
Nếu bạn muốn có người yêu
ngay lập tức
Để chấm dứt tình trạng độc thân, cực dễ dàng, bạn chỉ cần
làm 1 việc trong vòng 3 giây thôi! Để tìm ra chồng tương
lai, cũng chỉ cần 3 giây thôi! Vấn đề là bạn có dám làm cái
việc 3 giây đó hay không?
***
Vì sao gặp bao nhiêu người, bạn vẫn chưa ưng cùng ai? Vì sao
bao nhiêu chàng được giới thiệu, bạn đều né tránh họ bởi chẳng
mấy cảm tình? Vì sao cứ Tết đến bạn phải dốc sạch túi vì tiền
mừng tuổi lũ nhóc của bạn bè, mà tự hỏi lòng bao giờ mình
mới... thu hồi vốn? Vì sao người ta sóng đôi đi ăn đêm còn bạn
ôm gối một mình ngồi xem tivi mỗi cuối năm này tới cuối năm
khác?
Để chấm dứt tình trạng độc thân, cực dễ dàng, bạn chỉ cần làm
1 việc trong vòng 3 giây thôi! Để tìm ra chồng tương lai, cũng
chỉ cần 3 giây thôi! Vấn đề là bạn có dám làm cái việc 3 giây
đó hay không?

1. Vì sao bạn vẫn đi về một mình?
Tuổi 16 - 20, những cô gái trẻ thích mùa thu hơn mùa đông,
thích mùa xuân hơn mùa hạ, thích mùa gió hơn mùa mưa. Đơn
giản là bởi, chúng ta thích những không gian gợi nhớ đến nỗi
cô đơn ngọt ngào. Gặm nhấm sự lẻ loi trên mỗi con đường về
vắng người hay đông xe cũng có thể dễ khiến ta mơ mộng đến
một người nào đó đến bên, với hơi ấm cầm tay.
Sự cô quạnh ngọt ngào đó kết thúc nhanh chóng ở tuổi 20. Vì ta
bắt đầu sốt ruột, sao đã 20 mà vẫn chưa ai ngỏ lời, chưa thấy ai
đến bên chân thành? Trong đám bạn gái ở trường đại học, có
những đứa đã trải qua vài mối tình hoặc đang say đắm với anh
người yêu, với mối tình thắm thiết hay sét đánh nào đó nổi
tiếng toàn trường, khiến bạn càng sốt ruột. Lác đác đã có bạn bè
gióng tiếng rằng, chỉ đợi tốt nghiệp đại học là "anh ấy" sẽ cưới
tớ! Trong khi tiến độ hò hẹn của bạn mới chỉ dừng ở đoạn,
quen nhau trong bữa tiệc sinh nhật bạn bè và nhìn nhau mỉm
cười, về nhắn tin rồi add nick của nhau trên facebook.
Bạn quên mất là những cô bạn "đắt sô" yêu đương ấy chỉ chiếm
1% trong đám nữ sinh chung quanh. Còn tới 99 cô khác đang
trong tình trạng vô tư hoặc nóng ruột trước tình yêu như bạn!

Nên có nóng ruột cũng không thể bắt tình yêu chạy đến bạn thật
nhanh như món quà được gửi chuyển phát nhanh.
Nhưng, điều ấy chẳng phải lý do làm bạn không có được người
yêu vào tuổi 21, 22, thậm chí 25. Vậy lý do thực sự là gì? Hay
tình yêu là người đưa thư đãng trí, đã mang chàng trai năm mới
của bạn trao nhầm cho cô gái khác?
Tôi không biết bạn là ai. Tôi đoán bạn ở tuổi 25 và chưa yêu
hoặc chỉ có vài kinh nghiệm không mấy sâu sắc về tình yêu
ngắn ngủi đã kết thúc từ rất lâu rồi. Bạn đang ở chế độ chờ đợi
một người con trai mới, một chuyện tình mới, một yêu thương
đủ để tin cậy dài lâu. Nên tôi thử mô tả chân dung bạn thế này:
- Bố mẹ bạn nhắc nhở: Lớn rồi đừng để bố mẹ phải nhắc nhở
nhiều nữa. Bố mẹ cho ăn học bao nhiêu năm, cũng đàng hoàng
tử tế có kém gì ai. Thế thì đừng có yêu thằng nào vớ vẩn, phải
chọn đứa tử tế, có công ăn việc làm đàng hoàng, nhớ chưa!
=> Bạn có biết vấn đề nằm ở chỗ, tất cả mọi ông bố bà mẹ của
mọi chàng trai cô gái đều nói câu ấy hay không? Họ nói không
sai, nhưng tai hại cho bạn ở chỗ, bố mẹ luôn mặc định bạn thật
là đàng hoàng tử tế, bạn là chuẩn mực, chỉ có xã hội này đầy
rẫy những kẻ không ra gì, phải tránh chúng nó ra.
Công việc đàng hoàng là gì? Là lương 10 triệu và có đóng bảo
hiểm y tế, có biên chế trong cơ quan nhà nước? Thế những

người lương 20 triệu bảo những kẻ kia thiếu chí tiến thủ thì
sao? Thế những người bằng cấp đầy mình lại cho rằng, lượng
tiền trong túi chẳng chắc đo đếm được sự tử tế đàng hoàng của
người đàn ông thì sao! Mà người lương 50 triệu thì họ sẽ nhìn
bạn thế nào?
Rõ ràng, một khi bố mẹ muốn bạn kiếm người hơn bạn nhiều
thứ, thì thực tế cái người "hơn bạn nhiều thứ" ấy lại đang
hướng tới một cô gái phải có nhiều điều kiện tốt hơn bạn, chứ
hoàn toàn không phải bạn!
- Người quen bạn bè thường an ủi bạn: "Chắc em kén quá chứ
gì!" Hoặc cũng có người bỡn cợt: "Yêu ai cũng thế, yêu anh,
anh cảm ơn!"
=> Khi người ta nói với bạn rằng "Chắc em kén quá chứ gì!",
họ hoàn toàn không hề có ý an ủi bạn. Mà họ đang ngấm ngầm
mỉa mai bạn đấy! Bởi thực ra trong mắt họ, bạn chẳng có nhiều
ưu điểm như bạn tưởng tượng về bản thân! Ý nghĩ thực của họ
là: "Gớm, "vốn liếng" có thế thôi mà kén chọn làm gì. Cứ
tưởng mình có giá lắm sao! Kiếm lấy người "vừa tầm" đi thôi
chứ, đừng có viển vông!". Họ nghĩ về bạn khác hẳn bố mẹ bạn
nói về bạn.

Nhiều người đều tin rằng, tình yêu là cái duyên, mà phải có
duyên mới nên đôi lứa. Duyên là do trời định. Tôi lại nghĩ,
chính bạn tạo ra cái duyên ấy. Bởi tâm thế cao ngạo mà bố
mẹ và bạn tự trang bị, cộng với thực tiễn xám màu của bạn
(trong mắt người khác) đã hình thành nên một bộ lọc rất khắc
nghiệt, lọc hết những kẻ lai vãng không "môn đăng hộ đối" ra
khỏi tầm quan sát của bạn ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ví dụ dễ hiểu thế này thôi: Bạn luôn xỏ chân trong giày da thì
bạn khó chấp nhận được một anh chàng đi dép nhựa tái chế đến
nơi hẹn hò. Bạn là thành viên tích cực của diễn đàn văn học
trên mạng Internet thì bạn khó cảm tình ngay lần đầu tiên với
anh chàng đang úp sách lên mặt ngủ. Trong khi, có thể, trong
mắt những người ấy, những ưu điểm mà bạn có thực ra lại
chính là nhược điểm.
Chúng ta đã đặt quá nặng những "điều kiện" lên trong tình yêu.
Ví dụ như: đồng điệu tâm hồn, môn đăng hộ đối, cùng dân
ngoại tỉnh dễ thông cảm với nhau hơn, sở thích tương đồng,
nhan sắc ngoại hình phù hợp... Hoặc hoành tráng hơn thì là "đại
gia" xứng với "chân dài", "gái đảm" xứng với "trụ cột gia
đình", "con nhà tử tế" hợp với "đẹp trai hiền lành chí thú làm
ăn" v.v...
Nhưng, nếu yêu đương là sự kết hợp phù hợp và xứng đôi
vừa lứa như thế, thì tình yêu đó là sự đổi chác với nhau chứ

