
Hành trình tình yêu của
những bức ảnh
Nhưng cha cũng biết thành kiến của người Á Đông, đặc biệt là người Việt
Nam về những bà mẹ đơn thân. Cha nghĩ về tương lai của đứa bé sắp chào
đời và tự thấy mình đã phá vỡ và làm tổn thương tất cả, cả chính bản thân
cha nữa. Đúng lúc vùng vằng đòi thu xếp va li về Việt Nam, Ngọc Trân đau
đớn ôm bụng và ngã ngất dưới sàn nhà.
1.
- Chà! Ảnh của cha lại được lên trang nhất của tạp chí Elle này!
- Giờ con mới biết tài năng của cha sao?
Cha tôi cười đắc chí trong khi vẫn chú tâm vào việc đưa chiếc Cadillac của
mình vọt lên giữa rừng xe cộ giờ cao điểm. Đẩy gọng kính tối màu lên đầu,
tôi ném ánh mắt gườm gườm về phía người cầm lái.

- Vâng! – Ngay sau đó, tôi lập tức thay đổi giọng điệu – Nhưng phải chuyển
đi chuyển lại như thế này, cha không thấy khó chịu sao?
- Không! – Cha hồ hởi – Không bao giờ! Vì cuộc đời là một chuyến phiêu
lưu dài kì mà. Chỉ khi chúng ta chết đi, cuộc hành trình mới kết thúc. Sống
cố định một nơi thì chán lắm! Cha đã đi nhiều nơi rồi.
Rome,Paris,Tuscany… và bây giờ là ở đây – giữa lòng vương quốc
Liechtenstein hoa lệ. Sau này lớn lên, con phải giống cha nhé, không thể cứ
như mẹ con được. Bà ấy lỡ yêu và quen sống ở Hà Nội mất rồi!
Thấy cha nói, giọng pha chút nuối tiếc, tôi bông đùa:
- Đã chia tay lâu rồi, cha vẫn coi bà ấy là vợ mình sao?
- Ừ! – Ông đằng hắng đáp lại, khuôn mặt hoàn toàn nghiêm túc – Cả đời này
cha chỉ có hai niềm đam mê thôi. Nhiếp ảnh và mẹ con.
Như vớ được vàng, tôi đưa ra một tràng câu hỏi:
- Vậy tại sao hai người lại chia tay? Sao cha lại đặt mẹ sau nhiếp ảnh? Mẹ
chắc vẫn còn nhớ cha lắm nhỉ?
- Thôi nào! – Ông xua tay – Đừng nói chuyện phiếm nữa!
Gần như lập tức, tôi chĩa bìa tạp chí đang cầm trên tay ra trước mặt cha,
gương mặt hoàn toàn thành thật.
- Vậy cha cho con số của anh chàng này nhé!
- Không đời nào!
Cả tôi và cha phì cười, quên ngay câu chuyện vừa được đề cập trước đó.
2.

Cha tôi là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, một tổng biên tập đầy tài năng
của tạp chí Ella. Cha yêu đời, phóng túng và có khuôn mặt mang nét phong
trần nhưng lịch lãm của các hoàng tử Italy. Ở cái tuổi bốm mươi hai, cái tuổi
mà một người đàn ông thành đạt luôn muốn trở về nhà sớm hơn sau những
ca làm mệt nhoài thì cha vẫn là một người đơn thân, sống cô độc trong cái
thế giới của riêng mình.
Từ nhỏ, trong những đợt nghỉ dài hạn của trường, tôi đã luôn theo chân cha,
cùng ông rong ruổi và biệt tăm ở những địa danh kì thú của thế giới, chiêm
ngưỡng khuôn mặt tinh tế đầy vết chai sạm của lịch sử. Trong những năm
đầu đời, tôi không hình thành bất cứ khái niệm nào về người phụ nữ thứ hai
trong gia đình. Với tôi, chỉ cần có cha. Thế là đủ!
Về mẹ. Thật sự thì tôi không nhớ chút gì về bà ngoài trừ cảm giác dịu dàng
bao trùm. Có thể đó là vệt dấu hằn sâu trong tim tôi, làn da tôi về nụ cười, về
những câu nhắn nhủ yêu thương, về cái xoa ấm áp mẹ dành cho khi tôi vẫn
còn trong bụng bà.
Tôi là con lai, mang trong mình sự hòa trộn hoàn hảo giữa nét đẹp cổ điển,
bí ẩn cả người Á Đông và phần cá tính hiện đại, phóng khoáng của người
Châu Âu. Khi nghe cha thú nhận rằng mình chưa từng kết hôn, tôi bắt đầu tò
mò về cái tên Ngọc Trân ông hay nhắc đến trong những giấc mộng mị chập
chờn được kéo đến nhờ những cơn nhậu sỉn lúc trời vào đông.
Cha ít khi kể cho tôi về mẹ hay nhắc đến bà một cách thường xuyên. Tôi
luôn tự ghép nối hình ảnh của bà qua những câu chuyện không đầu, không
đuôi, những mảng ký ức vụn vặt của cha vu vơ chứa trong từng câu hát. Đó
có lúc là một phụ nữ xinh đẹp và cá tính, có lúc lại ủy mị và đầy nước mắt.
Đặc biệt, bà có một tình yêu sâu sắc với nơi mà mình sinh ra và lớn lên. Nó

