intTypePromotion=1

Bài giảng Kinh tế du lịch: Chương 3 - ThS. Hà Minh Phước

Chia sẻ: đinh Thị Tú Oanh | Ngày: | Loại File: PPT | Số trang:30

0
123
lượt xem
19
download

Bài giảng Kinh tế du lịch: Chương 3 - ThS. Hà Minh Phước

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bài giảng Kinh tế du lịch: Chương 3 Tính thời vụ trong du lịch, trình bày các nội dung sau: Khái niệm, các đặc điểm của tính thời vụ trong du lịch, các nhân tố tác động tới tính thời vụ trong du lịch, một số phương hướng và biện pháp làm giảm tác động bất lợi của tính thời vụ trong du lịch.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bài giảng Kinh tế du lịch: Chương 3 - ThS. Hà Minh Phước

  1. Chương 3. TÍNH THỜI VỤ TRONG DU LỊCH 3.1. Khái niệm. 3.1.1. Khái niệm thời vụ du lịch. 3.1.2. Khái niệm tính thời vụ trong du lịch. 3.2. Các đặc điểm của tính thời vụ trong du lịch. 3.3. Các nhân tố tác động tới tính thời vụ trong du lịch. 3.3.1. Nhân tố mang tính tự nhiên. 3.3.2. Nhân tố mang tính kinh tế – xã hội. 3.3.3. Nhân tố mang tính tổ chức – kỹ thuật. 3.3.4. Các nhân tố khác.. 3.4. Một số phương hướng và biện pháp làm giảm tác động bất lợi của tính thời vụ trong du lịch. 3.4.1. Phương hướng. 3.4.2. Biện pháp.
  2. 3.1. Khái niệm. Du lịch là ngành kinh doanh dịch vụ là chủ yếu (hoạt  động kinh doanh  ở đây chủ yếu là phục vụ chứ không  phải là sản xuất).  Do  tác  động  của  nhiều  nhân  tố  khác  nhau  mà  hoạt  động du lịch mang tính thời vụ.  Tính thời vụ đó đã gây những tác động nhất định đến  hoạt động kinh doanh du lịch. Nghiên cứu tính thời vụ  của du lịch luôn là một trong những vấn đề trọng tâm  của các nhà khoa học và các nhà kinh doanh thuộc lĩnh  vực này.
  3. 3.1. Khái niệm. khi  đó  các  nhà  khoa  học  và  các  tổ  chức  nghiên  cứu  du  lịch  tự  đặt  cho  mình  nhiệm  vụ  làm  giảm  bớt  những  tác  động  có  hại  của  một  vài  nhân  tố và tăng cường các biện pháp  hạn chế  những dao  động thời vụ trong hoạt  động kinh  doanh của các trung tâm du lịch. 
  4. 3.1. Khái niệm. Nhiều tác giả có chung quan điểm về tính thời vụ du  lịch như sau:  Tính thời vụ du lịch là sự dao động lặp đi, lặp lại đối  với cung và cầu của các dịch vụ và hàng hoá du lịch, xảy  ra dưới tác động của các nhân tố nhất định. Thời vụ du  lịch là khoảng thời gian của một chu kỳ kinh doanh, mà  tại đó có sự tập trung cao nhất của cung và cầu du lịch.
