CHỨNG MẤT NGỦ
Các rối loạn ảnh hưởng đến giấc ngủ, hay ngkhông ngon giấc, hoặc gây
nên một tập tính không bình thường về quá trình ngủ, khái niện này cũng tương t
như thường dùng là mất ngủ. Người ta dùng danh tmất ngủ để chỉ sự giảm sút về
thời gian độ sâu hoặc hiệu quả phục hồi của ngủ. øng thnói sự khó ngủ
hoặc trong giấc ngủ quá nhiều chu kỳ thức để lại một cảm giác lúc nào cũng
thiếu ngủ.
Ðdài chiều sâu của giấc ngủ khác nhau rất nhiều giữa nhưng người
khỏe mạnh. Tổng thời gian ngủ trung bình 7-8 givà biến thiên t4-10 giờ. Ơû
mỗi người có thời gian và cấu trúc giấc ngủ cũng biến đổi theo tuổi , ngủ nhiều tr
nhỏ, giảm dần tuổi trưởng thành, đến tuổi già ngngắn lại khi chỉ còn 4 tiếng
trong ngày. Ðxác định như thế nào ngít, mất ngủ và ngbao nhiêu đủ.
Chỉ xét về kinh nghiệm và hoạt động thể chầt, giấc ngủ phải vừa hiệu xuất tức là ít
thức dậy ban đêm ít buồn ngủ ban ngày, đồng thời hoạt động ban ngày hiệu
quả. Tại Mỹ khoảng 8-15 % người trưởng thành than phiền chứng mất ngủ, 3-
11% người dùng thuốc an thần gây ngủ và tlệ này tăng theo tuổi. Ơû nước ta tuy
chưa thống đầy đủ, trong lĩnh vực chữa bệnh thần kinh chúng tôi thấy tỷ lệ
đến khám vì mất ngủ chiếm 10-20%. Mất ngủ mọi lứa tuổi, nữ chiến tỷ lệ hơn
nam, người già nhiều hơn người trẻ.
Một điều chúng tôi nhận thấy việc điều trị chứng mất ngủ có nhiều bất
cập. Các thuật ngữ thuốc an thần, thuốc ngủ, thuốc chống lo âu, an thần nhẹ, tiêu
giải lo phiền đều tính mập mờ thường được sử dụng lẫn lộn. Tất cả c
thuốc ngủ hiện hành đều ít nhiều nguy cơ quen thuốc, dung nạp và nghiện,
cũng như các triệu chứng cai và m i phát mất ngủ trầm trọng (càng dùng càng
mất ngủ. Chúng tôi muốn giới thiệu một số dạng mất ngủ thường gặp để độc giả
tham khảo.
MẤT NGỦ VÀ TÂM SINH LÝ RỐI LOẠN
Dạng mất ngủ này thường xảy ra do các tình huống thời gian kéo dài dưới 3
tuần. Thường do xúc cảm (buồn, chán, thất vọng, thất bại …). Biểu hiện khó bắt
đầu ngủ, hay tỉnh giấc hoặc thức dậy sớm thời gian kéo dài. Mỗi biểu hiện đó
đều gây cảm giác mệt mỏi và dcáu gắt. Những biểu hiện trên kéo dài hoặc nặng
lên lo nghĩ mất ngủ hoặc sợ hãi giấc ngủ đã qua. Cảm giác bực dọc trong đêm
khi không ngđược, những người này thường ước lượng thời gian mất ngủ dài
hơn thực tề 1-3 lần. Nhưng xét về các triệu chứng không thấy biểu hiện về mặt
trầm cảm hay rối loạn hành vi, hoạt động hàng ngày không thấy thay đổi.
Những bệnh nhân mất ngủ do m sinh đa số là dùng các thuốc ng
(seduxel, stilnox, lexomil, meprobamate…) hay các loại thuốc tương tự làm an
thần ban đêm lúc đầu hiệu quả, nay thấy rắc rối thêm không hiệu qu vì
thuốc gây nghiện, tương tác với rượu. Khi bệnh trở thành mãn tính chdùng thuốc
ít khi đủ, trạng thái bệnh sẽ trầm trọng thêm, tỉnh o khi lên giường, sợ hãi mất
ngũ tăng lên.