lớn hơn tình yêu bà dành cho cha. Và có lẽ, đó là vết thương lớn mà dù là
một khoảng thời gian dài vẫn là quá ít để lành lại.
Nỗi đau của cha, hình như, vẫn còn âm ỉ cho đến tận bây giờ.
3.
Sáng nay, cha hăm hở xách máy ảnh và rời khỏi nhà từ rất sớm. Ông nói
mình sẽ thực hiện một bộ ảnh thời trang độc đáo trên dãy Alpes và dặn tôi
phải chốt cửa cẩn thận nếu như ông về muộn.
Tôi thở dài ngao ngán nhìn chiếc Cadillac của cha khuất sau những bụi cây
rậm rì. Liechtensteinlà quốc gia nói tiếng Đức nhỏ nhất thế giới, nằm tiếp
giáp Thụy Sỹ và Áo. Mang trên mình là một vẻ đẹp cổ tích,
Liechtensteinnằm hoàn toàn trong dãy Alpes. Yên bình và đẹp đẽ.
Nhưng thú thực là tôi không thích nó. Đúng ra là ghét phải đón giáng sinh ở
một nơi thiếu sinh khí và quá thanh bình như thế này.
Tôi lượn như cù quanh phòng khách, đánh vật với đống bài tập nghỉ đông
rồi lại lăn khoèo ra ngủ. Mãi đến giữa trưa, đầu tôi chợt nảy ra một ý định
táo bạo nhưng vô cùng thú vị: Đột nhập phòng cha! Sự hăm hở, nỗi tò mò
cùng nhau cán đích. Tôi khóa chặt mọi chốt cửa trong nhà, không phải vì sợ
trộm, tất nhiên, rồi nhanh chóng lẻn lên gác mái.
Tôi không ngờ phòng cha lại bừa bộn như vậy. Chỉ còn mỗi chiếc vali màu
đen được cha đặt gọn gàng trong góc phòng, còn lại thì toàn là đồ đạc linh
tinh. Sấp ảnh đen trắng với những nghệ thuật tạo hình rối rắm tôi không thể
bóc nghĩa, những tờ bìa tạp chí thời trang cũ mọt… Chúng nằm bừa bãi ở
khắp nơi, quanh sàn nhà, trên giường, ghế sofa…
Tôi ghét phải nhìn thấy chúng trong trạng thái này nhưng vẫn không dám
xắn tay áo lao vào “chiến trường”. Làm như vậy khác nào tự thú rằng mình

đã lục lọi tư trang của người khác? Xét cho cùng thì việc này cũng không
hay ho gì cho cam.
Tôi đang tính lẳng lặng “rút quân” thì cái ngăn kéo nằm dưới đáy tủ mở hờ,
kích thích sự tò mò của tôi. Tôi tiến về phía đó, mắt đảo xung quanh xem có
kẻ xấu tính nào dáo rình mò đâu đó hay không. Theo tôi đoán, chắc trong đó
đang chất một đống mấy trăm bức thư tình mấy cô người mẫu chân dài viết
tặng cha, bí lắm thì cũng là những thứ linh tinh kì quái nào đó trong bộ sưu
tập của cha về những miền đất mình từng đặt chân tới trên thế giới.
Chiếc hộc tủ được kéo ra cùng lúc mắt tôi bị bất động. Bên trong có vỏn vẹn
sáu bức ảnh với nhân vật chính là một người phụ nữ lạ mặt. Cô ấy có mặt
trong từng tấm ảnh, được ghi rõ địa điểm, ngày giờ, trong mọi tư thế và đủ
thứ trang phục. Hình như chúng được chụp lại từ hàng chục năm về trước,
màu có, đen trắng có. Cũ quá rồi!
Trong bức ảnh này, người phụ nữ ấy trang điểm đậm, mặc váy xanh, đi giày
cao gót. Trong bức ảnh kia, vẫn là cô nàng nhưng lại mặc váy voan mền cổ
điển. Lúc cô dịu dàng, e lệ trong bộ đồng phục tốt nghiệp của trường đại
học, lúc cô lại cực cool khi pose ảnh với que kem và… cái bụng bầu.
Tôi biết người phụ nữ này. Đó là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu khi tôi
nhìn thấy bức ảnh cô bên dàn hoa giấy đỏ rực một góc trời đông. Cô ấy sống
kế bên căn gác trọ của cha khi chúng tôi tới Hà Nội vào kì nghỉ đông hai
năm trước. Điều kỳ lạ là trong khoảng thời gian đó, cha không đi đâu nhiều
và ít khi cho phép tôi ra khỏi nhà. Nếu có cũng là tầm sáng sớm, khi mặt trời
chưa tỉnh dậy hoặc vào tối mịt, khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ.

