ớ
T xa ông đã nhìn th y m t n sinh đang đ ng đ i ông c a phòng làm vi c, đó làừ ấ ộ ữ ứ ợ ở ử ệ
Chu M n. Trông v lo âu c a cô, ông bi t ngay là có chuy n không hay. Ông r o b cẫ ẻ ủ ế ệ ả ướ
đ n n i b o Chu M n vào phòng.ế ơ ả ẫ
“Em ph i th a v i th y Thành m t vi c này: Di p Hinh đi bi t tăm hai hôm, chi u quaả ư ớ ầ ộ ệ ệ ệ ề
m i v . Chúng em h i đi đâu, thì Hinh nh t quy t không nói. Em đ nh s m đ n báoớ ề ỏ ấ ế ị ớ ế
cáo v i th y, nh ng l i nghe nói th y đang đi công tác Nam Kinh”.ớ ầ ư ạ ầ ở
Ông Thành g t đ u: “Đúng th . M y hôm tr c tôi và th y Nghê hi u tr ng đi Namậ ầ ế ấ ướ ầ ệ ưở
Kinh d h i ngh c a B Y T v v n đ c i ti n giáo trình tr ng Y. Nh ng tôi cũngự ộ ị ủ ộ ế ề ấ ề ả ế ườ ư
đã bi t vi c này, th y Lý ch nhi m l p các em nghe em báo cáo xong, đã g i đi nế ệ ầ ủ ệ ớ ọ ệ
đ n Nam Kinh báo ngay cho tôi bi t. S vi c khá nghiêm tr ng, nên tôi đành b d h iế ế ự ệ ọ ỏ ở ộ
ngh quay v đ gi i quy t. Em hãy nói c th đi!”ị ề ể ả ế ụ ể
M n r t c m kích đón l y tách trà th y Thành b ng cho cô, cô ng i xu ng gh sô phaẫ ấ ả ấ ầ ư ồ ố ế
dành đ ti p khách: “Chuy n là th này , bu i sang cách đây ba hôm, Hinh đ n phòngể ế ệ ế ạ ổ ế
b o v c a tr ng, và chi u hôm đó chúng em th y Hinh chu n b balô hành lý, r iả ệ ủ ườ ề ấ ẩ ị ồ
v i vã r i ký túc xá. Em bèn đi theo. Ra kh i c ng tr ng, Hinh lên t c xi đi luôn. Bíộ ờ ỏ ổ ườ ắ
quá em cũng g i t c xi bám theo, đi đ n t n ga tàu h a. Em th y Hinh x p hang muaọ ắ ế ậ ỏ ấ ế
vé đi tuy n Th ng H i - Hàng Châu, đoán r ng b n y đi v nhà. Em đ nh đ n canế ượ ả ằ ạ ấ ề ị ế
ngăn nh ng l i nh đ n l i th y d n “ch nên đánh đ ng”; em đ nh lên tàu bám theo,ư ạ ớ ế ờ ầ ặ ớ ộ ị
nh ng l i e s r t b t nhã. Sau khi th y Hinh lên tàu r i, em v i tr v báo cáo v iư ạ ẽ ấ ấ ấ ồ ộ ở ề ớ
th y Lý”ầ
B nh Thành c m kích nhìn Chu M n: “Em là m t cán b l p t t, bi t quan tâm đ n cácỉ ả ẫ ộ ộ ớ ố ế ế
b n, đã h tr r t nhi u cho công tác giáo viên c a chúng tôi. Tôi nh th y Lý liên l cạ ỗ ợ ấ ề ủ ờ ầ ạ
v i m c a Hinh, và bi t r ng b n y không v nhà. Tôi g i đi n h i phòng b o v ,ớ ẹ ủ ế ằ ạ ấ ề ọ ệ ỏ ả ệ
h nói đúng là hôm n b n Hinh có vào g p h , mu n h i các s vi c v “v án m uọ ọ ạ ặ ọ ố ỏ ự ệ ề ụ ư
sát 405” nh ng h không ti p. T i qua phòng b o v còn g i đi n báo cáo tôi r ngư ọ ế ố ả ệ ọ ệ ằ
phòng trinh sát hình s công an huy n Nghi H ng đã g i đi n đ n tr ng, còn nói làự ệ ư ọ ệ ế ườ
không rõ vì nguyên nhân gì, h đã ti p xúc v i Di p Hinh!”ọ ế ớ ệ
M n h t s c kinh ng c, tr m tr r t chân thành: “Hi u su t công tác c a th y th t kỳẫ ế ứ ạ ầ ồ ấ ệ ấ ủ ầ ậ
di u! Th y n m v ng s vi c t ng chi ti t xa ngàn d m!”ệ ầ ắ ữ ự ệ ừ ế ở ặ
V m t th y Thành thoáng nét u t : “Thì còn cách nào khác? Bao năm nay ph tráchẻ ặ ầ ư ư ụ
công tác sinh viên, h ng năm c đ n d p này tôi l i th p th m không yên. Tuy nói “vằ ứ ế ị ạ ấ ỏ ụ
án m u sát 405” không ph i là v m u sát th t s , và t t nhiên không ly kỳ nh v nư ả ụ ư ậ ự ấ ư ẫ
đ n đ i, nh ng tôi đã ch ng ki n vài cô sinh viên có v n đ tâm th n đã ch n cách raồ ạ ư ứ ế ấ ề ầ ọ
đi nh th lòng tôi không th không trĩu n ng. M y năm g n đây, h ch m th y m tư ế ể ặ ấ ầ ễ ớ ấ ộ
vài d u hi u n y sinh, tôi đ u g ng tìm cách phòng ng a tai h a. Nh ng các giáo viênấ ệ ả ề ắ ừ ọ ư
chúng tôi đâu ph i th n thông qu ng đ i ba đ u sáu tay gì cho cam! Chúng tôi r t c nả ầ ả ạ ầ ấ ầ
s h p tác c a các nòng c t sinh viên nh các em!”ự ợ ủ ố ư
“Giúp đ b n cũng là b n ph n c a chúng em ”.ỡ ạ ổ ậ ủ ạ
B nh Thành ch t nh đ n m t chi ti t: “Hôm n em th y Di p Hinh đi m t mình hayỉ ợ ớ ế ộ ế ọ ấ ệ ộ

là đi v i ai?”ớ
“Đi m t mình !”ộ ạ
“Em nhìn đúng th ch ?”ế ứ
“Em có th kh ng đ nh là ch có m t mình Hinh xu ng t c xi r i vào mua vé tàu, quaể ẳ ị ỉ ộ ố ắ ồ
c a soát vé. Nh ng có ai ch g p Hinh sân ga không thì em không rõ!”ử ư ờ ặ ở
“Tôi nh l n tr c b n M n nói: các b n nghĩ hình nh b n Hinh đang yêu đ ng. Cóớ ầ ướ ạ ẫ ạ ư ạ ươ
bi t anh b n kia là ai không?”. Ông Thành tin r ng sau ng n y hôm, ch c Chu M nế ạ ằ ầ ấ ắ ẫ
đã bi t nhi u thông tin h n.ế ề ơ
“Không bi t ! Có đi u, chi u qua sau khi tr v , th y b n Hinh t ra r t u o i,ế ạ ề ề ở ề ấ ạ ỏ ấ ể ả
bu n bã âu s u. Chúng em l i đoán là b n Hinh th t tình!”. M n c m th y câu tr l iồ ầ ạ ạ ấ ẫ ả ấ ả ờ
c a cô đúng là ch ng đâu vào đâu: còn ch a “đoán” đ c ng i yêu c a b n là ai, màủ ẳ ư ượ ườ ủ ạ
đã đoán r ng “th t tình”! Chi ti t này rõ ràng là vô giá tr .ằ ấ ế ị
“Th thì l th t. Công an Nghi Xuân nói r ng còn có m t c u thanh niên đi cùng Di pế ạ ậ ằ ộ ậ ệ
Hinh, c u ta đang h c tr ng này. Chúng tôi s đi u tra cho rõ”.ậ ọ ở ườ ẽ ề
Chu M n r t mu n bi t anh chàng kia là ai, cô mu n h i nh ng l i nghĩ: rõ ràng làẫ ấ ố ế ố ỏ ư ạ
th y Thành không có ý đ nh nói cho cô bi t, nên cô kìm l i không h i n a.ầ ị ế ạ ỏ ữ
D c đ ng tr v tr ng. Hinh nghĩ đ n câu T n nói là “gánh n ng tình c m”, côọ ườ ở ề ườ ế ố ặ ả
mu n thôi quan h v i T n nên cô ch ng thi t nghĩ đ n anh ta n a, đ ng th i cũngố ệ ớ ố ẳ ế ế ữ ồ ờ
l y làm may m n vì mình v n ch a “sa đà” vào quá sâu. Nh ng khi v đ n tr ng,ấ ắ ẫ ư ư ề ế ườ
th y T n im lìm chia tay v i cô, thì ch sau vài ti ng đ ng h cô l i th y nh nhungấ ố ớ ỉ ế ồ ồ ạ ấ ớ
mãnh li t.ệ
M i có m y hôm mà mình đã khó t ch đ n th này ?ớ ấ ự ủ ế ế ư
Thì ra, nh ng tính cách b bã b t kham, gàn d , cũng nh tài hoa c a T n đã “đóngữ ỗ ấ ở ư ủ ố
c c” trong trái tim Hinh; n u không có m t cu c “đ i chi n” thì e r ng ch ng th xuaọ ế ộ ộ ạ ế ằ ẳ ể
đu i đ c.ổ ượ
Mình hãy t t mà quên đi v y, nh ng m i khi lên l p h c chung l i v n c ph i g pừ ừ ậ ư ỗ ớ ọ ạ ẫ ứ ả ặ
m t.ặ
Khi Chu M n và Tr n Hy h i Hinh, ánh m t c a hai cô còn s c h n ánh m t c a đ iẫ ầ ỏ ắ ủ ắ ơ ắ ủ ộ
tr ng trinh sát hình s huy n Nghi H ng. Hinh th n nhiên nhìn l i, ng m t ý b tưở ự ệ ư ả ạ ầ ỏ ấ
h p tác. Th y Lý ch nhi m l p cũng h i cô v a qua đi đâu, cô đành nói là nh nhàợ ầ ủ ệ ớ ỏ ừ ớ
nên v thăm....ề
Hinh th m nh c nh mình ph i bình tĩnh, khéo l a mà ng phó cho qua chuy n, đầ ắ ở ả ự ứ ệ ể
còn chu n b cho các hành đ ng ti p theo.ẩ ị ộ ế
T c là ph i tra cho đ c bí m t v “h s Nguy t Quang xã”. Nh ng nên đi u tra thứ ả ượ ậ ề ồ ơ ệ ư ề ế
nào đây? Lúc ng i trên tàu h a Hinh đã ng m nghĩ, cũng mu n bàn b c v ii T T n.ồ ỏ ẫ ố ạ ớ ạ ố
Nh ng lúc đó cô đang b c anh ta, nên chính cô cũng ch a nghĩ ra, và t t nhiên ch a bànư ự ư ấ ư
b c gì.ạ
T T n, anh đang đâu? Anh hãy đ n giúp tôi v i!ạ ố ở ế ớ
Nh ng, sang th hai tu n sau m i là bu i h c t p trung, th m chí cho đ n nay cô v nư ứ ầ ớ ổ ọ ậ ậ ế ẫ
ch a bi t T n đang khu ký túc xá nào. Mà dù bi t r i, thì ch ng l mình l i t đ nư ế ố ở ế ồ ẳ ẽ ạ ự ế
tìm g p hay sao?ặ
Thì gi thì g p, không cho phép Hinh nghĩ nhi u. Cô bèn đi g p h i tr ng h i nhi pờ ấ ề ặ ộ ưở ộ ế
nh Du Th L ng.ả ư ượ
L ng mi n c ng đi theo Hinh đ n phòng qu n lý h s c a nhà tr ng, n m trênượ ễ ưỡ ế ả ồ ơ ủ ườ ằ
