
Người khóc trong mưa
"Buông ra. Một bàn tay kéo mạnh Green ra khỏi vòng tay của kẻ lạ mặt và
ôm nó vào lòng… Những gì tiếp theo mà Green cảm thấy là cảm giác ấm áp
và quen thuộc lạ lùng, nó cứ thế lịm đi trong vòng tay ấy…
Green từ từ mở mắt. Tiếng Guitar bản Love story vang lên nhẹ nhàng bình yên. Nó đang
nằm trong một căn phòng ấm cúng và xinh xắn, nó dần dần nhớ lại những gì đã xảy ra và
cảm giác sợ hãi xâm lấn con bé, Green nhìn xuống quần áo nó đang mặc, nó đang mặc
một bộ pijama có hình mickey ngắn cũn cỡn. Và nó đang ở đâu thế này? Green ngồi bật
dậy… Đây là một căn phòng lạ một ngôi nhà lạ. Nó bước ra nơi cánh cửa he hé…
Green đang ở giữa một hành lang dài, có vẻ đây là một ngôi nhà lớn, nó nghe thấy có
tiếng người nói và đi về phía có giọng nói, đến một căn phòng khác đang hé mở. Qua khe
hở nhỏ, Green nhìn vào và thấy một căn phòng với toàn màu xanh da trời…
· Con vẫn ổn mà. Ngày nào con cũng ăn uống đúng giờ, ngủ đủ giấc, ba mẹ không phải lo
đâu. – Blue, cô bạn cùng lớp với Green đang nói chuyện với ba mẹ bằng webcam qua
laptop.
· Nhưng ba mẹ không yên tâm. Lẽ ra con nên để cô giúp việc ở cùng con chứ, con ở một
mình trong căn nhà lớn thế, ba mẹ lo lắm.
· Ngày nào ba mẹ cũng nói chuyện với con qua webcam cả tiếng đồng hồ, con có gầy đi
lạng nào, có mọc thêm cái mụn nào mẹ cũng biết cả mà – Cô bé nũng nịu
….
Từ ngoài cửa nhìn trộm vào, Green đứng đó lặng lẽ. Nước mắt cứ thế chảy ra từ lúc nào
nó cũng không biết. Chẳng biết bao lâu rồi nó chưa nói chuyện với bố mẹ nó về chuyện
ăn ngủ, học hành. Lâu nay những gì gia đình nó nói với nhau là tiền, tiền và chỉ có tiền
thôi… Nó tự dưng thấy tủi thân. Đây là lần thứ 2 nó khóc vì chuyện gia đình. Đến lúc
này, khi nó cô đơn hơn bao giờ hết, Green mới cảm giác được rằng nó đáng thương thế
nào… Nó thật đáng thương!
Mà không, nó chẳng có gì đáng thương, cái lí lẽ đáng thương ấy thật đáng khinh. Green
vội vã lau nước mắt. Và tay nó lập cập làm cánh cửa sập lại…
· Cậu đã dậy rồi à? Blue nhẹ nhàng hỏi..
· Sao tớ lại ở đây?
· Ừm, tớ và bạn tớ đang đi trên đường thì gặp cậu…

· Và cậu đưa tớ về đây à? – Green hỏi, giọng hơi trầm xuống – Nó man mác nghĩ tới cảm
giác ấm áp mà nó cảm nhận khi ấy, và giọng nói lúc ấy là giọng nam cơ mà, nó đã tưởng
là… Mà không, có lẽ đó chỉ là giấc mơ thôi…
· Ừ. Cậu đói chưa? Mình ăn tối nhé? Cậu nằm ở đây từ chiều hôm qua đến giờ mới tỉnh
đấy… Cậu có biết cậu đã uống gì không? Bác sĩ bảo cậu uống thuốc mê… May là liều
không nặng lắm, chưa đến nỗi phải rửa ruột.
· Sao cậu nói nhiều thế. Tớ đói rồi. Kiếm cái gì ăn đi. Green trở về với vẻ kiêu kì đòi hỏi
vốn có. Da dẻ còn xanh xao, chân tay còn yếu ớt, nhưng mặt nó lại vênh lên rồi.
