
Truyện ngắn
Câu chuyện hai chiếc cốc –
Tình yêu của những chàng trai
Lời tựa: Tình cảm thế giới tụi mình mong manh lắm, khó giữ lắm. Xin hãy trân
trọng nó như một món quà mà thượng đế ban tặng... Sự ích kỷ, sự toan tính đôi lúc
sẽ làm ta đánh mất nó... để rồi phải tiếc nuối...
***********
Hãy cùng nghe câu chuyện về 2 chiếc cốc để ngẫm nghĩ thêm cho tình cảm của
mình:
Tôi là một chiếc cốc. Không
phải cốc thường đâu, mà là cốc
đôi đấy nhé. Bạn biết cốc đôi
là gì không? Là hai chiếc cốc
làm thành một đôi đấy. Tôi và
bạn tôi đều được sơn màu xanh
da trời nhạt rất dễ thương.
Chúng tôi được đóng gói lại
trong một cái hộp, sau đó được
đưa vào siêu thị và nằm yên
trên giá đợi chủ nhân của
mình.
Chúng tôi phải đợi khá lâu ở đó. Mấy người bạn khác của chúng tôi có màu hồng
hay vàng thì bán rất chạy. Các cô gái (những người thường hay đi siêu thị nhất)

Truyện ngắn
khi nhìn thấy họ liền kêu lên: "Ô, dễ thương chưa kìa! Mình sẽ mua cho mình và
anh í một đôi." Hừm, tụi tôi cũng dễ thương mà. Sao không mua tụi tôi cơ chứ ???
Nghe mấy người quản lý nói màu xanh không được ưa chuộng cho lắm, có lẽ vì là
màu lạnh, lại là màu thường dùng cho nam giới nhiều hơn. Bạn tôi thấy vậy buồn
lắm. Tôi phải an ủi cậu ấy : "Không sao đâu, đừng lo mà. Chắc chắn vẫn có người
thích tụi mình chứ." Nói vậy thôi chứ tôi cũng lo lắm, giả sử mãi mà không có ai
mua thì tụi tôi sẽ bị đem vào kho mất.
Một buổi tối muộn, siêu thị sắp đóng cửa, bọn tôi nằm dài trên giá hàng và đợi tới
giờ đi ngủ. Bỗng một bàn tay thon mảnh chạm vào cái hộp đựng, hai đứa bọn tôi
đều giật thót mình. Trái với dự đoán, người vừa nhấc chúng tôi xuống là một cậu
con trai. Cậu ngắm nghía bọn tôi với vẻ hài lòng. Tôi khấp khởi mong cậu sẽ mua
chúng tôi. Lúc ấy, một cậu con trai khác tới phía sau cậu, nhắc :
"Muộn rồi đấy. Về thôi không siêu thị đóng cửa bây giờ."
Cậu cười rạng rỡ, đưa cái hộp có chứa chúng tôi cho cậu con trai kia xem :
"Xem này, hay không ? Mình mua một đôi nhé."
"Trời ! Sao em trẻ con quá vậy ???" - Cậu trai kia vừa nói vừa cười nhưng rốt cuộc
cũng cầm lấy cái hộp và bỏ vào giỏ hàng. Cả hai chúng tôi đều thở phào nhẹ
nhõm. Cuối cùng thì chúng tôi cũng không phải kết thúc cuộc đời mình trong nhà
kho tăm tối, bẩn thỉu.
Hai cậu mang chúng tôi về nhà. Bởi vì họ chỉ gọi nhau là "anh... anh...",
"em...em..." nên tôi đành gọi cậu đã lấy chúng tôi từ trên giá xuống là Tóc Nâu
(còn mắt cậu ấy thì màu xanh nhạt, giống như màu của chúng tôi ấy. Có lẽ vì thế
mà cậu chọn mua chúng tôi chăng ?!), cậu kia thì là Mắt Đen (tóc cậu ấy cũng
màu nâu nên gọi thế này cho dễ phân biệt.) Tóc Nâu mang chúng tôi về, liền lấy ra

Truyện ngắn
lau rửa rất sạch sẽ. Tôi cứ tưởng các cậu ấy mua chúng tôi để làm quà tặng, nhưng
Tóc Nâu lại xếp bọn tôi vào một cái khay để trên bàn. Thế là chúng tôi bắt đầu
một cuộc đời mới.
Tôi được Tóc Nâu chọn làm cốc của cậu ấy. Để phân biệt với người anh em sinh
đôi của tôi, cậu nghĩ ra một trò rất thú vị (ấy là theo ý cậu thôi). Cậu bảo với Mắt
Đen :
"Em vẽ hình mặt cười lên cốc của mình. Còn anh vẽ hình mặt giận lên cốc của anh
nhé."
Mắt Đen chau mày. Có thể thấy rõ cậu ấy không thích cái trò trẻ con vớ vẩn này
chút nào.
"Anh không vẽ đâu. Cứ để nguyên nó không đẹp hơn à ?!"
Tóc Nâu phụng phịu mất một lúc, nhưng hình như vì cậu không muốn làm Mắt
Đen giận nên rốt cuộc chỉ có mình tôi là bị vẽ lên. Tóc Nâu vẽ hình mặt cười ở
một bên và hình mặt giận ở bên kia. Vẽ xong, cậu vui vẻ chìa cho Mắt Đen xem :
"Khi nào em buồn, em sẽ quay cái mặt giận về phía chỗ anh ngồi. Còn khi em vui
hoặc đã tha thứ cho anh, em sẽ quay mặt cười nhé !"
Mắt Đen cũng phải bật cười trước ý nghĩ ngộ nghĩnh của Tóc Nâu. Cậu tiến lại
gần Tóc Nâu, vòng tay qua người và kéo sát cậu ấy về phía mình. Rồi môi hai
người chạm vào nhau, rất lâu. À, hình như cái này trên tivi sáng nay có chiếu.
Người ta gọi là gì nhỉ ? Tôn... à không...Hôn mới đúng. Nhưng mà tôi chỉ thấy hai
người nam nữ hôn nhau thôi, chứ chưa thấy hai cậu con trai làm thế bao giờ. Oài,
thế giới này quả vẫn còn nhiều điều mà một cái cốc như tôi chưa biết !
Chúng tôi đã cùng sống bên cạnh họ như vậy. Ban ngày, cả Tóc Nâu và Mắt Đen
đều phải đi học. Buổi chiều, bao giờ Tóc Nâu cũng là người về nhà sớm hơn. Cậu

