Tái sinh
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THỊ KIM HOÀ
I
Đứa con thứ hai của Mắt Đen đã chết.
Nó quá yếu. Bốn cái chân khẳng khiu mềm oặt không gượng dậy nổi thân hình tong teo
một mớ lông tơ dính bết, trắng nõn. Không đứng dậy được, nó không sao với tới những
núm vú mẹ hồng hồng thụt thò đu sau đám lông xù rm rì. Mắt Đen thương con khuỵu
chân thấp xuống, thấp xuống rồi khác hẳn bản tính vốn hiếu động của giống loài, nó nằm
bẹp xuống sàn gỗ, cố hẩy hẩy mấy cái vú nhưng nhức sữa vào miệng con. Nhưng con nó
yếu lắm rồi. Cái đầu bé nhỏ như ngoẹo hẳn ra sau, cặp mắt đen tí xíu he hé mệt mỏi và
vọng nhìn sữa ứ căng thành giọt đọng trên đầu vú mẹ. Miệng nó cứng lại, ông cố cạy ra
vắt sữa Mắt Đen nhỏ vào nhưng vô vọng. Rốt cuộc nó cũng chết. Đứa con thứ hai của
Mắt Đen đã chết.
Ông đem cái xác lạnh cóng của nó gói vào một mảnh áo cũ, dù chỉ là một con cừu nó
cũng cần một chút ấm áp mang theo nơi cõi u linh lạnh lẽo. Ông chôn xác nó gần gốc dừa
cong chênh chếch mọc bên b ao. Dưới khoảng đất này mấy hôm trước, ông cũng đặt
xuống con cừu bé chết ngộp trong cái bọc nhau loằng ngoằng nhớp nhúa. Ông đã không
có mặt để xé giúp lớp màng bọc nhầy nhụa bao quanh khi nó vừa chui ra khỏi mẹ. Nó
không thể đợi ông. Nên nó chết. Tím tái và rúm ró.
Mắt Đen kiệt hẳn sức lực sau khi ông chôn tiếp đứa con thứ hai. Nó nằm bẹp luôn trên
tấm ván đóng sàn chuồng cũ xì, lờ đờ nhìn ông ôm trong tay bó cnó thích ăn nhất, mắt
nó hình như ươn ướt. Ông vuốt ve cái đầu xờm lông, nựng nịu và âu yếm cố đút từng
ngọn cỏ thơm mềm vào miệng nó như cái kiểu nó cố mớm cái vú căng sữa vào miệng
đứa con thứ hai. Nhưng vô ích. Mắt Đen bỏ ăn. Nó lên cơn sốt. Lớp thịt mềm dưới đám
lông trắng xồm xoàm nóng hầm hập, mũi nó phập phồng hơi thở nặng nhọc, đôi lúc
tưởng chừng như đứt quãng. Ông ngồi cạnh nó suốt đêm, giúp nó làm dịu bớt cảm giác
đau tức trên những đầu vú bằng cách liên tục vắt ra những dòng sữa trắng đục, lờ nhờ.
Thân hình nó teo tóp lại trong cơn bệnh dai dẳng nhưng thật lạ những bầu vú sữa lúc nào
cũng đầy ắp, dòng sữa tinh khiết, phảng mùi thơm dịu. Thiên chức người mẹ như không
cho phép nó ngưng sữa khi vẫn còn có một dứa con tồn tại.
Con cừu con cuối cùng. Đứa con thứ ba của Mắt Đen. Ông bất lực nhìn nó thiêm thiếp
trên mớ cỏ khô một góc chuồng. Ông giấu nó ở đây, sợ Mắt Đen một lần nữa cất tiếng
kêu mất con thống thiết. Sức Mắt Đen cạn rồi, thêm một lần nữa để nó khóc con không
chừng ông sẽ mãi mất nó.
Mắt Đen xinh đẹp của ông. Con cừu bé thích dụi đầu vào tay ông dịu dàng mỗi lần ông
trèo lên chuồng rải đều cỏ lên cái máng dài. Con cừu cái tinh nghịch thích nhảy cẫng lên,
gõ móng vui vẻ trên những thân cỏ xanh óng ánh mướt rượt mỗi khi ông đem cả bầy chăn
trên đồi cỏ xanh ngút ngát gần bìa rừng… Không thể nào ông để mất nó.
Trời chưa sáng, gió quần lạt xạt làm vỡ nát những giọt nước trong veo đọng trên đầu
cành lá. Mặc kệ hơi lạnh luồn lách, riết róng trên da thịt. Ông phăng phăng vạch đường
lên núi, tay ôm cứng một bọc vải ấm sực. Nhịp nhàng lên xuống theo từng bước chân
ông, con cừu cái Mắt Đen nằm im thin thít trong bọc vải, yếu ớt từng hơi thở.
Ông skhông để mất nó. Mắt Đen à. Cố lên con nhé. Ta sẽ đưa con đến với chị Duyên.
Chị Duyên sẽ phù hộ con khỏe lại sớm thôi, Mắt Đen.
