Về truyện ngắn " Bến quê " của Nguyễn Minh Châu
Truyện ngắn Bến quê ( in trong tập truyện ngắn cùng tên, xuất bản m 1985)
được xây dựng trên một nghịch khác, nghịch trong đường đời cuộc đời của
Nhĩ, nhân vật chính. Nhĩ người đã đi đến không sót một xó xỉnh nào trên trái đất
nhưng chẳng may mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo buộc phải dán chặt tấm thân
trên chiếc phản gỗ một lần được vợ đỡ ngồi dậy anh chợt nhận ra rằng cái bãi bồi
bên kia sông anh chưa đặt chân đến bao giờ. Một nỗi thèm khát lạ đã đến với anh:
anh muốn chiếm lĩnh cái không gian liền kề này nên đã nhờ Tuấn– đứa con trai học
đại học tại một thành phố phía Nam vừa mới nghỉ trở về– thay anh đặt bước chân-
vật chất thám hiểm bến sông . Anh muốn tận hưởng cái cảm giác chậm rãi đặt từng
bước chân lên cái mặt đất dấp dính phù sa” ấy.
Từ lúc đứa con trai lộp bộp đôi dép sa xuống thang gác, anh hồi hộp, gắng
gom góp sức tàn để theo dõi con đò mỗi ngày một chuyến đang chống sào tách khỏi
chân bãi bồi bên kia để sang bên này anh cũng kịp nhận ra rằng , thằng Tuấn con
anh đã chậm chân vì nách vẫn cuốn sách dịch mải sa vào một đám người
chơi phá cờ thế trên phố. Thời gian được anh tính từng cái tích tắc, thế thằng
Tuấn hiểu được anh đâu. Nhưng làm sao hiểu được khi chưa đối diện với
sự ngắn ngủi nghiệt ngã của thời gian như anh. Anh nghĩ một cách buồn bã, con
người ta trên đường đời thật khó tránh khỏi được những cái điều vòng vèo hoặc chùng
chình, vả lại đã thấy đáng gọi hấp dẫn bên kia sông đâu? Hoạ chăng chỉ
anh người từng trải, đã từng in gót chân khắp mọi chân trời xa lạ mới nhìn thấy
hết vẻ giàu lẫn mọi vđẹp của một bãi bồi sông Hồng ngay bờ bên kia, cả trong
những nét tiêu sơ, cái điều riêng anh khám phá thấy giống như một niềm say
pha lẫn với nỗi ân hận đau đớn, bởi lẽ không bao giờ giải thích hết.
Đường đời của nhân vật Nhĩ quả đã được đo bằng các đơn vị lớn lao
bằng vùng , miền , quốc gia , châu lục, đại dương nhiệm vanh phải đảm nhiệm
hẳn rất quan trọng mang tầm quốc gia , dân tộc. Vậy giờ đây, anh phát hiện ra
cái không gian trước mắt không quá một tầm nhìn từ cửa sổ nhà anh chứ không hề
cái không gian vũ trụ trong tư thế “đăng cao , vọng viễn” cả, anh cũng không
phải người li hương gần suốt cả cuộc đời như Hạ Tri Chương xưa kia tóc đã điểm
sương mới về quê lại xa lạ với cái gần gũi đến mức tự trách sao mình chưa
đặt chân đến đó bao giờ. Trong m nhân vật, đây không phải trạng thái nặng nề
của sự cắn rứt lương m không một ng nào trong truyện phủ nhận những
anh đã trải qua, đã sống hiến dâng cho sự nghiệp chung. Đây chỉ một niềm hối
tiếc pha chút ân hận: sao trong những m tháng trải bước khắp mọi phương trời, ta
lại không một lần ngoái về để nhìn ra được vẻ đẹp của những thân quen , gần gũi
nhất, nơi đã sinh ra ta , nuôi ta lớn thành người sẽ nơi ta nằm xuống mãi mãi
trong lòng đất mẹ. Đó bước thức nhận của tâm hồn trí tuệ trên lộ trình dài dặc
quanh co của đường đời .
Con người ấy , giờ đây muốn nằm , muốn ngồi đều cần sự nâng đỡ của vợ, con
những nời hàng m đầy cảm thông và tốt bụng. Nhân vật đã thực hiện những
phép so sánh đầy nghịch : “ Vừa nghe Tuấn nện lộp bộp đôi dép sa xuống thang,
Nhĩ đã thu hết tàn lực lết dần, lết dần trên chiếc phản gỗ. Nhấc mình ra được bên
ngoài phiến nệm nằm, anh tưởng như mình vừa bay được nửa vòng trái đấttrong
một chuyến đi ng tác một nước bên La tinh hai m trước. Anh vẫn chưa
nhích đến được bên bậu cửa sổ. Anh phải nhờ bọn trẻ con nhà tầng dưới để đi hết
nửa vòng trái đất” còn lại– tmép tấm nệm nằm ra mép tấm phản, khoảng cách ước
chừng m phục phân để dõi nhìn ‘cái cói rộng vành chiếc mi màu trứng
sáo” xem nó có kịp chuyến đò ngang duy nhất trong ngày không?
Cuộc đời Nhĩ, chưa phải dài nhưng tuyệt đối không quá ngắn . Bằng chứng
là thằng Tuấn – đứa con thứ hai của anh đã vào đại học tròn năm nhưng đến bây giờ là
lần đầu tiên Nhĩ mới để ý thấy vmình Liên– đang mặc tấm áo vá. Cảm thức mỗi
ngày trôi qua với anh thật dài dằng dặc :
“ Hôm nay đã là ngày thứ mấy rồi em nhỉ?”
Anh cứ yên m. Vất vả , tốn kém đến bao nhiêu em với các con cũng chăm
lo cho anh được”
Trong cảm thức của anh, thời gian còn lại thật cùng ngắn ngủi: Không
khéo rồi thằng con trai anh lại trễ mất chuyến đò trong ngày”. Anh đang cố thu nhặt
hết mọi chút sức lực cuối cùng còn sót lại để đu mình nhô người ra ngoài, giơ một
cánh tay gầy guộc ra phía ngoài cửa sổ khoát khoát– y như đang khẩn thiết ra hiệu cho
một người nào đó. Giây phút ấy ở Nhĩ còn khẩn cấp hơn cả tiếng gọi đò trên bến vắng
My Lăng tự thuở nào: Tiếng gọi đò, gọi đò như oán trách/ Gọi đò thôi run rẩy cả
ngành trăng” ( bến My Lăng – Yến Lan).
Quá trình m tưởng ấy diễn biến trong cái không gian nhỏ hẹp của tấm
phản, căn phòng, khung cửa sổ. Bến sông quê cạnh nhà gần gũi thế nhưng sao xa