· Ừ. Chúng mình xuống bếp nhé.
Vừa đi Green vừa quan sát nhà của Blue, căn nhà rộng lớn, sang trọng và gọn gàng với
khá nhiều phòng. Green vừa đi vừa thắc mắc tại sao một đứa nhà giàu như Blue lại sống
bình lặng như thế trong thời gian qua…
· Cậu ở đây một mình à?
· Ừ, một mình tớ thôi, 3 năm rồi, từ hồi tớ bắt đầu học lớp 9…
· Bố mẹ cậu đâu?
· À, bố mẹ tớ ở Mỹ. Bố mẹ tớ kinh doanh ở Mỹ, thực ra họ đều là Việt kiều. Nhưng tớ
xin bố mẹ cho tớ mang hai quốc tịch…
· Ra đó là lý do cậu giỏi Tiếng Anh…
· Ừ tớ sống ở Mỹ từ nhỏ…
· Cậu sống một mình mà không thấy chán sao?
· Tớ không chán đâu. Khi nào rảnh tớ đi chụp ảnh, còn bình thường tớ sẽ đi làm từ thiện,
hoặc học bài, hoặc… - nó nghĩ đến việc bổ túc kiến thức Tiếng Anh cho Orange và mỉm
cười – Hàng ngày vẫn có cô giúp việc đến dọn dẹp trông nhà và nấu cơm cho tớ…
Chúng nó xuống đến bếp. Đó là một căn phòng ấm cúng với một chiếc bàn ăn đơn giản,
phòng bếp được trang bị tiện nghi và rất gọn gàng, hiện đại. Blue mở tủ lạnh, ngó lên ngó
xuống.
· Thôi chết rồi, cô giúp việc về quê hai hôm nay, hết sạch thức ăn rồi, nhà tớ chỉ còn mì
tôm thôi… hic..
· Tớ ghét nhất là ăn mì tôm. – Green nói bất cần – Cô bé nhớ đến những đêm ở nhà ăn mì
tôm một mình - thế tớ nhịn luôn thôi.

Bỗng có tiếng chuông cửa “Kính coong”
· Để tớ ra mở cửa… Blue nói và chạy ngay ra cửa
Và đi vào cùng cô bé là một cậu bé với gương mặt thông minh, ăn mặc theo phong cách
rất Tây, nghĩa là đơn giản và thoải mái.
· Tớ biết ngay mà, kiểu gì ở nhà cậu cũng không có đồ ăn, con gái gì mà nấu ăn cũng
không biết - Cậu bé vui vẻ nói.
· Tớ giới thiệu nhé – Blue nói – Đây là Minh Anh, bạn tớ, bạn ấy học ở trường Quốc tế.
Ba mẹ bạn ấy ở Pháp – Blue mỉm cười. Minh Anh là người đã bế cậu lên tầng 2 nhà tớ và
cho cậu uống thuốc đến tận 11h đêm hôm qua đấy
· Nói nhiều quá, vô duyên, con gái đúng là chúa nhiều lời. Tớ mang đồ ăn đến này, hai
cậu chuẩn bị giúp tớ nấu ăn. Minh Anh nháy mắt với Green, ôn tồn nói tiếp - Cậu đỡ
chưa?
· Tớ đỡ rồi. Green bỗng nhiên bối rối, sự xuẩt hiện bất ngờ của người thứ 3 này làm nó
ngỡ ngàng. Đây là người với vòng tay ấm áp đã cứu nó sao? Nó chợt nhìn xuống bộ quần
áo nó đang mặc, kì cục hết sức: hình Mickey, lại còn ngắn, lại cũ nữa. Nhưng rất thoải
mái. Và có vẻ chẳng ai trong 2 người còn lại quan tâm xem nó mặc gì, có đẹp không. Và
tự dưng nó cảm thấy bao nhiêu gượng gạo tan biến cả.
Thế là chúng nó vui vẻ vào bếp. Minh Anh có vẻ là một người rất khéo léo, thông minh
và hài hước, và tất nhiên, nấu ăn rất ngon. Trong nhiều năm liền, đó là bữa ăn ngon duy
nhất mà Green được ăn. Một bữa tối ấm cúng với những món ăn đơn giản: rau muống
xào, trứng rán, thịt luộc. Ăn xong, Blue hỏi Green:
· Cậu có phải về nhà không? Nếu không quá nhớ nhà thì ở lại xem phim với bọn tớ nhé?
· Phim gì cơ?
· Boys over flowers – Hai đứa còn lại đồng thanh
· Các cậu mà cũng xem phim ấy à?
· Ừ thì sao? Có luật cấm người bình thường không được xem phim Hàn Quốc à?
· Không? Nhưng tớ chỉ có cảm giác là những người như các cậu sẽ không xem những
phim thần tượng vớ vẩn thôi – Green thành thực. Có một điều đáng quí ở cô bé này, đó là
sự thẳng thắn.
· Ai bảo cậu đó là phim thần tượng vớ vẩn? Ừ thì kể ra về một mặt nào đó nó cũng không
có tính nghệ thuật cao lắm. Nhưng cái gì cũng có thứ để mình học, nhiều ấy chứ. Vả lại,
nếu mà không xem thì sẽ già mất. Xem để thấy tươi trẻ hơn. Minh Anh nhí nhảnh nói.

· 18 tuổi đã lo già. Green phì cười. Ừ thì xem. Đàng nào tớ có không về bố mẹ tớ cũng
chẳng lo đâu. Họ còn mừng ý chứ… - Nhìn thấy hai đứa còn lại lặng đi không nói năng
gì, Green tiếp tục nói rất thản nhiên – Không phải thương hại gì cho tớ đâu. Tớ không cần
ai thương hại…
Rồi chúng nó cùng nhau xem phim. Đây là tập mà Junpyo phải đi dự đám tang bố khẩn
cấp, để lại Jandi khóc trong vòng tay Jihu…
· Vớ vẩn. Tớ ghét nhất ở phim Hàn Quốc là cứ đau khổ thiếu thốn thì tìm đến một anh,
xong lại yêu một anh khác – Green tỏ ra rất kích động…
· Tình cảm làm sao mà ép buộc được… Blue trầm ngâm…
· Ừ, tớ cũng đồng tình rằng người cậu nên yêu là người có thể làm cậu cảm thấy thanh
thản, và có thể lau nước mắt cho cậu – Minh Anh lên tiếng.
· Thấy chưa? – Green mỉm cười đắc thắng. Cậu ngây thơ lắm, chẳng biết yêu là gì – Con
bé vừa nói vừa nhìn Blue.
· Cậu thì biết chắc? Minh Anh nói, có vẻ hơi khó chịu. Thằng bé đang nghĩ đến cái cảnh
con bé suýt bị lừa vào nhà nghỉ…
· Ừm – Green ngập ngừng, nó vừa nói hớ mất rồi, nhưng vốn với bản tính hiếu thắng, nó
tiếp tục – Sao lại không? Tớ còn biết có thể loại tình yêu hoàn hảo cơ.- Con bé cười khẩy.
· Là sao? Minh Anh tò mò.
· Có một lần tớ đọc được trên một tờ báo một truyện ngắn hay sao ý, nói rằng tình yêu
hoàn hảo là tình yêu giữa một anh đẹp trai, tài giỏi, nhà giàu, với một chị xinh gái, đa tài,
khéo léo. Họ yêu nhau thắm thiết rồi cưới nhau, đẻ ra con xinh đẹp giỏi giang, rồi họ
sống giàu có sung túc.
· Làm gì có tình yêu như thế?
· Có đấy. Bố mẹ tớ là những người như thế. Chỉ có điều cái kết của họ không có hậu lắm.
Vì họ quá giàu có hạnh phúc nên anh chàng đẹp trai sớm thấy nhàm chán và bỏ đi với bồ
nhí, còn chị xinh gái vì đau khổ bị chồng bỏ rơi nên quyết tâm trả thù chồng thôi. Giàu
quá hoá điên ý mà…
· Cậu… Minh Anh ngập ngừng.
