
Khu rừng tình yêu
Lửa vẫn cháy đều đều, ngôi nhà yên ắng trong màn đêm tĩnh mịch, dường
như chỉ nghe thấy âm thanh từ tiếng củi nổ thỉnh thoảng lại tí tách một cách
khe khẽ. Mẹ Ban lấy thêm củi chất vào bếp lửa đang cháy, mùa đông này
trời rất lạnh. Bà đi đi lại lại trong căn nhà sàn rộng thênh cho đỡ trống trải,
đã một mùa nương trôi qua mà ông không đến. Ánh trăng đã mờ dần, tiếng
con gà rừng gáy báo sáng vọng về mẹ Ban chuẩn bị vo gạo đồ xôi, còn hơn
hai tiếng nữa trời mới sáng hẳn nhưng bà không đi ngủ được nữa.
Bà lấy thịt lợn treo trên gác bếp bỏ vào cùng với chõ xôi, mùa đông năm nay
hầu như ngày nào mẹ Ban cũng chỉ ăn xôi với thịt lợn gác bếp1. Nhiều lúc

bà rất thèm rau rừng, nhưng mùa này rau rừng ăn đắng lắm mà cũng chả có
mấy, phải đợi đến mùa xuân. Xôi chín, mẹ Bun lại đi lấy nồi nước bỏ ít cây
thuốc vào đun để uống, thịt đã xôi xong bà lại đem nướng trên than hồng.
Trời hãy còn tối lắm, mẹ Ban đến bên khung cửi dệt vải cho đến tận lúc
sáng. Khi bình minh lên vẫn như thường lệ, việc đầu tiên mà mẹ Bun thường
làm vào lúc sáng sớm là nhìn về phía khu rừng Pá Ban. Khu rừng thân
thương, nơi chứa đầy những kỉ niệm của tuổi trăng rằm, của thời thiếu nữ và
của bóng chiều trong đời người phụ nữ. Bà thường nhìn về nơi đó với đôi
mắt mong ngóng, như thể bà đang mong ngón người đàn ông bản Cò
Khưởm vậy.
Bà muốn đi tới đó, nhưng không biết đi để làm gì, củi đã chất đầy dưới sàn
nhà, cây thuốc đã hái từ đầu mùa đông vẫn còn nhiều. Mùa này trên rừng
chẳng có thứ măng rau gì, suối nước chảy từ các khe đá cũng đang mùa cạn
nước. Biết bao lần bà định lên rừng nhưng vì những lí do đó mà bà lại ngần
ngừ, chả đi nữa dù trong lòng bà biết rõ mình muốn đi tới khu rừng không
phải vì cần những thứ đó. Mà là vì một người, vì người bà nhớ và luôn mong
muốn được gặp, nhưng nếu thấy bà về mà không mang theo gánh củi, nắm
thuốc hay rau cỏ gì thì khi người ta hỏi bà không biết sẽ phải nói dối thế nào.
Người dân bản Ven hay săm soi lắm, chuyện này mà đến tai các con bà thì
không biết chúng nó sẽ nghĩ thế nào. Nhưng nếu như ông Hặc đang chờ bà ở
nơi đó thì sao, đã qua một mùa nương không gặp, không biết vết thương ở
chân ông giờ thế nào rồi.
Vừa cho con lợn, con gà ăn xong thì cháu ngoại của bà dắt con bò đến, đó là
thằng Pản con của Ban, con gái cả của bà lấy chồng ngay trong bản. Thằng
bé bảo hôm nay là chủ nhật, được nghỉ học nên mẹ nó bắt nó đi chăn bò

nhưng nó lại muốn đi chơi cùng các bạn ở lớp nên sang nhờ bà đi chăn hộ.
Mẹ Ban nhớ ngay đến rừng Pá Ban và bảo đứa cháu:
“Cứ buộc nó vào cột nhà ấy, để lát nữa tưới vườn xong bà đưa nó lên Pá
Ban, tiện xem có quả Sung không. Lâu rồi chẳng được ăn quả Sung chấm
tương bà thấy thèm quá”.