t ng ba c a khu nhà đ c quyên t ng m i xây d ng. M t bà tu i trung niên là cán bầ ủ ượ ặ ớ ự ộ ổ ộ

đây, th y khách là hai sinh viên, bà ng ngàng, vì bao năm nay hi m khi th y cánhở ấ ỡ ế ấ
tr t đ n đ tra h s . H s sinh viên thu ng do văn phòng c a t ng phân vi n qu nẻ ự ế ể ồ ơ ồ ơ ờ ủ ừ ệ ả
lý, phòng này ch y u l u tr các văn b n có ý nghĩa l ch s trong 70 năm k t khiủ ế ư ữ ả ị ử ể ừ
thành l p tr ng. Các h c sinh bình th ng không đ c m n đ c nh ng h s này,ậ ườ ọ ườ ượ ượ ọ ữ ồ ơ
các sinh viên còn đang h c t i tr ng mu n đ c, c n xin các cán b ph trách khoa,ọ ạ ườ ố ọ ầ ộ ụ
phòng ban các phân viên xem xét c th và phê chu n.ụ ể ẩ
“Hai anh ch mu n tìm h s gì? Sao ph i mang theo máy nh n a?” V n cán b h iị ố ồ ơ ả ả ữ ị ữ ộ ỏ
có ý dè ch ng.ừ
“Chúng cháu mu n xem h s c a phòng h s này. Nói th có ph n khó hi u ph iố ồ ơ ủ ồ ơ ế ầ ể ả
không ? Chuy n là th này: tr m phát thanh chúng cháu mu n th c hi n m t chuyênạ ệ ế ạ ố ự ệ ộ
đ v phòng h s c a tr ng. Các bác là nh ng cán b c n cù th m l ng làm vi c, làề ề ồ ơ ủ ườ ữ ộ ầ ầ ặ ệ
nh ng v anh hùng không công khai xu t hi n, chúng cháu mu n đông đ o sinh viên cóữ ị ấ ệ ố ả
m t nh n th c m i đ i v i công vi c c a các bác”. Hinh nói dõng d c đ ng hoàng,ộ ậ ứ ớ ố ớ ệ ủ ạ ườ
còn L ng thì khe kh l c đ u, anh nghĩ, ch qua nh ng câu nói nhăng nhít này, đượ ẽ ắ ầ ỉ ữ ủ
th y cô b n đ ng h ng trông thanh tú trong sáng c a anh có th d s c xông pha vàoấ ạ ồ ươ ủ ể ư ứ
xã h i ph c t p.ộ ứ ạ
Qu nhiên bác ta b t c nh giác ngay: “Các cô c u đã nghĩ v chúng tôi nh th , th cả ớ ả ậ ề ư ế ự
qu hi m th y. Hai cô c u đ nh ph ng v n nh th nào?”ả ế ấ ậ ị ỏ ấ ư ế
“Tr c tiên phi n bác gi i thi u cho chúng cháu bi t v phòng h s c a tr ng”.ướ ề ớ ệ ế ề ồ ơ ủ ườ
Hinh nói c nh là th t.ứ ư ậ
“Đ tôi nghĩ xem nên b t đ u nói t đâu. Phòng này đ c thành l p t năm 1952, đã cóể ắ ầ ừ ượ ậ ừ
l ch s lâu đ i. Hi n nay các v th y nó ch t ch i nh th này, ngay cái c a s choị ử ờ ệ ụ ấ ậ ộ ư ế ử ổ
thoáng khí cũng không có... b i vì... ch c các v cũng hi u: phòng h s đâu ph i đ nở ắ ị ể ồ ơ ả ơ
v quan tr ng nh các đ n v gi ng d y, nghiên c u, các phòng ban hành chính, cho nênị ọ ư ơ ị ả ạ ứ
không đ c coi tr ng cho l m”. Rõ ràng bác ta có không ít b c xúc nhân d p này bèn xượ ọ ắ ứ ị ả
ra.
“Đúng th , cháu cũng th y l : m t gian nhà bé th này thì l u tr đ c m y năm hế ấ ạ ộ ế ư ữ ượ ấ ồ
s ?”ơ
“Tôi bi t ngay là cô s h i câu này! Các h s bình th ng, ví d h s v cán bế ẽ ỏ ồ ơ ườ ụ ồ ơ ề ộ
gi ng viên và sinh viên đang h c, đ u do các phân vi n và các khoa l u tr . H s vả ọ ề ệ ư ữ ồ ơ ề
sinh viên đã ra tr ng, cán b ngh h u, do phòng qu n lý h c sinh và phòng t ch cườ ộ ỉ ư ả ọ ổ ứ
l u tr . N u không, toàn b h s sinh viên gi ng viên bao nhiêu năm tr i đ u d n vư ữ ế ộ ồ ơ ả ờ ề ồ ề
m t n i thì ph i ch t cao đ n tr n nhà!”ộ ơ ả ấ ế ầ
“Th thì nh ng t li u và h s thu c lo i nào do phòng l u tr b o qu n ?”ế ữ ư ệ ồ ơ ộ ạ ư ữ ả ả ạ
Bác cán b nói có v t hào: “Nói chung là t t c các t li u quan tr ng! Phòng nàyộ ẻ ự ấ ả ư ệ ọ
l u tr nh ng t li u có ý nghĩa l ch s và có giá tr tham kh o c a b y ch c năm qua.ư ữ ữ ư ệ ị ử ị ả ủ ả ụ
Ví d , phòng l ch s nhà tr ng, mu n vi t b s m i, thì tr c h t c n h i ai? Rõụ ị ử ườ ố ế ộ ử ớ ướ ế ầ ỏ
ràng là ph i đ n phòng chúng tôi tr c! Kho t li u đây ch a dám nói là mênh môngả ế ướ ư ệ ở ư
vô t n nh ng n u nói là tinh túy hàng đ u thì không ngoa chút nào!”ậ ư ế ầ
“Nói v y t c là t li u phòng này l u tr r t phong phú, nh ng cháu v n không tinậ ứ ư ệ ư ữ ấ ư ẫ
r ng căn phòng này có th ch a n i chúng!” Hinh b t đ u ti n sâu vào v n đ chính.ằ ể ứ ổ ắ ầ ế ấ ề
“Đ ng nhiên là không ch a n i. N i này ch ch a m t s r t ít nh ng t li u màươ ứ ổ ơ ỉ ứ ộ ố ấ ữ ư ệ
ng i ta hay m n đ c nh t, tuy t đ i đa s h s hi n nay v n ch t đ ng trong t ngườ ượ ọ ấ ệ ạ ố ồ ơ ệ ẫ ấ ố ầ
h m c a tòa nhà s 3 khu hành chính cũ, th t là gian kh . Su t ngày t i om, nh t làầ ủ ố ậ ổ ố ố ấ
vào mùa đông - tr i ch a sáng tôi đã ph i đ n làm, t i m t m i tan t m, c ngày khôngờ ư ả ế ố ị ớ ầ ả
trông th y ánh m t tr i”. Bác l i đ a m t nhìn chi c máy nh mà Du Th L ng đangấ ặ ờ ạ ư ắ ế ả ư ượ

đeo: “Tôi còn nh các chú sinh viên h i nhi p nh h i y ch a tìm đ c bu ng t i,ớ ở ộ ế ả ồ ấ ư ượ ồ ố
nhà tr ng bèn b trí cho h chen vào ch chúng tôi đ in tráng. T ng h m v n đãườ ố ọ ỗ ể ầ ầ ố
thi u không khí, có thêm h vào, không khí càng n ng n c ch t khi p!”ế ọ ồ ặ ế ế
L ng th y bác ta cau mày, rõ ràng là vì nh l i cái c nh không m y t t đ p ngàyượ ấ ớ ạ ả ấ ố ẹ
x a, anh v i nói: “Đó là các đàn anh “khai qu c công th n” c a h i nhi p nh chúngư ộ ố ầ ủ ộ ế ả
cháu h i đó đã làm, nay đ n l t b n cháu đã là ch ng môn đ i th chín, ch a t ngồ ế ượ ọ ưở ờ ứ ư ừ
tham d l i đánh du kích c a h !”ự ố ủ ọ
Hinh c i : “Th i kỳ l ch s y th t là thú v ! Bác có th d n chúng cháu đ n thamườ ờ ị ử ấ ậ ị ể ẫ ế
quan cái t ng h m y đ c không ? Ch c ch n nó s là tr ng đi m trong ti t m cầ ầ ấ ượ ạ ắ ắ ẽ ọ ể ế ụ
c a chúng cháu!”ủ
Bác ta cũng c i : “Đ c, tôi s làm h ng d n viên du l ch cho hai ng i!”ườ ượ ẽ ướ ẫ ị ườ
Khu nhà hành chính cũ n m sát khu nhà gi ng d y y h c c s , đ i x ng v i hai tòaằ ả ạ ọ ơ ở ố ứ ớ
nhà gi i ph u và ghép phôi, xây g ch đ l m đ m, là m t trong nh ng ki n trúc ki uả ẫ ạ ỏ ố ố ộ ữ ế ể
cũ c a tr ng. T khi các phòng ban hành chính chuy n v khu nhà đ c quyên t ngủ ườ ừ ể ề ượ ặ
m i xây, thì n i này b ng tr nên v ng tanh. Ngoài m t vài đ n v h u c n v n còn ớ ơ ỗ ở ắ ộ ơ ị ậ ầ ẫ ở
l i ch cũ, thì các phòng khách đ u t m đóng c a b không, ch đ cho kinh t ba đ nạ ỗ ề ạ ử ỏ ờ ể ế ế
thuê, ho c là s b các b môn gi ng d y nghiên c u c a phân vi n Y h c c s luônặ ẽ ị ộ ả ạ ứ ủ ệ ọ ơ ở
luôn thi u phòng thí nghi m đ n chi m ch . Nói chung là khu này đã tr nên t ng tế ệ ế ế ỗ ở ẻ ắ
r t nhi u. Bác cán b d n hai sinh viên hi u kỳ đi qua m t quãng hành lang h i t i, mấ ề ộ ẫ ế ộ ơ ố ở
m t cánh c a x u xí, b t đèn r i b c xu ng t ng b c. Đèn trên đ u h t xu ng cònộ ử ấ ậ ồ ướ ố ừ ậ ầ ắ ố
t i h n c đèn hành lang trên kia, Hinh g n nh ph i dò d m t ng b c m t m iố ơ ả ầ ư ả ẫ ừ ướ ộ ớ
không b ngã. Xu ng h t c u thang, ph i đi ch ng m i mét trong bong t i n a m i lị ố ế ầ ả ừ ươ ố ữ ớ ờ
m nhìn th y hai cánh c a l n đang đóng im m. Bác cán b l n tìm kh p ng i, r iờ ấ ử ớ ỉ ộ ầ ắ ườ ồ
l y ra m t chum chìa khóa, nhìn mãi d i ánh sang y u t m i nh n ra chi c chìa khóaấ ộ ướ ế ớ ớ ậ ế
đ ng khá dài, r i m c a.ồ ồ ở ử
Hinh b t giác h i: “T i sao phòng h s l i đ t m t n i âm u th này ?”ấ ỏ ạ ồ ơ ạ ặ ở ộ ơ ế ạ
Bác ta thoáng nghĩ ng i r i đành nói: “Tôi ch mu n nói th này - các cô c u đ ng nênợ ồ ỉ ố ế ậ ừ
đ a vào n i dung ti t m c. Tôi cho r ng, nói cho cùng, v n là v n đ “không coiư ộ ế ụ ằ ẫ ấ ề
tr ng”! Hi n nay các n i đ u g ng khai thách d ch v thu l i, phòng h s ch là cácọ ệ ơ ề ắ ị ụ ợ ồ ơ ỉ
đ ng gi y t cũ, không có đ t đ t ch c d ch v gì. Nhà tr ng thì u ái kinh t ba,ố ấ ờ ấ ể ổ ứ ị ụ ườ ư ế
chúng tôi đ ng nhiên r t mu n có phòng làm vi c khang trang h n nh ng kêu tr i,ươ ấ ố ệ ơ ư ờ
tr i không th u, g i đ t, đ t không hay!”ờ ấ ọ ấ ấ
Phía trong c a t i đen nh m c, bác cán b b t đèn t ng h m. Bên trong là hai hàngử ố ư ự ộ ậ ầ ầ
giá sách, có kho ng hai ch c giá sách l n, t li u sách v chen nhau san sát, ch t caoả ụ ớ ư ệ ở ấ
g n sát tr n nhà. N u mu n tìm ki m m t th gì đó mà không có ng i h ng d n,ầ ầ ế ố ế ộ ứ ườ ướ ẫ
