
Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện theo
diễn biến và kết thúc của truyện Cô bé bán diêm (hoặc
diễn biến sự việc tương tự, nhưng kết thúc khác).
Bài viết
Trời đã tối, cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và
trong phố sực nức mùi ngỗng quay. Giây phút đón
giao thừa sắp đến. Vậy mà chúng tôi vẫn cùng cô bé
tội nghiệp rong ruổi qua từng con phố. Chúng tôi tự
nhủ hãy nằm yên, nằm yên và cầu nguyện để tất cả
chúng mình sẽ đi về nhà ai đấy. Chỉ có vậy và chỉ có
vậy thôi, cô chủ mới được về nhà để đón Tết trong ấm

cúng.
Thế nhưng thật oái oăm thay. Đêm ba mươi, ai còn đi
mua diêm làm chi nữa. Giờ này họ đã yên ổn cả rồi.
Họ đang ngồi bên lò sưởi và chờ đến giờ phá cỗ.
Chúng tôi biết vậy và cả cô chủ nhỏ tội nghiệp của
chúng tôi cũng thế. Nhưng cô vẫn cứ đi, lang thang
trong rét mướt và hy vọng. Niềm hy vọng ấy trong cái
đêm nay thật quá nhỏ nhoi. Vậy mà nó chỉ chực chờ
để tan biến mất.
Trời đã về khuya. Và chúng tôi cảm thấy đôi bàn tay
của cô chủ đang cứng lại. Cô dừng lại và ngẫm nghĩ

về một điều gì đó. Bỗng đột nhiên, cô rút một trong số
chúng tôi ra và quẹt sáng. Anh bạn của chúng tôi bén
lửa rất nhanh loáng qua rồi biến đi trên nền than hồng
rực. Chúng tôi không biết cô bé nghĩ gì nhưng ánh
mắt cô bé rất vui và hình như miệng cô còn ánh lên cả
một nụ cười thì phải.
Cô bé duỗi chân ra nhưng đờ đẫn nhìn que diêm vụt
tắt. Cô lại bần thần và suy nghĩ hồi lâu. Chắc cô bé
đang lo không bán được diêm, về nhà sẽ bị cha chửi
mắng.
Thế rồi, mạnh mẽ hơn, cô lại quẹt lửa anh bạn thứ hai.

Lửa lại cháy và sáng rực. ánh mắt cô bé lại vui lên.
Khuôn mặt đỏ hồng rạng rỡ. Nhưng không đầy một
phút sau, anh bạn tôi vụt tắt. Trước mặt cô bé chỉ còn
là những bức tường lạnh lẽo, dày đặc, tối tăm. Phố xá
vẫn vắng teo và lạnh buốt. Tuyết phủ trắng xóa, gió
bấc vi vu và mấy người khách qua đường quần áo ấm
áp vội vã đi đến nơi hò hẹn.
Cô chủ không còn nghĩ về cha. Cô không còn sợ. Cô
quẹt thêm một que diêm nữa. Lần này cảm giác như
anh bạn của chúng tôi bốc cháy lâu hơn. Niềm vui
cũng dừng lại trên khuôn mặt của cô chủ tôi lâu hơn

đôi chút. Không biết lúc này cô bé đang nghĩ đến cái
gì, đến cây thông Nô-en hay đến người bà yêu quý.
Cô bé lại quẹt thêm một que diêm nữa. Một ánh sáng
xanh tỏa ra xung quanh. Cô bé cười và reo lên hạnh
phúc:
- Bà ơi! Cho cháu đi với! Cháu biết rằng diêm tắt thì bà
cũng biến đi mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây
thông Nô-en ban nãy. Nhưng xin bà đừng bỏ cháu ở
nơi đây. Trước khi bà về với Thượng đế chí nhân, bà
cháu ta đã từng sung sướng biết nhường nào. Dạo ấy
bà từng chủ cháu rằng nếu cháu ngoan ngoãn, cháu