Thằng bé Pản sung sướng vì được bà ngoại đồng ý dễ dàng như thế, nó quên
cả buộc con bò lại cho bà nó mà chạy đi luôn. Mẹ Ban chuẩn bị đồ, mang
theo nước và đồ ăn trưa rồi dắt con bò lên rừng, trong lòng bà khấp khởi hy
vọng. Mẹ Bun dẫn con bò đi vào sâu trong rừng, đến tận chỗ con suối nhỏ
mà bà vẫn mong nhớ, đi hết cánh rừng này là đến bản Cò Khưởm… Bà nhớ
ngày nào khi mà bà gặp ông Hặc ở chỗ dòng suối này, lúc ấy đang là đầu
mùa đông bà vào rừng chăn bò vừa lấy củi. Trong lúc mải lấy củi bà để lạc
mất con bò, đi tìm mãi bà mới thấy nó ở bên bờ suối này nhưng lại được
buộc vào một cái gốc cây. Chính xác đó chính là con bò của bà nhưng thật lạ
không biết ai đã buộc nó vào đó không biết là với ý tốt hay ý xấu. Cởi dây
buộc con bò ra thấy hình như nó đã ăn no cỏ rồi, nhìn quanh cũng chẳng
thấy ai bà cứ ngần ngại chẳng dắt con bò đi luôn. Được một lúc thì có một
người đàn ông ôm một bó cây Mây đi tới, thấy bà ông thả cây gỗ xuống và
nói.
“Thì ra đây là con bò của bà đấy à, tôi thấy nó đến ăn cỏ ở đầu suối chỗ tôi
đang chặt gỗ. Tôi thấy nó cứ đi mà chẳng thấy chủ đâu, tôi nghĩ là có ai đã
để lạc mất bò nên buộc vào đây. Chứ để nó đi xa hơn thì khó tìm thấy lắm”.
Mẹ Ban mỉm cười ngại ngùng cảm ơn ông, lúc dắt bò qua suối để đi về bà bị
trượt chân ngã, người đàn ông chạy đến đỡ bà dậy. Lúc dìu bà lên bờ, cả hai
người mới mặt đối mặt với nhau khi ông cúi xuống nhìn khuôn mặt tái mét
vì cái chân đau của bà, bà cũng ngẩng mặt lên để nhìn rõ người mình mang

ơn. Cả hai bỗng sững sờ, bao nhiêu ký ức xưa chợt ùa về. Đã bốn mươi năm
xa cách, người đàn ông vẫn nhận ra đôi mắt đen đáy, long lanh như ươn ướt
ngày nào dù giờ đây nó đã hơi mờ đục đi. Bà cũng thế, những nếp nhăn,
những đốm bạc trên mái tóc không làm ông khác mấy so với ngày xưa, với
bà hình ảnh của ông vẫn luôn ám ảnh trong tâm trí. Phải một lúc sau ông
mới nghẹn ngào cất lên lời:
“Bà là Ban Mi đấy ư, ngày trước ở bản Càng?”
“Còn ông là Hặc?”
Chính khu rừng này đã đưa họ một lần lại trở lại gặp nhau, xung quanh họ là
dòng suối, tảng đá, cái cây cảm giác như tất cả vẫn còn nguyên vẹn như thể
chúng đã tồn tại vĩnh cửu vậy. Nơi này nằm giữa rừng sâu nên ít khi người
ta đặt chân đến, nhưng con trâu, con bò khát nước thường hay bị lạc đến
đây. Năm mười sáu tuổi Ban Mi là người con gái đẹp nhất bản Càng, bao
nhiêu chàng trai đến thổi khèn, thôi pí gọi để mong được cùng bà tâm tình
bên bếp lửa. Ban Mi không muốn lấy chồng sớm nhưng bố mẹ và các anh
chị trong nhà cứ sốt ruột. Từ lâu họ đã âm thầm đi tìm chàng rể tốt nhất cho
con gái mình. Ngày ấy Ban Mi cũng như bao cô thiếu nữ chăm chỉ tối ngày,
làm nương rẫy, dệt vải,thêu khăn đến mùa khô lại đi lấy củi vê chất đầy sân
và dưới gầm sàn. Chỗ củi ấy đủ dùng suốt mùa nương và mùa mưa năm tới.