thì ch ng khách nào mò kim đáy b !ẳ ể
Hinh than vãn: “L m th th này, mu n tìm cái gì đó thì gay l m đây”ắ ứ ế ố ắ
Bác ta nói : “V i ng i l thì đúng là khó, nh ng chúng tôi đã thu c làu cách phân lo iớ ườ ạ ư ộ ạ
h s , thì s tìm r t d , mi n là h s không x p nh m ch ”.ồ ơ ẽ ấ ễ ễ ồ ơ ế ầ ỗ
“Các h s đ c phân l ai theo tr t t gì ? Theo ABC hay theo s nét ch Hán ?”ồ ơ ựơ ọ ậ ự ạ ố ữ ạ
Hinh đang r t mu n bi t v h s “Nguy t Quang xã”.ấ ố ế ề ồ ơ ệ
Bác cán b nghe vi t ngay Hinh là dân “ngo i đ o”, bèn c i nói: “Vi c phân lo i vàộ ế ạ ạ ườ ệ ạ
ch d n các th m c c n có chuyên môn sâu, chúng tôi v n đ u h c chuyên ngành hỉ ẫ ư ụ ầ ố ề ọ ồ
s h c. Nói m t cách đ n gi n là, phòng chúng tôi áp d ng cách phân lo i truy nơ ọ ộ ơ ả ụ ạ ề
th ng tr c kia: d a vào niên đ i và chuyên đ đ phân lo i. Ví d , tr c h t x pố ướ ự ạ ề ể ạ ụ ướ ế ế
theo năm 91, 90... v.v... sau đó chia nhóm Đ ng - chính quy n, d y và h c, nghiên c u,ả ề ạ ọ ứ

đ i ng ai, các tr ng b n. v.v.... Đ ng th i cũng có th tra c u theo nhi u cách, ví dố ọ ườ ạ ồ ờ ể ứ ề ụ
tra theo th t ABC và s nét ch Hán. Chúng tôi đã r t t n công s c đ so n ph nứ ự ố ữ ấ ố ứ ể ạ ầ
gi i thi u ch d n, dám tin ch c là đã toàn di n r i!”. Bà ch vào cu n s dày c p trênớ ệ ỉ ẫ ắ ệ ồ ỉ ố ổ ộ
chi c bàn nh kê sát c a: “Đó là ph n ch d n, m i năm đ u c i ti n m t l n”.ế ỏ ử ầ ỉ ẫ ỗ ề ả ế ộ ầ
Du Th L ng nghe có ph n ngán ng m, anh ch t ngáp dài, Hinh v i l m t ra hi uư ượ ầ ẩ ợ ộ ừ ắ ệ
anh ph i nên ph n ch n lên.ả ấ ấ
“Nào là phân lo i, nào là ch d n... ngán i là ngán! Em đ nh tra c u tài li u gì thì h iạ ỉ ẫ ơ ị ứ ệ ỏ
luôn bà y là xong, bà y quá mong có ng i trò chuy n!” L ng trách móc.ấ ấ ườ ệ ượ
“Anh không th y bác y nói à: mu n xem th gì, thì ph i đ c tr ng phê duy t đã!ấ ấ ố ứ ả ượ ườ ệ
Em đang mu n xem m t th có màu s c cá nhân, thì đ i nào nhà tr ng l i đ ng ý!”ố ộ ứ ắ ờ ườ ạ ồ
Hinh nh n th y mình đã đi vào ngõ c t.ậ ấ ụ
“Đ nh xem th gì? Thôi v y, đã g i là cá nhân, thì tôi có h i cũng vô ích thôi!”ị ứ ậ ọ ỏ
Hinh th y L ng đ nh nói gì đó nh ng l i thôi, cô n y ra m t ý: “T t nhiên có th nóiấ ượ ị ư ạ ả ộ ấ ể
v i anh: v n là chuy n cũ liên quan đ n “v m u sát 405”; ch c anh cũng đã nghe nóiớ ẫ ệ ế ụ ư ắ
ít nhi u? Em đang phòng 405, em không không lo sao đ c? Cho nên em mu n xemề ở ượ ố
các t li u cũ, ít ra cũng có th trang b cho mình m t chút tri th c. Có đi u gì thì anhư ệ ể ị ộ ứ ề
đ ng nên gi u em”.ừ ấ
L ng “à” lên m t ti ng kinh ng c nhìn Hinh m t h i r i nói: “Tôi nói, mong em đ ngượ ộ ế ạ ộ ồ ồ ừ
gi n: g n đây tôi nghe ng i ta nh c đ n em, nói r ng em có v bí hi m, kỳ c c... thìậ ầ ườ ắ ế ằ ẻ ể ụ
ra là vì chuy n này. Chuy n v “v m u sát 405” đúng là h i l lùng, nh ng em đ ngệ ệ ề ụ ư ơ ạ ư ừ
nên c nh ng i m t h n vì nó, đ r i l i làm nh ng vi c quá tr n! Ch a bi tứ ư ườ ấ ồ ể ồ ạ ữ ệ ớ ư ế
ch ng, trong s ng i ch t đã có ng i nh th - t c là m c ch ng b nh b c xúc c cừ ố ườ ế ườ ư ế ứ ắ ứ ệ ứ ự
đoan, c quy t d a theo l ch s ho c t nghĩ ra đ thi t k m t k ch b n d n mìnhứ ế ự ị ử ặ ự ể ế ế ộ ị ả ẫ
đ n cái ch t. Theo tôi thì Hemingway và t n bi k ch h i tr c thành ph Ketchumế ế ấ ị ồ ướ ở ố
đ u có nhân t đó. Em nên bi t con ng i ta n u quá đ m đu i theo m t cách suy nghĩề ố ế ườ ế ắ ố ộ
thì hành vi s ti n t i ch c c đoan”.ẽ ế ớ ỗ ự
Hinh th y h i ch t d , vì L ng nói r t có lý. Trong 12 ng i nh y l u, ít nh t có 5ấ ơ ộ ạ ượ ấ ườ ả ầ ấ
ng i đã t ng đi vi n tâm th n, li u có ph i l ch s và nh ng l i đ n đ i đã gây nênườ ừ ệ ầ ệ ả ị ử ữ ờ ồ ạ
hi u ng ám th đ i v i nh ng ng i ch t này không? Cách thôi miên mà các bác sĩệ ứ ị ố ớ ữ ườ ế
tâm th n v n dùng, cũng là m t lo i hi u ng ám th đ y thôi! Có ph i chính mìnhầ ẫ ộ ạ ệ ứ ị ấ ả
đang sa vào chuy n này? Nh ng cô l i nghĩ, chính mình đã ch ng ki n các hi n t ngệ ư ạ ứ ế ệ ượ
kỳ d lúc ng i cha qua đ i và cái ch t b t phát c a Th m V Thanh, thì mình sao cóị ườ ờ ế ộ ủ ẩ ệ
th không có c m giác v m t m i nguy ch .ể ả ề ộ ố ứ
“Anh nói r t có lý! Có ph i g n đây anh đã lên l p h c môn b nh h c tâm th nấ ả ầ ớ ọ ệ ọ ầ
không?”
Hinh r t c m kích v s th ng th n và quan tâm c a L ng.ấ ả ề ự ẳ ắ ủ ượ
L ng đã có ph n yên tâm, g t đ u nói: “Đúng, c cách m t tu n tôi l i đ n b nhượ ầ ậ ầ ứ ộ ầ ạ ế ệ
vi n tâm th n ki n t p m t l n, th y mình đ c hi u bi t h n, nh ng cũng th y r tệ ầ ế ậ ộ ầ ấ ượ ể ế ơ ư ấ ấ
đáng bu n. Ta nên bi t r ng, v i các b nh thông th ng thì phòng b nh là chính, chú ýồ ế ằ ớ ệ ườ ệ
gi v sinh, t p luy n, ch đ dinh d ng, không thu c lá r u chè... nh ng đôi khiữ ệ ậ ệ ế ộ ưỡ ố ượ ư
v n không l i đ c. Còn đ i v i b nh tâm th n thì có kh năng phòng b nh nh t,ẫ ạ ượ ố ớ ệ ầ ả ệ ấ
nh ng ng i ta l i d l là, có l là b i vì c n ph i l u tâm. Ng i bình th ng, nh tư ườ ạ ễ ơ ẽ ở ầ ả ư ườ ườ ấ
là nh ng ng i nh tôi, l i r t kém nh n n i l u tâm”.ữ ườ ư ạ ấ ẫ ạ ư
“Hình nh anh b ng chín ch n lên r t nhi u, có ph i anh đã “k t” m t ch nào r i ph iư ỗ ắ ấ ề ả ế ộ ị ồ ả
không ?” Hinh suy đoán m t cách h p lý.ạ ộ ợ
“Làm gì có chuy n đó.... Em đã nói l c đ r i. Vì em là ng i r t tinh t ng, tôi sệ ạ ề ồ ườ ấ ườ ẽ