II
Cô tỉnh ngủ khi tiếng cánh cửa kẹt mở đẩy bước chân ông lọt thỏm hẳn trong không gian
mờ tối lạnh buốt bên ngoài.
Cô đã linh cảm được điều này - cuộc ra đi của ông – trất nhiều ngày trước. Như một
mạng nhện vô hình, thứ linh cảm đó bắt đầu chăng những sợi tơ đầu tiên vào hôm cô nhìn
thấy ông lầm lũi đem chôn con cừu con thứ hai của Mắt Đen. Rồi rất mau chóng sau đó
chúng ngày qua ngày dệt kín tâm tưởng cô ý nghĩ: ông sẽ ra đi. Ông sẽ đi, mang theo con
cừu Mắt Đen ấy. Ông cùng nó lên núi. Như bao lần đã cùng nó lên núi vào mỗi tháng ba
khi đợt mưa giao mùa dầu tiên ập đến. Con cừu lông trắng muốt, riêng bên mắt phải vòng
một mảng lốm đốm đen ngộ nghĩnh như đeo kính ấy, với ông, có lẽ mãi là người bạn
đồng hành duy nhất. Cô không thể thay thế nó. Mà cũng không đủ can đảm để thay thế
nó đi cùng ông trở lại nơi khủng khiếp đã hai lần suýt giết chết cô.
Một lần là năm cô mười tám tuổi, khi hai thằng người rừng rú chặn những vòng quay
nặng nhọc của chiếc xe than. Xe đổ kềnh, mấy viên than thuôn dài đen óng chùi ra khỏi
lớp dây ràng miệng bao, lởm ngởm phơi trên đất. Còn cô, phơi thân trắng hếu trên m
quần áo tả tơi dưới những bàn tay điên cuồng thèm khát.
Một lần là ba năm trước, ngày ông tri cợt đùa để cô gặp ông, lần đầu tiên bước vào cuộc
đời ông, bằng một hình ảnh thảm hại tả i. Nên trách hay cảm ơn ông trời đã để cô gặp
ông vào cái ngày nguyền rủa đó. Không gặp ông cô đã chết. Chết mà không có được một
mảnh áo quần trên người, chết trong kiệt sức, trong đau đớn và cả trong cảm giác nhục
nhã mà lẽ ra không nên có những loại đàn bà kiếm tiền bằng thân xác như cô. Những
thằng đàn ông phá rừng vắng hơi đàn bà dày vò cô không một đứa nào đủ can đảm ở lại
đắp cho cái xác rã rời, trợn trừng mắt một mảnh áo che thân. Chúng tưởng cô đã chết.
Một con điếm chết vì ngu ngốc, vì tham lam, để một thằng khách mặt hiền lành dẫn dụ
làm mồi đãi cả đám gần chục đứa anh em bạn bè nó. Cũng đáng kiếp cho con đàn bà. Đã
không thoát ra được ám ảnh khủng khiếp năm mười tám tuổi, lại còn vì đồng tiền dấn
thân vào những ám ảnh tiếp theo.
Thôi thế cũng là xong một kiếp đời.đã đinh ninh thế, khi những giọt mưa đầu tiên lộp
độp rơi trên đám lá khô mục dưới chân. Mưa đầu mùa sũng ướt mùi m mốc, mùi đất
nồng khê tưới lên mắt, lên môi, lên da thịt, lên nỗi đau cô rát buốt.
Cũng một mùa mưa như thế này, mẹ đã lẩy người khỏi vòng tay cô ôm. Cô chạy theo mẹ,
theo cái dáng thanh thanh ngồi đổ hẳn vào tấm lưng to bè của gã buôn gỗ cầm lái, ho sặc
sụa trong mớ khói đen kịt phả ra từ hai ống pô xe máy nổ xé tai. Và một mùa mưa như
thế nữa, người cha liệt nửa người hắt tô chao nóng hổi vào mặt cô: “Mày đĩ thỏa như con
mẹ mày.” Nước mắt cô ròng ròng chảy trên những đồng tiền nhàu nhĩ, lấm chấm bụi than
lẫn vết nhựa cây. Cô không khóc vì một bên cbỏng cháo nóng đỏ nhừ, rát rạt. Cô khóc
vì biết rằng cha nói đúng.
Cứ nghĩ là đã xong một kiếp đời. Vậy mà ông trời còn khiến chi con cừu Mắt Đen mê
theo dấu đám lá keo ngon lành, gim lên tóc cô.
Ông nói mình đã gần như ôm một cái xác nhão nht. Còn cô lần đầu tiên có cảm giác
mình đang sống. Người đàn ông duy nhất quấn cho cô một manh áo,. Nối lo lắng trong
ánh mắt ông, sự khẩn trương trong những bước chân ông và cm giác ấm áp toát ra từ
lồng ngực ông, đánh bật bàn tay lạnh giá cuả cái chết gần như chạm vào da thịt cô. Trong
lòng ông, cô nghe tiếng núi bị bỏ lại sau lưng. Rừng khép cửa, những cành lá lào xào
không còn vướng víu trên má, trên tay cô. Chêm êm trong không gian dần trở nên
thoáng đãng tiếng a hát trên miên man những đồng cỏ xanh ngăn ngắt. Bình yên
thanh thản,khép mắt trong vòng tay ông để mưa rửa trôi lớp kí ức bùn lầy.