· Tớ đã nói không cần thương hại. Tớ hư hỏng là lỗi tại tớ. Đâu phải con nhà giàu ai cũng
hư hỏng đâu. Cậu nhìn bạn ấy xem – Green hướng mắt về phía Blue - Bạn ấy cũng là con
nhà giàu nhưng không hư hỏng. Còn tớ, chẳng qua do bản chất vốn đã như thế, cũng
chẳng sửa được đâu – Nó nói đầy vẻ chua chát.

Blue nãy giờ ngồi trầm ngâm nghe hai người bạn nói chuyện. Cô bé cảm thấy mình hình
như quá thơ ngây thật, chẳng biết tình yêu là gì, cô bé chợt nghĩ tới Hùng - bạn trai cũ
của cô bé, người lớn lên cùng cô bé ở Mỹ, và là người Blue chia tay năm lớp 11, vì một
lý do…
__________________________________________
Cách đó nửa vòng trái đất, tức là 43200 giây hay 12 giờ đồng hồ, giữa thành phố New
York bận rộn hối hả…
Hùng đang đau đầu với việc làm thế nào để giảng hoà với người yêu của cậu. Năm nay là
năm cuối rồi mà cô bé cứ hơi một tí là dỗi, Hùng thì bận, lại căng thẳng với một đống thi
cử. Người yêu của Hùng là Thư, cô bé kém Hùng một tuổi. Thư rất dễ thương, rất xinh,
xinh như búp bê ấy. Cô bé thích màu hồng, hay mơ mộng. Vì cái sự dễ thương ấy mà
Hùng đã thích rồi yêu Thư. Nhưng Thư cứ hơi tí là ghen, Hùng nói chuyện với bạn gái
cùng lớp về bài tập, cô bé dỗi. Hùng không đi chơi với cô bé vào tối thứ 7 vì phải làm
project cùng cả nhóm có 2 bạn nữ và 4 bạn nam, cô bé cũng ghen và dỗi. Đôi khi Hùng
thấy nhớ…
Hùng thấy nhớ những ngày tháng tự do, và rồi Hùng nhớ tới… người yêu cũ. Bạn ấy,
không bao giờ thắc mắc về những việc như thế này, bạn ấy cũng không khóc vì nhìn thấy
một con gián, cũng chẳng đòi hỏi này nọ, và cũng không coi Hùng là vật sở hữu. Đôi khi
chính Hùng cũng thắc mắc tại sao họ lại chia tay… Hùng nói lời chia tay là bởi bạn ấy đã
quay trở về Việt Nam, và vì về Việt Nam, bạn ấy có vẻ hơi lo lắng thái quá cho cậu. Và
điều đó làm Hùng cảm thấy mệt mỏi.
Bạn ấy toàn nhắc nhở cậu ăn uống đúng giờ, ngủ cho đủ giấc. Và bạn ấy… quá thông
minh, và quá hiểu cậu nữa. Hùng chẳng thế nói dối bạn ấy bất cứ điều gì.
· Xin lỗi tớ bận học không lên chat với cậu được, cậu phải đợi rồi.
· Cậu nói dối. Cậu đi dự party sinh nhật Daniel mà.
· Sao cậu biết?
· Tình cờ thôi.
Nhưng quá nhiều sự “tình cờ” như thế làm Hùng đâm cảm thấy mất tự do. Và chúng nó
chia tay. Bạn ấy không níu kéo, không khóc lóc, thế là chia tay thôi. Rồi sau đó Hùng gặp
Thư, cô bé điệu đà, dễ thương, xinh xắn, và quan trọng là ở bên cạnh cô bé Hùng cảm
thấy mình đang chở che, bao bọc cho một người yếu đuối. Nhưng những khoảnh khắc cãi
nhau hờn dỗi thế này, Hùng chợt nhận ra, nếu ngày xưa Hùng thấy mất tự do 1, thì chẳng
phải bây giờ như là bị tù chung thân hay sao? Thế đấy, yêu là phải tin nhau. Cứ nghi ngờ
hoài khó sống lắm.
__________________________________