MẤT NGỦ KẾT HỢP TRẦM CẢM HAY STRESS SAU SANG CHẤN
Những bất thường về ngủ liên quan đến trầm cản và stress một loại mất
ngmãn tính, người bệnh mất khả ng di trì giấc ngủ. Bệnh nhân than trằn trọc
kéo dài ban đêm và cảm giác mệt mỏi, thơ ơ ban ngày. Ngoài ra còn hay thức giấc
ban đêm, không ngủ say được và dậy rất sớm. Trong trường hợp trầm cảm thường
thức giấc trong đêm làm cho bệnh nhân cảm giác như không ngủ hoặc trạng
thái màng lúc nào ng biết hềt mọi hoạt động xung quanh, một vài bệnh nhân
ngáy nhiều khi ngủ. Bệnh nhân thể ngủ ngày với những chợp mắt kiểu ngủ gật,
nhưng khi đi ngủ thì lại không thể nhắm mắt ngủ được. Bệnh nhân than thiết tập
trung, mọi cố gắng làm việc đều không hiệu quả.
MẤT NGỦ KẾT HỢP VỚI THUỐC RƯƠU
nhiều công trình nghiên cứu trên bệnh nhân mất ngủ, nhiêu bệnh nhân
lạm dụng thuốc làm suy yếu hệ thần kinh trung ương (thuốc ngủ và an thần, uống
rượu khi đi ngủ). Tđó thể gây hội chứng mất ngủ. Dùng thuốc liên tục gây
quen thuốc, tác dụng gây ngủ không còn, bệnh nhân và thày thuốc xu hướng
tăng liều. Những triệu chứng rối loạn đặc hiệu mất ngủ do bỏ thuốc một phần, mặc
du vẫn dùng thuốc. Hiện tượng thức sáng sơm không được đánh giá đúng người ta
lại tăng liều m cho múc đrồi loạn giấc ngủ trầm trọng, người bệnh hoảng sợ,
bồn chồn, không tập trung làm việc, than phiền vbản thân tìm mọi phương
cách để chữa bệnh mà hầu hết không thành công. Nếu bỏ thuốc đột ngột người
bệnh cảm thấy các rung giật, ban ngày cm thấy bứt dứt, cáu gắt, đau
những trường hợp nặng xuất hiện triệu chứng cai nghiện như lẫm, tri giác
mơ, ảo giác, co giật. Loại thuốc thương gây là barbituric, benzodiazepin.
Uống rượu nhiều và kéo dài sgây rối loạn giấc ngủ nặng. Thời gian ngủ
rút ngắn, đêm thường thừc giấc. Giai đoạn d giấc ngủ khó lâu, khi đã ng
thương xuất hiện các đợt giật mình, cảm giác hoảng sợ, tim hồi hộp. Nhất là khi
cai rươu xuất hiện các triệu chứng của loạn tâm thần do rượu.
Như trên đã trình bày, mất ngủ là rất thường gặp trong nhiều tình huống,
thường gặp nhất là cảm xúc và tình cảm. Trong cuộc sống phản stress sau sang
chấn là vấn đề phức tạp, bản thân người bệnh không thể tự giải thoát được. Sự
lạm dụng thuốc nhủ và uống rượu là yếu tố làm trm trọng mất ngủ, đồng thới
cung là nguyên nhân gây mất ngủ. Chúng tôi cho rằng khi vấn đề về giấc ngủ,
người bệnh nên đến các chuyên gia vthần kinh, tâm thần để được hướng dẫn và
đồng thơi cũng nên đi khám bệnh, đó các thày thuốc sẽ hướng dẫn cách dùng
thuốc phương pháp điều trị không dùng thuốc. Sự kết hợp giữa y học và bệnh
nhân smang lại nhiều hiệu quả trong điều trị mất ngủ.