  5. Bảng 3.1. Chỉ số ngày khách tính cho từng tháng Hải Quảng Nha Vũng Tháng Việt Nam Hà Nội Huế TP HCM Phòng Ninh Trang Tàu Tháng 1 232.5 253.4 134.1 110.6 279.8 110.4 110.3 249.3 Tháng 2 238.8 247.1 137.1 119.1 274.7 118.2 121.9 306.4 Tháng 3 206.2 229.6 134.1 103.4 232.8 164.7 99.6 237.2 Tháng 4 70.4 62.9 109.9 61.2 60.1 115.0 72.0 43.4 Tháng 5 24.4 8.7 73.5 28.5 4.8 75.2 54.3 2.0 Tháng 6 22.6 6.4 74.6 114.8 2.3 62.2 88.3 1.5 Tháng 7 21.5 6.2 61.1 169.5 1.5 61.7 142.4 0.5 Tháng 8 21.8 9.2 78.0 160.8 1.1 74.9 139.7 0.8 Tháng 9 31.9 12.9 88.7 148.0 3.3 90.4 136.7 1.0 Tháng 10 21.8 20.3 76.4 61.6 5.6 89.9 70.0 0.6 Tháng 11 92.9 105.3 104.1 29.0 91.7 117.3 66.6 64.1 Tháng 202.9 211.0 128.2 93.4 241.3 120.0 95.9 245.8 12
  6. 3.2. Các đặc điểm của thời vụ du lịch  Tính thời vụ trong du lịch mang tính phổ biến  ở tất cả các  nước và các vùng có hoạt động du lịch.    Một nước hoặc một vùng du lịch có thể có một hoặc nhiều  thời vụ du lịch, tuỳ thuộc vào các thể loại du lịch phát triển  ở đó  Độ dài của thời gian và cường độ của thời vụ du lịch không  bằng nhau đối với các thể loại du lịch khác nhau  Cường  độ  của  thời  vụ  du  lịch  không  bằng  nhau  theo  thời  gian của chu kỳ kinh doanh
  7. 3.2. Các đặc điểm của thời vụ du lịch  Độ  dài  của  thời  gian  và  cường  độ  của  thời  vụ  du  lịch  phụ  thuộc  vào  mức  độ  phát  triển  và  kinh  nghiêm  kinh  doanh  du  lịch  của  các  quốc  gia  du  lịch,  điểm  du  lịch  và  các  nhà  kinh  doanh du lịch  Cường  độ  và  độ  dài  của  thời  vụ  du  lịch  phụ  thuộc  vào  cơ  cấu của khách đến vùng du lịch  Cường  độ  và  độ  dài  của  thời  vụ  du  lịch  phụ  thuộc  vào  số  lượng các cơ sở lưu trú chính
  8. Một vài đặc điểm về tính thời vụ du lịch của Việt Nam  Việt Nam là một nước có tài nguyên du lịch thuận lợi cho  việc phát triển kinh doanh du lịch quanh năm.  Sự  đa  dạng  về  khí  hậu.  Nước  Việt  Nam  hình  chữ  S  trải  theo chiều Bắc ­ Nam. Do vậy, chỉ có  ở miền Bắc và miền  Trung  còn  có  mùa  đông,  ở  miền  Nam  khí  hậu  quanh  năm  nóng  ấm, bờ biển dài thuận lợi cho kinh doanh du lịch nghỉ  biển cả năm.  Sự phong phú về tài nguyên nhân văn ở khắp mọi miền đất  nước. Do đó, tính thời vụ có thể được hạn chế và có điều  kiện giảm cường độ của thời vụ du lịch.
  9. Một vài đặc điểm về tính thời vụ du lịch của Việt Nam  Trong giai đoạn hiện nay đối tượng khách du lịch tại Việt  Nam có động cơ và mục đích rất khác nhau  Khách  du  lịch  nội  địa  đi  du  lịch  chủ  yếu  là  để  nghỉ  biển,  nghỉ dưỡng và (đi tham quan) lễ hội, họ đi du lịch chủ yếu  vào các tháng hè và các tháng đầu năm.  Khách du lịch quốc tế đến Việt Nam hiện nay chủ yếu với  mục  đích  kết  hợp  kinh  doanh  (thăm  dò  thị  trường,  ký  kết  hợp đồng), sau đó với mục đích tham quan, tìm hiểu (động  cơ  xã  hội)  và  họ  đến  Việt  Nam  chủ  yếu  vào  từ  tháng  10  đến tháng 3 hàng năm.  Luồng  khách  du  lịch  nội  địa  lớn  hơn  luồng  khách  du  lịch  quốc tế rất nhiều.
  10. 3.3. Các nhân tố tác động tới thời vụ trong du  lịch Tính  thời  vụ  trong  du  lịch  tồn  tại  bởi  tác  động  của  tập  hợp  nhiều  nhân  tố  đa  dạng  (về  bản  chất  và  hướng  ảnh hưởng). Đó là các nhân tố tự nhiên, nhân tố kinh tế ­  xã hội, nhân tố tổ chức, kỹ thuật, nhân tố tâm lý, v.v...
  11. 3.3 Các nhân tố tác động tới thời vụ trong du lịch Các nhân tố quyết định đến tính thời vụ trong kinh doanh du lịch Nhân tố  kinh  Nhân tố tổ   Nhân tố tự   Các nhân tố   tế ­ xã  hội chức kỹ   nhiên khác thuật Cầu du lịch Cung du lịch Độ dài của thời vụ  du  lịch
  12. 3.3. Các nhân tố tác động tới thời vụ trong du  lịch  Một  số  các  nhân  tố  có  ảnh  hưởng  chủ  yếu  đến  cung,  một  số  đến  cầu,  một  số  khác  đến  cả  hai  bộ  phận  cấu  thành của thị trường du lịch.   Tính  thời  vụ  trong  du  lịch  đã  gây  ra  rất  nhiều  khó  khăn  cho việc kinh doanh đạt hiệu quả của ngành du lịch.   Do vậy, muốn nâng cao hiệu quả trong kinh doanh du lịch  cần  nghiên  cứu  sâu  và  tỷ  mỷ  những  nhân  tố quyết  định  tính  thời  vụ  trong  du  lịch  không  chỉ  trong  phạm  vi  một  đất nước mà cả  ở những vùng riêng biệt với những điều  kiện kinh doanh cụ thể. Nhiệm vụ đặt ra khi nghiên cứu  là:
  13. 3.3. Các nhân tố tác động tới thời vụ trong du  lịch  Chỉ ra những nhân tố ảnh hưởng quyết định đến tính thời  vụ.  Định  ra  hướng  tác  động  của  từng  nhân  tố  lên  cung,  lên  cầu hoặc lên cả cung và cầu trong du lịch.  Xác  định  mức  độ  tác  động  của  từng  nhân  tố  và  ảnh  hưởng tổng hợp của các nhân tố.
  14. 3.3.1.  Nhân  tố  mang  tính  tự  nhiên  Trong  các  nhân  tố  mang  tính  tự  nhiên,  khí  hậu  là  nhân  tố  chủ  yếu  quyết  định  đến  tính  thời  vụ  trong  kinh  doanh  du  lịch.   Thông thường, khí hậu tác động lên cả cung và cầu trong du  lịch. Tuy nhiên,  ở từng vùng khí hậu cụ thể thì mức độ tác  động có khác nhau (ví dụ ở vùng khí hậu hàn đới thì nhân tố  này  tác  động  lên  cả  cung  và  cầu  du  lịch,  song  ở  vùng  khí  hậu nhiệt đới thì nhân tố này lại chỉ tác động chủ yếu lên  cầu du lịch).  Đối với các thể loại du lịch nghỉ biển, nghỉ núi, du lịch thể  thao núi thì: Hướng ảnh hưởng: Khí hậu hoặc tài nguyên du  lịch dẫn đến cầu du lịch.
  15. 3.3.1.  Nhân  tố  mang  tính  tự  Mức  độ nhiên ảnh  hưởng  đối  với  các  thể  loại  du  lịch  như  du  lịch  nghỉ  biển,  du  lịch  nghỉ  núi,  du  lịch  thể  thao  núi  mức  độ  ảnh  hưởng của các nhân tố khí hậu là rất lớn. Đối  với  du  lịch  nghỉ  biển,  các  thành  phần  của  khí  hậu  như  cường độ ánh nắng, độ  ẩm, độ mạnh và hướng của gió, nhiệt  độ, cộng với một số đặc điểm khác của biển và bờ biển như:  độ  sâu  của  bờ  biển,  kích  thước  của  bãi  tắm  v.v...  quyết  định  mức độ tiện nghi phù hợp với việc tắm và phơi của khách, từ  đó dẫn đến việc xác định giới hạn của thời vụ du lịch.  Tuy nhiên, giới hạn đó có thể mở rộng ra hoặc thu hẹp lại tuỳ  thuộc vào đòi hỏi của khách du lịch và tiêu chuẩn của họ khi sử  dụng tài nguyên du lịch. Thí dụ: Đối với khách du lịch Bắc Âu, nhiệt độ nước biển từ  15­16°C  là  phù  hợp  để  tắm  hoặc  mùa  du  lịch  có  thể  kéo  dài  hơn.
  16. 3.3.2. Nhân tố mang tính kinh tế ­ xã hội Nhân  tố  về  sự  phân  bổ  quỹ  thời  gian  nhàn  rỗi  của  các  nhóm  dân cư: Việc  phân  bố  thời  gian  sử  dụng  phép  năm  của  các  công  nhân  viên chức cũng ảnh hưởng đến tính thời vụ trong du lịch Một nguyên nhân nữa cũng gây nên sự tập trung cao của cầu du  lịch  vào  thời  vụ  chính  là do  việc sử  dụng  thời gian nghỉ  phép  đại trà.  Một số tầng lớp dân cư như giáo viên, sinh viên chỉ có thể đi du  lịch vào kỳ nghỉ của các trường học (thường là vào các kỳ nghỉ  hè, nghỉ đông) và nông dân thường chỉ đi nghỉ vào những tháng  không bận rộn với công việc đồng áng.
  17. 3.3.2. Nhân tố mang tính kinh tế ­ xã hội Phong tục, tập quán: (đi du lịch biển phải vào mùa hè).  Ở Việt Nam, tác động của nhân tố phong tục lên tính thời vụ  du lịch thật là mạnh mẽ và rõ ràng.  Theo phong tục thì những tháng đầu năm là những tháng hội hè,  lễ bái. Vào khoảng thời gian tháng 2, tháng 3 âm lịch là hội của  hầu  hết  các  đình,  chùa,  các  đền  và các  vùng  nổi  tiếng  bất  kể  đến  thời tiết  ẩm  ướt và mưa dầm: Chùa Hương, Chùa Thầy,  Chùa Tây Phương, Đền Hùng, Hội Lim v.v...
  18. 3.3.2. Nhân tố mang tính kinh tế ­ xã hội Điều kiện về tài nguyên du lịch: Điều kiện về tài nguyên du lịch chỉ có thể phát triển thể loại  du lịch nào sẽ gây  ảnh hưởng đến thời vụ du lịch của điểm du  lịch tương  ứng. Đây là nhân tố tác động mạnh lên cả cung và  cầu du lịch. Ví dụ: Nếu một điểm du lịch chỉ có điều kiện phát triển du lịch  nghỉ biển thì thời vụ du lịch tại đó sẽ ngắn hơn một điểm du  lịch khác có điều kiện phát triển du lịch nghỉ biển kết hợp với  chữa bệnh hoặc một điểm du lịch khác có điều kiện phát triển  du lịch văn hoá.
  19. 3.3.3. Nhân tố mang tính tổ chức - kỹ thuật Sự sẵn sàng đón tiếp khách du lịch. Chất lượng và cơ cấu của cơ sở vật chất kỹ thuật du lịch là  nhân tố ảnh hưởng đến độ dài của thời vụ du lịch. Ví  dụ:  Cơ  sở  lưu  trú  chính  thì  thường  có  thời  gian  kinh  doanh dài hơn cơ sở lưu trú phụ.  Khách sạn có hội trường lớn, có bể bơi kín, có các trung tâm  chữa  bệnh,  nơi  vui  chơi  giải  trí  có  thời  vụ  kinh  doanh  dài  hơn.
  20. 3.3.4. Các nhân tố khác Nhân tố mang tính tâm lý (nhân tố về mốt và sự bắt chước). Một số người muốn đi nghỉ  ở một vùng, một đất nước du lịch  nào  đó  mà  họ  không  hề  biết  đến  các  điều  kiện  cụ  thể  về  ăn  uống, nghỉ ngơi, vui chơi, giải trí. Khi đó họ chọn thời gian đi  nghỉ  theo  các  khách  du  lịch  có  kinh  nghiệm  hoặc  những  nhân  vật nổi tiếng. Các nhân tố đặc biệt: Một số khách sạn phục vụ chính là đối tượng khách công vụ  thì thời vụ của các khách sạn này phụ thuộc lớn vào thời gian  họp tổng kết của các doanh nghiệp.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản