Người kể chuyện
xưng “tôi” trong văn
chương hiện đại
khi nhà văn cố tình làm rối thêm ch thể xưng "tôi" trong tác phm nhằm tăng
ng hiệu quả thm mỹ. Chng hạn trưng hợp S mê hoc của điều tệ hại(7) (2004), cuốn
tiểu thuyết thứ ba của Florian Zeller, nhà văn Pháp sinh năm 1979sớm nổi tiếng.
Ch thể xưng "tôi" trong tiểu thuyết dài 10 cơng S mê hoc của điều tệ hại (Gii
Interallié 2004) được sứ quán Pháp ở Ai Cập mời sang dự một cuộc hội thảo về sách. "Tôi"
dậy sớm đi taxi ra sân bay Roissy. Cùng đưc mi đi với "tôi" là nhà văn Martin Miller,
mang theo cuốn Thư t ca nhà văn Pháp Flaubert thế kỷ XIX có nhiều đoạn kể về những
gái trần truồng ở Ai Cập. Vài ngày trước đây, một máy bay Ai Cập cất cánh Charm el
Cheikh đã đâm đầu xuống Bin Đỏ. Tại sứ quán có hai nữ nhân viên là Mathilde và Lamia.
"Tôi" ngờ ngợ và nhớ ra cách đây khoảng mươi năm, khi hc năm đầu hoặc năm cuối bậc
trung học, "tôi" đã biết Mathilde, lúc ấy tên là Astrid Grégoire. Còn Lamia gc Marốc, theo
tiếng Arập là Vanessa.
Martin Miller thì b cuốn hút bởi tập sách của Flaubert, tìm đến những chốn chơi bời
nhưng luôn bị các gái theo đạo Hồi khước từ nên rt bực tức. Anh vắng mặt sut, nhiều
lúc tìm không ra; "tôi" lo lắng nhỡ xảy ra chuyện gì với anh, thì Lamia bo rằng đó là tâm
trạng đặc biệt của người phương Tây mà gọi là "sự mê hoặc của điều tệ hi", hiểu theo
nghĩa là "c thích ng dại". Sau đó lần Martin Miller kể với "tôi" rằng trước đây chừng
mươi năm, hồi học năm cuối cùng bậc trung học ở Thu, anh hận về chuyn không
chiếm được Lamia; bây giờ, anh muốn nhờ "tôi" trthù…
Tháng Tám năm 2004, bưu điện chuyển đến cho "tôi" cuốn Sự mê hoc của điều tệ
hi, có lời đề tặng viết tay cho "tôi", tên Martin, tên ngoài bìa ch là bút danh. Sách nhiều
ln nhắc đến Lamia, rồi nhắc đến tên "tôi". Trong sách, người kể chuyện dậy sớm đi taxi ra
n bay Roissy để sang Ai Cập; rồi nhắc đến chuyện mấy hôm trước chiếc máy bay bị tai
nn đâm xuống Biển Đỏ khi rời Charm el Cheikh… Đến gia tác phm là chuyện gặp g
Lamia ở Thu mười năm về trước; hơi khác một chút là hai người ăn nm với nhau, bị
hai anh ca Lamia đánh cho một trn nhừ t.
Đến đầu tháng Chín thì dư lun ồn ào v tính cht bàic đạo Hồi trong tiu
thuyết Smê hoặc của điều tệ hại, và cho rằng Martin Miller chính là tác giả. Anh bị đe
da. Anh có vẻ lo lắng. "... Phát đạn đầu tiên sẽ dành cho tôi, anh ta nói. Phát đạn đầu tiên
s dành cho tôi..." (La Fascination..., tr.206). My ngày sau, anh ta b bắn chết tại phòng.
Tiểu thuyết kết thúc bằng mấy dòng Tái bút: "Có cần phải nói rõ tôi hoàn toàn bác b
những lời đồn đại lan truyền mấy tháng vừa rồi rằng tôi mi chính là tác gi Sự mê hoc
ca điu thại?..." (La fascination..., tr.213).
Lại thêm một dạng mới của tiu thuyết trong tiểu thuyết và nhiu "tác giả" cùng gắn
tên mình với một quyểnch, nhưng Sự mê hoc của điều tệ hại lôi cuốn chúng takhía
cnh khác. Ai là c giả "thật sự" của tiểu thuyết này? Florian Zeller, tt nhiên, h tên ấy
được ghi rành rành ở ngoàia; đó là tên h tht của ông, mt n văn Pháp; ai cũng có thể
xác minh nhân thân ca ông. Nhưng mọi việc không còn ràng nữa khi ta bước vào thế
gii cấu của tiểu thuyết. Tác gi"có thể" Florian Zeller, bt kể lời tái bút thanh minh
trang cuối; mấy lời đó chẳng nói lên được điều gì, bởi lẽ chúng vẫn nằm trong văn bản,
nghĩa là thuc phạm t cấu. Tác giả có thể là nhân vật nời kể chuyệnng "tôi", vì
theo lý thuyết, ch thể kể chuyn không đồng nhất với chủ thể tác giả. Tác giả có thể là
Martin Miller, vì chính Martin Miller gi sách cho "tôi" với bútch đề tặng rành rành;
trong trường hợp ấy, tên tác giở ngoàia ch là bút danh...
Mt khác, "tôi" và Martin Miller tuy không hoàn toàn trùng khớp - do nhà văn cố tạo
ra chút ích sai lệch - nhưng như là hình với bóng của nhau, từ chuyện gặp gỡ Mathilde
hoặc Lamia khi còn họcbậc trung học cho đến tận bây giờ, đang lo lắng vtai hoạ có thể
xy ra. Gia nhà văn cấu Martin Miller và nhà văn thc Florian Zeller cũng thế. Hai
từ "Zeller" và "Miller" hao hao giống nhau; tiểu thuyết "thật sự" của Florian Zeller và tiểu
thuyết của Martin Miller qua lời kể li của "tôi", nội dung như nhau, đều bắt đầu t dậy sớm
đi taxi ra sân bay, rồi chuyện tai nạn máy bay ở Bin Đỏ...
T hai vế so sánh trên, ta thể suy ra chủ thể "tôi" trong tiểu thuyết cơ bn trùng
vói tác giả, tuy về lý thuyết không nên đồng nhất. Gần cuối tác phẩm, Martin Miller nghĩ
đến điều tệ hi có thể xảy ra, lo lắng vsự trả thù ca những nời Hồi go, mà cũng là
liên quan đến xung đột giữa phương Tây và thế giới đạo Hồi. Ta đọc trong tác phẩm: "Viên
đạn đầu tiên sẽ dành cho tôi, anh ấy nói. Viên đạn đầu tiên sẽ dành cho tôi" (La
fascination..., tr.206). Mấy ch"anh ấy nói" gắn với câu trước chứ không gắn với câu sau,
tuy cả hai câu đều là "Viên đạn đầu tiên sdành cho tôi". Ch i câu trước ứng với
Martin Miller; ch i câu sau ứng với ch thtự sự ngôi thứ nhất của tiểu thuyết mà cũng
ứng với Florian Zeller, tác giả tiểu thuyết này. Ch thể "tôi" thành nhân vật được khắc ho
đậm đặc.
*
Lại có những chủ thể tự sự ngôi th nhất tạm gọi là "chthảo" như trong truyện
ngn Kalima ca Le Clézio và tiểu thuyết Rừng xanh lá đỏ ca Mạc Ngôn.
Truyn Kalima dài 14 trang, in trong tp Trái tim cháy bỏng đã nói trên kia (ur
brûle, tr.119-132), kể về nỗi đau khổ của Kalima, một gái châu Phi, từ Tanger (Marốc)
xuống tầu sang Marseille (Pháp), ngỡ tìm được miền đất hứa, nhưng đã rơi vào tay bọn ma
, b hành hạ, bịng hiếp, rồi bị bán làm gái điếm, lang bạt khp nơi, bây giờ nằm trơ
trọi trong nhà xác.
Truyện không được kể ở ngôi thứ ba mà cũng chẳng được kể ở ngôi thứ nhất. Kéo
dài suốt 14 trang là nhữngu hỏi hoặc những câu trò chuyn một chiều với đối tượng là
thi thể Kalima. Kalima được gọi ở đại từ nhân xưng ngôi thứ hai s ít "em" (tu). Người
đối thoại không xưng tên, không xưng "tôi", nhưng bạn đọc vẫn cảm thấy sự hiện diện ca
người ấy với tấm lòng đầy thương cảm: "Ôi Kalima, con đường nào em đã đi qua cho đến
ngày hôm nay ca tháng Giêngm 1986, em nm trần trụi trên đá hoa cương lạnh lẽo
của nhà xác...? [...] Ai là người nhớ đến em,c em trên tàu đến cảng Marseille ? [...] Em
đã nghe thấy tiếng của lửa hầm hập và của giá lạnh trong thể em. nh trạng đó kéo dài
nhiu ngàymột đêm em đã suýt chết một thân một mình trong phòng. Em đã cố hết
sức đập vào tường, chẳng kêu vì em đã nói không được mà kêu cũng chẳng được [...] Em
đã nghe thấy tiếng không khí khò khè trong phổi em như tiếngt lạo xạo trên bãi biển"
(Cœur brûle, tr.119, 125, 128)... Trên một trăm lần đại từ nhân xưng "em" xuất hiện nói
lên tình thương cảm da diết của người đối thoại. Người ấy không nhất thiết và không nên
đồng nhất với tác giả, mà chỉ nên xem như biến thể ảo của chủ th"tôi". Trường hợp này,
"tôi" ch tồn tại lẩn khuất sau dòng ngôn tđầy cảm c, không hiện hữu như một nhân
vật.
Ch thể "tôi" ảo lại khác hẳn trong tiểu thuyết Rừng xanh đỏ(8) (Hng thụ m,
2003) của Mạc ngôn, nhà văn Trung Quốc sinh m 1955. Tác phm lấy bối cnh
Rừng Vẹt ở Nam Giang, Trung Quốc qua các thi kỳ kháng chiến chống Nhật, Cách
mng văn hoá, Tạo phản đến cuối những m 70 ở thế kỷ XX; tthế hệ những nhân
vt du kích chống Nhật trong Rừng Vẹt như Mã Cương, m Vạn m..., đến thế h
nhng người nắm giữ trọng tráchthành phố Nam Giang như pthị trưởng m
Lam - con gái m Vạn m, trưởng phòng công tố Mã Thúc - con trai Mã Cương...,
rồi đến lớp thanh niên tui đôi mươi như con trai Lâm Lam là Đi Hổ... Trong tiểu
thuyết những con ngưi cương nghị, ợt lên th thách,tình bn cao đẹp, tình
u trong sáng, nhưng cũng có những nhân vt không thắng nổi các m dỗ tầm
thường... Nổi n làơng mặt nữ phó thị trưởng m Lam nhan sắc, lúc này đã ngoài
bn mươi, đau khổ, éo le, một tính cách phức tạp, nhiều ưu điểm mà cũng lm tội tình.
Ngòi bút của Mạc Nn sắc sảo, nhưng thường cố tình sa đà vào những cảnh xác thịt
nhiều khi không cần thiết.
Tiểu thuyết dài 18 chương, thêm một phần vĩ thanh, ch yếu theo phương thc tự sự
ngôi th ba. Thế nhưng, trc chương 3, 5, 8, 15, 16, 17, 18, ta vẫn thấy xen vào giọng
ca một nời xưng "tôi" hn hoi. Đặc biệt "tôi" ch xuất hiện khi Lâm Lam, và dưi
dạng trò chuyện mt chiều gia ngôi th nhất (tôi) và ngôi th hai (em) như trong
truyện Kalima trên kia.
Chẳng hạn, đây Lâm Lam đang khao khát dục tình: "Tôi mát xa nhẹ nhàng cho
nàng (ngôi th ba - P.V.T thêm), từ bờ vai đến ngực, từ mt xuống chân, vừa xoa vừa thủ
th bên tai nàng những lời đường mật: Xem này, xem này, bốn mươi nhăm tuổi mà thân
nh, da d còn như thế này" (Rừng xanh.., tr.13). Và đây là lúc Lâm Lam đến nhà hàng
Quả vải Đỏ để được thoả mãn, một gã đĩ đực đưa lên phòng: "Tôi đứng sau, thở gấp,
không hiu vì luống cuống hay vì xúc động. Rồi thì khoá cũng mở. Tôi nhắc khẽ bên tai
em (đại từ nhân xưng ngôi thứ hai số ít - P.V.T thêm). Cẩn thận đấy, vào phòng này như
bước sang một thế giới khác. Nhưng em không đếm xỉa lời khuyên của tôi. Hắn vào theo
rồi đóng cửa lại. Hình như hắn hiểu ý em, cố ý phô trương động tác chốt cửa. Tôi bảo,
động tác ấy là thừa, trong nhà hàng này chẳng ai để ý đến chuync người" (Rừng
xanh..., tr.168). Rồi sau một đêm truy hoan: "Em cảm thấy rã rời. Tuổi tác không tha ai
đâu, Lam ơi! Tôi đứng sau lưng chì chiết em [...] Lâm Lam, giờ thì em đã hối chưa? Đêm