Một lần vì tâm trạng không được vui Ban Mi bỏ vào rừng kiếm củi một
mình, nhưng nàng cứ đi mãi mà chẳng kiếm được que củi vừa to vừa khô
nào cả. Rồi đến cuối chiều nàng cũng kiếm được một gánh củi to nàng gánh
lên vai và đi về thì hốt hoảng khi nhận ra một người thanh niên lạ đang đi
theo mình. Nàng không dám quay lại, cố bước thật nhanh đến khi bước qua
con suối nhỏ nàng bị ngã, gánh củi đổ xuống còn áo váy thì ướt hết. Anh ta
đang tiến đến gần nàng, cánh tay trái đang bị chảy máu, chỉ được băng bó

tạm bằng một cái vỏ cây rừng, khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú đã có chỗ bị trầy
sước. Trên vai anh khoác một khẩu súng kíp và cái túi thổ cẩm nhỏ, lưng
giắt con giao để trong bào gỗ. Chàng trai trẻ đến đỡ nàng dậy bằng cánh tay
không bị thương, vừa đỡ nàng dậy anh vừa nói.
“Đừng có sợ, tôi là người không phải ma đâu. Tôi đi săn bị lạc không tìm
thấy đường về nên thấy người là tôi đi theo thôi.”
Chàng trai ấy chính là Hặc, anh chàng lãng tử ở tận bản Ching bản này nằm
ở một huyện khác chắc phải xa bản Càng đến mấy ngày đi bộ. Nhà anh vốn
là con nhà dòng dõi, được bố mẹ cho đi học. Mỗi lần về chỉ thích đi săn bắn,
chứ chẳng thích lên nương anh có người nhà bên ngoại ở bản Càng là bản
của nàng. Anh sang nhà người họ hàng đó chơi và đi săn, vì biết ở đây có
khu rừng Pá Ban rộng lại nhiều con thú. Mải lần theo dấu vết của một con
lợn rừng nên anh bị lạc và không biết tìm lối ra ở đâu, con lợn rừng to quá
nó đã dùng cái răng nanh nhọn hoắt để húc vào cánh tay của anh. Anh chỉ
kịp bắn cho nó một phát đạn và nó chạy biến mất, anh cứ loay hoay mãi
chẳng biết tìm lối về bản Càng như thế nào thì gặp được nàng. Dù rất đau
nhưng anh thật sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp rạng ngời mà buồn buồn như đóa
hoa rừng lạ của Ban Mi. Đôi mắt đen láy, long lanh dưới hàng mi dài cong
vút và đôi lông mày lá liễu. Hai gò má trắng ửng hồng, đôi môi đỏ xinh tươi
vẻ đẹp của người thiếu nữ như làm anh anh ngây ngất mà quên mất cánh tay
đau. Một lúc sau nàng cũng trấn tình lại được, thấy người ta là người tốt nên
nàng cũng yên tâm. Dù tay bị đau nhưng Hặc vẫn cố lấy lại gánh củi để lên
bờ giúp Ban Mi và yêu cầu cô cho anh gánh về hộ.
Ban Mi chẳng cho anh gánh hộ, nang đặt lại gánh củi lên vai và tiếp tục đi
về. Nàng bảo anh chàng lạ mặt cứ đi theo nàng là về đến bản Càng, trên
đường đi anh hỏi tên nàng không nói, hỏi bản nàng cũng không nói. Nàng