Truyện ngắn
lau dọn nhà cửa, nấu sẵn đồ ăn đợi Mắt Đen về. Khi Mắt Đen vừa mới tới cửa,
Tóc Nâu đã nhận ra ngay lập tức. Cậu lao ra, ôm chầm lấy Mắt Đen và ríu rít đủ
mọi thứ trên đời. Tội nghiệp Mắt Đen, vừa phải cố gắng đứng vững cho khỏi bị
ngã ngửa ra phía sau, vừa kéo Tóc Nâu vào nhà. Sau bữa cơm, Tóc Nâu pha đồ
uống – có thể là nước cam, nước chanh hoặc sữa... - rồi rót ra cốc (tức là chúng tôi
ấy) và cùng uống với Mắt Đen trong khi xem tivi. Họ nói rất nhiều chuyện với
nhau, tới mức chúng tôi phát buồn ngủ nên không thể theo dõi tiếp được. Cuối
cùng, họ cùng nhau đi ngủ.
Nhưng dạo này, mọi chuyện dường như đã có sự thay đổi. Tuy Tóc Nâu vẫn về
trước, vẫn lau dọn và nấu ăn, nhưng Mắt Đen thì lại về rất muộn, có khi còn không
về. Nhiều hôm, Tóc Nâu ngồi đợi, đợi mãi cho tới khi cơm canh đều nguội lạnh
cả. Lúc ấy, nước mắt cậu lã chã tuôn rơi. Giá mà tôi nói được, tôi đã có thể an ủi
cậu ấy một chút. Khi khóc chán, Tóc Nâu dọn đồ ăn bỏ vào tủ lạnh, nhưng cậu
luôn để một mảnh giấy trên bàn. Mảnh giấy viết : "Nếu anh về mà thấy đói thì có
thức ăn ở trong tủ lạnh đấy." Xong xuôi, cậu còn đợi thêm một lúc nữa rồi mới
chịu đi ngủ. Trước khi tắt đèn, cậu xoay tôi – phía có mặt giận - về hướng chỗ
ngồi của Mắt Đen.
Khi Mắt Đen quay về - thường là tận sáng hôm sau - cậu liếc nhìn qua tôi và mảnh
giấy ; rồi cậu vào phòng ngủ. Khi trở ra, cậu lại đi cùng Tóc Nâu. Tóc Nâu mắt đỏ
hoe nhưng khuôn mặt đã vui vẻ như cũ.
Nhưng những sự việc như vậy diễn ra ngày càng thường xuyên. Bạn tôi nằm khô
cong trên khay, lâu lắm rồi Mắt Đen chẳng sờ tới cậu ấy. Tóc Nâu vẫn chờ đợi,
nhưng tôi không còn thấy cậu ấy khóc nữa. Cậu nhìn chăm chăm vào tôi với ánh
nhìn buồn bã vô hạn. Nếu tôi không phải là một chiếc cốc thì chắc hẳn tôi cũng đã
oà khóc lên rồi.

Truyện ngắn
Khi Mắt Đen quay lại, mọi việc cũng chẳng khá hơn. Hai người thường xuyên cãi
nhau. Lần cuối cùng họ đã có một trận khẩu chiến nảy lửa :
"Không phải anh đã nói ngay từ đầu rồi sao ??? Chuyện này không phải là thực.
Có một lúc nào đó nó sẽ phải kết thúc."
"Kết thúc ? Tại sao lại là lúc này ? Em đã làm gì sai sao ???"
"Anh đã có bạn gái rồi. Anh muốn kết hôn. Anh muốn có sự nghiệp. Anh cần phải
ổn định cuộc sống. Sao em không chịu hiểu cho anh cơ chứ ???"
"Em hiểu chứ ! Nhưng em..."
"Đừng ích kỷ thế ! Nên nhớ là hoàn cảnh của hai chúng ta không giống nhau. Anh
đi rồi em có thể tìm một người khác tốt hơn anh cơ mà..."
"Đủ rồi ! Em không muốn nghe gì hết. Em yêu anh ! Em yêu anh ! Anh không
hiểu sao ??? Em chỉ cần anh thôi...!"
Kết thúc cuộc tranh cãi, Mắt Đen bất ngờ chộp lấy bạn tôi và ném mạnh vào
tường. Cậu ta gào lên :
"Em hãy buông tha cho anh đi. Anh xin em đấy !"
Cả tôi lẫn Tóc Nâu đều chết sững. Tôi thì vì cái chết quá thương tâm của bạn
mình, Tóc Nâu thì vì tuyệt vọng và đau đớn. Mắt Đen lao ra ngoài, đóng sầm cửa
lại. Tóc Nâu ngã quỵ xuống, khóc như mưa. Nếu có thể thì tôi cũng muốn khóc
lắm ! Người anh em giống y hệt tôi, cùng sống chung với tôi từ khi sinh ra đến giờ
nay chỉ còn là những mảnh vỡ màu xanh, nằm tung toé dưới chân tường. Căn nhà
hôm đó tràn ngập nỗi đau.

