Đoàn Thị Điểm
Đoàn Thị Điểm (1705-1748), hiệu: Hồng Nữ Sĩ, nữ ViệtNamthời
trung hưng. tác giả tập truyện Truyền kỳ tân phả, dịch giả bản Chinh phụ
ngâm của Đặng Trần Côn.
người được đánh giá bậc nhất về sắc đẹp lẫn tài văn trong những nữ
danh tiếng nhất, bên cạnh Hồ Xuân Hương, Huyện Thanh Quan Sương
Nguyệt Anh.
Tiểu sử
Đoàn ThĐiểm người làng Giai Phạm[2], huyện Văn Giang, trấn Kinh Bắc
(nay thuộc huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên).
Theo gia phả họ Đoàn Đoàn thị thực lục, ttổ tiên của vốn họ Lê, đến
đời cha Đoàn Doãn Nghi (1678-1729), mới đổi ra họ Đoàn. Ông Doãn Nghi thi
đỗ Hương cống (Cử nhân) đời Lê, thi Hội không đỗ, nên nhà dạy học bốc thuốc.
Ông cưới vợ (họ Vũ, không tên), sinh được hai con: con cả Đoàn Doãn Luân
(1700 - ?)[3] và con thứ là Đoàn Thị Điểm [4].
Lúc trẻ, tiếng thông minh, đẹp người, đẹp nết, chăm học, tài văn và
giỏi cả việc nữ công [5]. Cho nên m 16 tuổi, được Thượng thư Anh Tuấn
nhận làm con nuôi để sau dâng lên chúa Trịnh, nhưngkhông chịu [6].
Suốt thời gian từ lúc ấu t đến tuổi trưởng thành, thường sống với cha
anh i cha dạy học làng Lạc Viên (huyện An Dương, tỉnh Kiến An; nay thuộc
thành phố Hải Phòng).[7].
Năm 25 tuổi (1729), cha mất, cùng với gia đình của anh dời đến ngụ
làng Vô Ngại, huyện Đường Hào (nay là huyện Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên).
Chẳng bao lâu sau anh mất (không năm), blại một đàn con nhỏ, một mình
Đoàn Thị Điểm phải vừa làm thuốc, vừa dạy học để tiền nuôi mẹ giúp đỡ chị
dâu nuôi các cháu.
Theo Từ điển nhân vật lịch ViệtNam, khi ấy Sài Trang thuộc huyện Đường
Hào một người con gái được tiến cung, đã được vời vào cung m Giáo thụ
để dạy người con gái ấy. Đến m 1739, nhân trong nước loạn, xin tchức v
ngụ Chương Dương (nay thuộc Thường Tín, ngoại thành Nội) tiếp tục làm
nghề dạy học [8].
Bấy giờ, nhiều đến hỏi, trong đó cả những người quyền quý, nhưng
đều từ chối [9]. Mãi đến năm 37 tuổi (1742), mới nhận lời lấy Nguyễn Kiều
(1695?-1792?), một Tiến nổi tiếng hay chữ đã góa vợ. Nhưng vừa cưới xong,
Nguyễn Kiều lại phải đi sứ sang Trung Quốc ba m. Theo Từ điển văn học (bộ mới),
lẽ trong thời gian xa chồng này đã dịch ra quốc âm tập thơ Chinh phụ ngâm của
danh sĩ Đặng Trần Côn.
Năm 1745, Nguyễn Kiều v nước. Năm 1748, ông được cử làm Tham thị
Nghệ An[10]. Đoàn Thị Điểm ng đi với chồng, nhưng trên đường đi, bcảm
nặng, chạy chữa không khỏi, cuối cùng mất Nghệ An vào ngày 11 tháng 9 (âm lịch)
năm đó (Mậu Thìn, 1748), lúc 43 tuổi [11]
Thương cảm người bạn đời vắn số, Nguyễn Kiều viết bài văn tế, hết lời ca tụng
văn tài và đức hạnh của bà. Trong đó có câu:
Đào chưa tươi đã khô
Quế đang thơm đã rũ
Rừng sâu bể rộng nàng hỡi đi đâu
Ngọc nát châu chìm lòng tôi quặn nhớ...
Sự nghiệpn chương
Theo Đoàn thị thực lục, lúc sinh thời bà thường xướng họa thơ với cha, với anh
và với chồng[12]. Song cho đến nay, về sáng tác, bà chỉ còn có tập truyện chữ Hán tên
Truyền kỳ tân phả (khắc in lần đầu m Tân Mùi, 1811), một ít thơ văn (gồm