III
Gió đang hất mấy tàu dừa quét lạt xạt trên nhng tấm tôn mặt sau chuồng cừu khi cô
chậm từng bước trên cái thang gỗ lởm chởm trước cổng chuồng.
Lạch cạch mãi cô mới mở được cái khóa đen xì nặng trịch. Bầy cừu nhao nhao ùa về phía
cô, vài đám lông xùm xòa bay lơ lửng trước mặt như những đốm bông cỏ trắng ngà ngà.
Ba mươi mấy cặp mắt trong veo và cũng từng ấy những cái mõm há hốc thành một chuỗi
liên tục những âm thanh bê bê vang khắp. Chúng đói lắm rồi. Mớ cỏ ông trữ lại dưới
chuồng giờ đã cạn hơn phân nửa. Cả đám háo đói xúm xít vào dành giật nhau những
ngọn cỏ héo rũ đầu. Tội nghiệp. Chúng không được ra khỏi chuồng cũng đã mấy ngày.
Những cái hàm hay nhai chắc thòm thèm lm rồi mùi cỏ sữa tứa ra từ những đoạn thân
xanh óng, đầy múp míp. Móng guốc dưới những cái chân quen chạy nhảy giờ chắc đang
cồn cào nhnhững cánh đồng cỏ thênh thang.ngun ngút xanh. Màu xanh lắm khi chạy
dài cvào trong nhng giấc mơ cô. Để cô lại thấy mình lững thững theo sau ông giong
bầy cừu trắng hơn những cụm mây trắng ùa lên đồng cỏ. Bóng ông to và rộng trùm lên
bóng cô thon gy. Nắng rắc hạt lên cái liềm cắt cỏ trên tay ông cầm làm nó sáng lên như
một vầng trăng cong đung đưa theo mỗi nhịp bước chân.
Cũng trên những đồng cỏ ấy (không phải đồng cỏ trong giấc , mà là trong chuỗi kí ức
đẹp đẽ nhất cuộc đời cô), cô lặng người say sưa nhìn ông trong giấc ngủ dưới bóng đám
cây bụi lùm xùm. Gương mặt giấu sau cái nón lá giơ chóp ngọn cao vút, làn da ươm
nắng ánh lên mt thứ màu nâu đỏ rắn chắc như màu đồng, khuôn ngực rộng lộ ra sau
manh áo cộc nhịp nhàng lên xuống theo nhịp thở. Bất giác trong cô dâng lên một khao
khát mãnh liệt được gối đầu lên khuôn ngực vững chãi ấy mà say giấc cùng ông. Buổi
chiều mưa giao mùa ông đem cô ra khỏi rừng vụt trở về làm gò má cô đỏ bừng như người
say rượu. .
Không biết tự lúc nào cô nhận ra mình yêu ông. Như bị mắc vào một thứ lưới cá vô hình,
càng cvùng thoát càng dính chặt. Như bị đốt bởi một ngọn lửa rừng rực nóng bỏng,
càng gặp lạnh lẽo hững hờ càng bùng cháy. Tình yêu ông làmmuốn vỡ tung. Đêm
xuống cô trầm mình dưới ao nước lớn cuối vườn, mượn làn nước lạnh buốt làm nguội đi
ngọn lửa hừng hực trong lòng và trên da thịt. Ông không hỏi những lúc cô môi tím tái,
quần áo ướt sũng trở vào ngồi bên bếp lò run run hơ đôi bàn tay da quắt queo vì ngâm
nước. Nhưng mặt lại giần giật vẻ giận dữ lẫn bàng hoàng khi cô bất thình lình ôm riết lấy
ông từ phía sau, hổn hển hơi thở trẻ trung khao khát. Thật dữ dội, ông gạt tay cô bước ra
ngoài. Tiếng ổ khóa khua động và những chuỗi bê bê kéo dài cho cô biết ông lên với bầy
cừu. Mặc cô bẽ bàng bên bếp lò đỏ lửa khóc không thành tiếng.
IV
Ôm theo con cừu bé yếu ớt, cô trèo xuống cái thang chông chênh. Con vật bé nhỏ he hé
đôi mắt dẹp nhìn cô. Sự sống những tưởng sẽ sớm đứt đoạn trong thân xác mong manh,
yếu lả này không ngờ lại dai dẳng đến vậy. Không một giọt sữa mẹ, nằm trơ trọi với lớp
gỗ chuồng cứng còng lạnh ngắt dưới những đợt gió đêm, vậy mà nó vẫn sống.
Ông chắc cũng không ngờ rằng nó còn sống.