intTypePromotion=3

Bài giảng Lập trình căn bản: Chương 2 - ThS. Nguyễn Cao Trí

Chia sẻ: Minh Minh | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:13

0
59
lượt xem
8
download

Bài giảng Lập trình căn bản: Chương 2 - ThS. Nguyễn Cao Trí

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bài giảng Lập trình căn bản: Chương 2 - Dữ liệu và cấu trúc chương trình trình bày với người học các khái niệm cơ bản về dữ liệu và biểu diễn dữ liệu trong máy tính, khai báo dữ liệu trong chương trình, một số phép toán cơ bản và cấu trúc cơ bản một chương trình PASCAL. Mời bạn đọc tham khảo.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bài giảng Lập trình căn bản: Chương 2 - ThS. Nguyễn Cao Trí

  1. Dành cho sinh viên chính quy chuyên ngành Công Nghệ Thông Tin ThS. Nguyễn Cao Trí caotri@dit.hcmut.edu.vn www.dit.hcmut.edu.vn/~caotri
  2. Các khái niệm cơ bản về dữ liệu và biểu diễn dữ liệu trong máy tính Khai báo dữ liệu trong chương trình Một số phép toán cơ bản Cấu trúc cơ bản một chương trình PASCAL
  3. Danh hiệu  Khái niệm “Danh hiệu”  Là tên của các đối tượng khác nhau trong lập trình, dùng để phân biệt giữa đối tượng này với đối tượng khác.  Các đối tượng thường được đặt tên bằng danh hiệu: biến, hằng, chương trình con, ……  Qui tắc ngữ pháp của danh hiệu:  Bắt đầu bằng chữ cái (A-Z, a-z) hay dấu gạch dưới ( _ )  Theo sau là chữ cái, dấu gạch dưới hay chữ số.  Với Pascal không phân biệt CHỮ HOA hay chữ thường  Một số ngôn ngữ có phân biệt như Java,…  Ví dụ: X , BienDem, Bien_dem, X1 , X2 , X3 , x1,x2,x3  Ví dụ sai: 101X3, (X1), Bien Dem
  4. Danh hiệu (tt)  Danh hiệu gồm 2 loại:  Danh hiệu thuộc ngôn ngữ (Pre-defined)  Do ngôn ngữ quy định trước ý nghĩa của nó.  Được dùng cho các đối tượng có sẵn trong ngôn ngữ  Ví dụ: Integer, Readln,sqrt, real,…  Danh hiệu do người sử dụng đặt ra (user defined)  Do người sử dụng tự qui ước và qui định ý nghĩa của nó trong chương trình nguồn (source code)  Ví dụ: abc, xyz1, xyz2, delta, namsinh, tinh_giai_thua  Từ dành riêng: Là những từ do ngôn ngữ quy định sẵn như là một bộ phận cấu thành ngôn ngữ đó.  Ví dụ: begin, if, then, program, array, procedure (trang 22)  Ký hiệu đặc biệt: là những ký tự có ý nghĩa được quy định trước trong ngôn ngữ.  Ví dụ: + - * / > >= := ; , ( ) @ [ ] (trang 23)
  5. Quitắc đặt tênđặt hiệu danh hiệu  Qui ước danh tên  Tuân thủ quy tắc ngữ pháp của danh hiệu  Không được trùng lắp với danh hiệu thuộc ngôn ngữ hoặc đã được định nghĩa.  Nên sử dụng các tên gợi nhớ  Tên gợi nhớ?  Tên mà khi đọc đến sẽ giúp ta biết được ý nghĩa của đối tượng mang tên đó.  Lợi ích của tên gợi nhớ: giúp chương trình dễ đọc, dễ hiểu & dể kiểm tra. If ABC < 0 then write(‘Phuong trinh vo nghiem’) ABC không gợi nhớ If Delta < 0 then write(‘Phuong trinh vo nghiem’) Delta là tên gợi nhớ
  6. Kiểu dữlà liệu (data type)  Kiểu dữ liệu gì?  Một kiểu dữ liệu là một qui định về hình dạng, cấu trúc, miền giá trị, cách biểu diễn và cách xử lý một loại dữ liệu thực tế nào đó trong máy tính. Kiểm INTEGER biểu diễn số nguyên từ -32767 đến 32768 và thực hiện được các phép toán cộng, trừ, nhân, chia, div, mod Kiểm CHAR biểu diễn các ký tự và biểu diễn giữa cắp dấu nháy đơn. ‘A’ Có thể thực hiện phép so sánh, không thể cộng, trừ, nhân, chia  Mọi dữ liệu muốn được xử lý bằng máy tính thì phải quy về một kiểu dự liệu nào đó mà ngôn ngữ lập trình đó hiểu được.  Số kiểu dữ liệu là một yếu tố so sánh ngôn ngữ lập trình. Càng nhiều kiểu thì càng thuận lợi cho xử lý.  Bao nhiêu kiểu dữ liệu thì đủ?
  7. Các kiểu dữ liệu  Các kiểu dữ liệu đơn giản  Kiểu liên tục: Real (một số tên ở ngôn ngữ khác float, double)  Kiểu rời rạc: Integer, char, boolean, byte, word, liệt kê, miền con.  Các kiểu dữ liệu có cấu trúc/Kiểu do người dùng định nghĩa  Array (dãy, mãng)  Record (bản ghi, mẫu tin, mục tin)  Set (tập hợp)  File (tập tin, tệp)  String (chuỗi, xâu)  Kiểu pointer (con trỏ, chỉ điểm) Các kiểu dữ liệu căn bản: kiểu đơn giản + string
  8. Kiểu dữ liệu căn bản  Kiểu Integer: biểu diễn các số nguyên dạng thập phân. Chiếm 2 byte trong bộ nhớ, miền giá trị -32767 đến 32768  Kiểu Real: biểu diễn các số thực dạng thập phân hay dạng lũy thừa 10 bằng ký tự E. (3.2E8) Chiếm 6 byte trong bộ nhớ.Miền giá trị nhỏ nhất đến (1.9E-39) và lớn nhất đến (1.7E38)  Kiểu Char: biểu diễn cho dữ liệu ký tự. Chiếm 1 byte trong bộ nhớ . Miền giá trị theo bảng mã ASCCI. Biểu diễn bằng ký tự nằm giữa hai dấu nháy đơn 'A’, 'a’,..  Bảng mã ASSCI chuẩn và mở rộng.  Bảng mã và fonts  Các vấn đề bản mã tiếng Việt 1 byte, 2 byte, Unicode Một số phép toán: so sánh, Ord ('F’) = 70 , Chr(65) = 'A’  Kiểu Boolean: biểu diễn cho giá trị luận lý FALSE và TRUE. Qui ước FALSE < TRUE. Chiếm 1 byte trong bộ nhớ.
  9. Kiểu dữ liệu căn bản  Kiểu Byte: biểu diễn các số nguyên dạng thập phân. Chiếm 1 byte trong bộ nhớ, miền giá trị -127 đến 128  Kiểu Word: biểu diễn các số nguyên dương dạng thập phân. Chiếm 2 byte trong bộ nhớ.Miền giá trị từ 0 đến 65535.  Kiểu String: biểu diễn cho chuỗi ký tự. Chiếm n+1 byte trong bộ nhớ với n là số ký tự có trong string. Các ký tự có chỉ số từ 1. Vị trí chỉ số 0 chứa một ký tự có giá trị có mã ASCCI là số ký tự n của string. Ví dụ chuỗi ‘Truong Dai Hoc …. Rat noi tieng’ được lưu trong bộ nhớ là 9Truong Dai Hoc …… rat noi tieng Chuỗi trên có 57 ký tự và chiếm 58 byte với byte 0 chứa ký tự '9’ String rỗng ' ' chứa không ký tự. String có thể so sánh theo từng ký tự từ trái sang phải đến khi có sự khác biệt. Ví dụ ‘ABCDEFG’ < ‘ABcD’ Phép ghép string + : ‘Truong Dai Hoc’ + ‘Bach Khoa’ => ‘Truong Dai HocBach Khoa’  Kiểu Boolean: biểu diễn cho giá trị luận lý FALSE và TRUE. Qui ước FALSE < TRUE. Chiếm 1 byte trong bộ nhớ.
  10. Cấu Khai báo chương trình Pascal  Phần trúc  Program Chứa các khai báo tài  Label nguyên sẽ sử dụng Các khai báo nào không cần  Const thiết có thể bỏ đi.  Type  Var  Khai báo chương trình con  Phần Thân Chương trình  Begin Nội dung các câu lệnh mô tả các phát biểu, câu lệnh; công việc sẽ được thực hiện.  End.
  11. Các Khai báo trong PASCAL  Program tenchuongtrinh; Program Chuongtrinhhinhtron;  Const tênhằng=giátrịhằng; Const pi=3.14159; tentruong=‘Dai Hoc Bach Khoa’ Hằng và ý nghĩa sử dụng hằng trong chương trình.  Type tênkiểudữliệu= mô tả xây dựng kiểu Type diemso=1..10; chucai=‘a’..’A’  Biến và khai báo biến  Biến: là ô nhớ lưu trữ dữ liệu và thay đỗi được. Có kiểu dữ liệu tương ứng. var tên biến: kiểu dữ liệu;
  12. Biểu thức hệ:  Các phép toán quan  = , , < , > , = cho kết quả kiểu boolean a>B true hay false?  Các phép toán logic NOT, AND, OR  Các phép toán số học:  +, - , * , /  Div và Mod dùng cho số nguyên kiểu trả về là số nguyên.  Phép gọi hàm: gọi một chương trình con loại hàm số tương đương với một phép toán  Biểu thức: là một công thức tính toán tạo từ các biến, hằng, các giá trị cụ thể, các phép toán và dấu (, ) . Kiểu dữ liệu trả về cũng là kiểu dữ liệu của biểu thức. A+2*b(c-d) Biến là một biểu thức
  13. Phát biểu gán và thủ tục xuất nhập  Phát biểu gán := Gán một giá trị của một biểu thức cho một biến TenBien := Bieuthuc;  Các thao tác xuất nhập:  Read(B1,B2,…..)  Write(BT1,BT2,….)  Readln(B1,B2,…..)  Writeln(BT1,BT2,….) Readln(a,b) 12 15

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản