vietmessenger.com
Nguyn Vn Lý
Vết Thương
Ðêm ba mươi tết. Bên ngoài ca s xe lửa, người ta không nhìn rõ được gì, ngoi tr
nhng ngọn đèn màu lấp loáng khi gn khi xa. Ðó là mùa xuân năm 1978.
Thiếu Hoa quay li nhìn toa xe la và liếc nhìn đồng hồ tay. Lúc đó là đúng nửa đêm. Nàng
tht gn lại mái tóc đen dài, và khẽ di cp mắt đỏ vì mt ng, ri ly ra mt chiếc gương
nh t một túi xách, đeo ca sổ. Hưng mt v phía ánh sáng l m, nàng nhìn mình
trong chiếc gương. Thực là mt khuôn mặt xinh đẹp và vuông vn vi nước da trng mát,
chiếc mũi thẳng, đôi môi mỏng và các đường nét rt thanh tú, chiếc cằm hơi đưa v phía
trước, hàng lông mày đen và cặp mt sâu và lng l, thnh thong sáng ánh lên trong ánh
sáng l mờ. Nàng chưa bao giờ ngm nhìn khuôn mt tr và hp dn ca nàng mt cách t
mỉ như thế. Tuy nhiên, trong lúc soi gương, nàng trông thấy nước mt a lên khóe mt.
Bng mt c ch hp tp, nàng úp chiếc gương vào ngực và liếc vi nhìn quanh. Khi thy
mi người trong toa đang ngủ thì nàng mi cm thy an tâm, ht ra mt tiếng th dài và b
chiếc gương vào trong túi xách.
Nàng rt mệt nhưng không ngủ được. Trong mt lúcng gục đầu vào cánh tay tì lên mt
chiếc bàn uống trà, nhưng chỉ vài phút li ngẩng đầu lên. Ði din vi nàng là mt cp mi
đính hôn và đang đi Thưng Hải thăm bà con. Hai người đã nói chuyn vi nhau tht nng
nàn v vic hc ca h và tình hình chính trị thay đổi trong năm vừa qua, nhưng bây giờ
v mt rồi, và đang gục vào nhau mà ng. Phía bên kia là một người đàn bà trung niên cũng
đang ngủ gà ng gt, bên cnh một đứa con gái khong bn hoặc năm tuổi đang ngủ say.
Chợt đứa con gái dy da và kêu lên trong giấc mơ: "Má má!". Người đàn bà giật mình thc
gic, và nghiêng xung hôn con gái. "Làm sao thế, cưng?" Nhưng đứa con gái không nói gì,
và sau khi ca quy li tiếp tc ng.
Ri tt c li yên lng. Ch có xe la vn tiếp tc chy rm rm một cách đều đặn, giống như
là mt bài hát ru, và lúc lc ru hành khách vào gic ng.
Nhưng Thiếu Hoa vn không ngủ được. Nhìn cp tình nhân và hai mẹ con trước mt, nàng
cm thy một làn sóng cô đơn lại trùm lên nàng. Tiếng gi "Má má!" của đứa con gái nh
trong giấc mơ, giống như một lưỡi dao đâm vào tim nàng. Tiếng gọi đó từ lâu đã tr thành
xa lạ đối vi nàng, thế mà bây gi li gi lên trong lòng nàng biết bao hy vng và mong ch!
Nàng hầu như có thể tưởng tượng đến mt mái tóc mui tiêu, mt khuôn mặt phong sương
trước mt nàng, và mun nhào tới ngay để ôm ly hình nh y và xin tha th. Nàng lắc đầu
và nước mt li tràn lên mắt nàng, nhưng nàng cầm nưc mt li, và th tht mnh. Hai tay
chng lên bàn và ôm lấy đầu, nàng nhìn ra ngoài ca s mt ln na.
"Chín năm đã trôi qua..." nàng xót xa nh li.
Ðấy là lúc nàng đang phấn đấu vi chính s phn n trong lòng vì người m "phản đảng"
ca nàng. Trong lúc trí óc quay cuồng, nàng đã ký giy t nguyn tr v miền quê trước khi
tt nghip. Thc là khó mà hiểu được: làm thế nào m nàng, mt nhà cách mạng lâu đời, đã
tr thành mt cái gì bò ra t l chó quân thù, mt hình nh giống như mt nhân vt trong
cun tiu thuyết Bài Ca Tui Trẻ, để b thù ghét và khinh b.
Nàng hy vng rng s buc ti m nàng là mt lm ln. Chng phi thân ph nàng lúc còn
sống đã tng k mẹ nàng, đã nhiu ln liu mạng coi thường súng đn của quân địch, đã
cứu thoát được nhiu binh sĩ bị thương hay sao? Làm thếo m nàng li có thđầu hàng,
và tr thành mt k phn quc, sau khi bị địch bt giam trong tù?
Khi m nàng b gán ti phản đảng, Thiếu Hoa đã mt hết nhng bn thân nht và nhng
bn học, và gia đình nàng phi dn vào trong một căn phòng nh và ti tàn. Vì m mà
nàng b trc xut ra khi Hng V Binh, và chu biết bao s k thị. Do đó, nàng còn ghét m
hơn na, vì cái quá kh xu h và phn bi y. Ðng thi nàng cũng không thể quên được
rng mẹ yêu thương nàng vô cùng, và cũng không quên rng cha m nàng cc k trân q
nàng nmt viên ngc, k t lúc nàng hiu biết và nhớ được, mt phn vì nàng là con mt.
Và bây gi tình yêu y là mt vết tho xu xa trên làn da sch s và trng tro ca nàng,
mt du vết ti nhc. Nàng không còn cách nào hơn là chỉ trích bản năng tiểu tư sản ca m,
và vch một đường ranh phân cách nàng vi m. Nàng phi t b m, và phi đi ngay và
phải đi thật xa.
Lúc lên xe la t giã Thưng Hi, nàng ch là mt thiếu n mười sáu tui, vi mt b mt
dt và mái tóc kết bím sau lưng. Trong số nhng hc sinh trung hc cũng đang về min quê
m vic, nàng ni bật như là một thiếu nữ bơ vơ lạc lõng, vi khuôn mt non nt và dáng
người mnh mai. Nàng ngi trong góc toa và nhìn ra ngoài ca s. Không mt hc sinh nào
khác li nói chuyn vi nàng, mà nàng cũng không tìm cách nói chuyn vi ai. Mãi đến lúc
xe lửa đi vào một đường hm trong núi, nàng mi nhìn ti hai món hành lý đặt trên giá hành
lý bên trên đầu -- mt chiếc túi vi và mt tm vi cun lại để dùng làm giường ng,
nàng đã sa son mang theo mt cách hết sc thn trng bí mt không cho m biết. Cho ti
lúc nàng lên xe la cùng vi các bn hc, thì m nàng vn không h biết gì v kế hoch ca
nàng. Lúc này m chắc đã tr v nhà ri, nàng nghĩ, và chc cũng đã đọc được my lời để
li trên bàn, vn tt my ch:
“Tôi đã ct đứt với bà, và cái gia đình này.
Ðng c gng tìm tôi.
Thiếu Hoa
Ngày 6-6-1969”
Thiếu Hoa nghĩ mẹ chc s khóc, và có lđau đớn lm. Và ngay chính nàng cũng không thể
quên được ssăn sóc yêu thương mà nàng đã nhận được t tuổi thơ ấu, nhưng nàng vẫn
không được t lòng thương hại, nàng t nh thế. Du sao, mng cũng là mt k phn
quc, dù bà ta là m cũng vy.
Xe la bây giờ đã yên tĩnh hơn. Ðến lúc đó nàng bắt đầu để ý đến các hc sinh quanh nàng
-- người thì ng, tựa người vào ghế ngi, k thì đọc sách. Mt thanh niên trc tui nàng ngi
đối din với nàng, đang nhìn nàng mt cách tò mò. Nàng bi ri nhìn xuống, nhưng anh
chàng hi nàng mt cách thn nhiên, "Cô thuc niên khóa nào?"
"1969", nàng ngẩng đầu lên tr li.
Chàng thanh niên ngc nhiên nhc li, "1969 à? Vy cô ...".
"Tôi tt nghip sớm." Khi nàng nói đến đó, mt nàng sáng lên một giây lát, như thểbiết ơn
s quan tâm ca chàng. Nàng li dụng cơ hội quan sát chàng thanh niên. Anh chàng cao
trung bình, nước da trắng và đôi mt tinh anh. "Tên anh là gì?"
"Tô Tiu Lâm. Còn tên cô?"
Nàng đỏ mt tr lời, "Vương Thiếu Hoa."
Mt vài hc sinh nghe thy cuộc đối thoi của hai người nên ngừng đc sách và nói xen vào,
"Vương Thiếu Hoa, làm sao cô có th tt nghip sớm được?"
Nàng bi ri mt giây lát, ri tìm cách nói quanh cho qua, nhưng nàng chưa bao giờ biết nói
di khéo nên cui cùngng k hết s thc. Khi kể xong nàng cúi đầu xung, sn sàng ch
đợi họ đối x lnh nht vớing. Nhưng trái lại họ đã trn an và an i ng mt cách hết
sc thin cm. Tô Tiểu Lâm nói, "Cô đã làm mt việc đúng. Ðng lo, khi ti min quê, chúng
tôi sgiúp đỡ cô." Thiếu Hoa cm t tt c vi lòng biết ơn.
Thi gian trôi qua và khi Thiếu Hoa quen với đi sng tp th, nàng bắt đầu quên dn
nhng ký c chua xót về gia đình. Cùng vi các hc sinh t Thượng Hi, nàng bắt đầu mt
cuộc đời mi ti mt làng duyên hi, thuc tnh Liêu Ninh ca miền đông bắc Trung hoa.
Nàng đã có nhng tiến bộ đều đặn và năm kế tiếp, nàng làm đơn xin gia nhập Liên Ðoàn
Thanh Niên Cng Sn. Nhưng nàng ngạc nhiên khi đơn của nàng b bác b, vi lý do m
nàng là một người phản đảng.
Khi nàng biết như thế, nàng ti gặp viên bí thư của Liên đoàn, khóc lóc trn tình vi hn,
"Tôi đã ct đứt mi liên h với gia đình tôi, và không còn liên h gì vi m tôi na. Ông phi
biết điều này ch..."
Tiu Lâm và mt s bn khác của nàng đã xác nhn s kin này. "Thực như vậy. Năm
ngoái khi m Thiếu Hoa biết nàng ở đây, và gửi cho nàng mt gói qun áo và thc phm,
nhưng nàng gửi tr li mà không thèm m ra xem."
Viên bí thư Liên đoàn nói với v bun tiếc, "Phi, tôi biết, nhưng Thưng Hải đã gi mt lá
thư điều tra ti ủy ban Liên đoàn tại đây. Và sau đó cp lãnh đạo tnh bao gi cũng đặt vn
đề này lên hàng đầu..." Hn nhún vai và mm mt nụ cưi bt lc.
Thiếu Hoa không biết phi làm gì. Mãi đến mùa xuân ca năm thứ tư tại đó, nàng mới được
miễn cưỡng nhận vào Liên đoàn. Vào lúc đó, nàng không còn tha thiết na.
Tết lại đến. Ðây là lúc kh tâm nht cho nàng. Tng hc sinh tr về quê ăn Tết với gia đình,
để nàng li mt mình trong cư xá vắng v. Bên ngoài, không khí cay nng mùi thuc súng
khi người ta đốt pháo mng xuân. Tr con chy nhy khắp nơi, va ca hát va la hét. Tiếng
trng và phèng la vang suốt đêm.
Nim vui nh bé của nàng là được một vài gia đình nông dân mời đến nhà họ chơi, nhưng
khi tr lại căn phòng trng rng, thì nàng li còn bun nản hơn trước.
Nim an i duy nht ca nàng là mi quan tâm thành thc, và s ng h ca các nông dân
dành cho nàng. Chính họ đã nhiu ln viết thư cho Ủy Ban Liên Ðoàn, yêu cu h chp
thuận cho nàng được gia nhp Liên đoàn. Tô Tiểu Lâm cũng thường tới thăm nàng. Trong
nhng năm sống và làm vic vi nhau, đã có mt cái gì gn gũi ấm áp giữa hai người. Tô
Tiểu Lâm ưa thích bản chất ngây thơ, lương thiện và tinh thn làm việc chăm chỉ ca nàng.
V phn nàng, nàng cũng coi chàng là người duy nhất trên đời này, mà nàng có th tin
tưởng và tâm s nhng ni băn khoăn trong lòng. K t bui ti y trên bãi bin, khi Tiu
Lâm và Thiếu Hoa nói chuyn tâm tình với nhau, hai người còn cm thy gn gũi nhau hơn
na.
Ðêm ấy, sau khi đi dạo khá lâu tn bãi biển, hai người ngi xung bãi cát. Trước mt h và
dưới ánh trăng là mt bin mênh mông. Một cơn gió nh t ngoài biển đem vào hương vị
của đại dương cùng với nhng âm thanh dt dào ca sóng bin lên bãi cát. Hai người im
lng mt lát, ri Tiu Lâm bt cht hi nàng, "Thiếu Hoa, cô có nhớ gia đình không?" Nàng
hơi ngạc nhiên, nhưng cũng ngẩng đầu và sau mt lúc do d, tr li, "Không. Ti sao anh
hi tôi thế?"
"Cô biết mà, Thiếu Hoa, tôi nghĩ cô phải viết thư tìm xem mbây giờ ra sao. Lâm Bưu
chủ trương triệt h nhiu cán b cũ. Mẹ cô có th ở trong trường hp y."
"Không. Không thể như vậy được," Thiếu Hoa va tr li va kéo cao c áo. Nàng lắc đầu
kh não, "Tôi đã nghĩ đến điều y nhiu ln rồi, nhưng không oan đâu. Tôi nghe nói chính
Trương Xuân Kiều gii quyết trường hp ca mi và tuyên án. Ðiều đó không th là mt
sai lầm được." Nàng li lắc đầu.
Tri bắt đầu lnh. Thy Thiếu Hoa ch mt chiếc áo lnh mng, Tiu Lâm hi, "Cô lnh
không?"
"Không." Nàng nhìn chàng chăm chú như muốn hi, "Còn anh thì sao?"
Chàng cúi nhìn xung và im lng ngm làn nước lp lánh, ri lên tiếng hi, "Thiếu Hoa, cô
có nghĩ rằng một người cách mng mà có cm xúc là sai quy không?" Nàng không tr li
chàng được, vì nhng ý nghĩ về cuc đời riêng ca nàng lại làm nàng đau đớn. Khi Tiu
Lâm quay li và nhìn thấy nước mt dàn da trên mt nàng, thì chàng c nói vài li an i
nàng, nhưng chính chàng cũng không thể cầm được nước mt ca mình. Cui cùng chàng
bc lộ điều mà chàng vn gin t lâu. "Thiếu Hoa, cô không có gia đình để nương tựa.
Nếu cô tin tưởng tôi thì... thì chúng tay là bn tt vi nhau!"
Tim nàng đập mnh. Nàng nhìn chàng ngc nhiên và không tin. "Thc h? Anh thc
tâm...?"
"Phi, dĩ nhiên anh thc tâm." Tiu Lâm vi xác nhận, đưa tay cho Thiếu Hoa, biu l mt
tình thương đầm m. "Thiếu Hoa, hãy tin anh!" Nàng té vào vòng tay ca chàng và ôm ly
chàng.
Nụ cười đã tr v trên khuôn mt Thiếu Hoa. Ngoài đồng cũng như trong lưu xá, người ta
nghe thy ging hát m áp ca nàng nhiều hơn. Bộ mt nàng hi phc vi mt màu mnh
khỏe và tươi sáng của tui tr.
Mùa thu nămy, vì sc khe của nàng không được kh quan, và cũng vì người ta cn mt
cô giáo trong trường làng, Thiếu Hoa được thuyên chuyn tới đó để dy hc. Tiu Lâm cũng
được thuyên chuyn ti một văn phòng ca công xã.
Mt bui chiu, sau khi d mt bui hp ca ban giáo hun, nàng tới lưu xá của Tiu Lâm.
Căn phòng không khóa, nhưng chàng không có trong đó. Khi nàng nht lên nhng qun áo
dơ của chàng để git cho chàng, nàng tình c trông thy cun nht ký ca chàng trên mt
chiếc bàn nh bên cạnh giường. Khi nàng lơ đãng đọc qua mấy trang đầu, nàng tình cờ đọc
nhng hàng va viết đêmm trước.
"Hôm nay thc là nhức đầu quá! Bí thư Lý sáng nay bo tôi rng y ban đảng qun b d
định thuyên chuyn tôi ti s tuyên truyn, vì thế h truy xét ngun gc chính tr ca tôi. Ông
ta nói y ban qun bộ đã nhn mnh rng mi liên h ca tôi vi Thiếu Hoa là mt tr ngi
chính tr và giai cp. Nếu c tiếp tc thì h s phi tái xét vic thuyên chuyn ca tôi. Tôi
thc tình không th hiểu được lý lun này."
Thiếu Hoa sng s kinh ngc. Nàng vi ri khỏi căn phòng và tr về trường trong mt s
bàng hoàng, và chỉ khi nàng đã nm xuống giường ri mi ôm mt khóc.
Sau bữa điểmm sáng hôm sau, đầu nàng nhức như búa bổ. Nàng đến gp thng viên bí
thư của y ban qun b và bình tĩnh nói với hn, "Thưa bí thư Lý, tôi đã cắt đứt liên h vi
Tiểu Lâm. Xin đừng để s liên h vi tôi ảnh hưng tới tương lai của anh ta."
Sau đó, nàng trở thành một người khác hn, thụ động hơn và ít nói hơn thường l. Mc du
Tiu Lâm t chi chc v ti cp qun b và c gng ly lòng nàng như trước, nhưng nàng
c ý tránh Tiu m. Bây ging nhn thy rằng địa v ca chính nàng s không bao gi
khá hơn, và chiếc giây thng qun quanh c nàng cũng sẽ qun luôn nhng ai có liên h
vi nàng. Vì nàng thc lòng yêu Tiu Lâm, nàng cm thy rng không nên gây liên ly cho
chàng. Bác sĩ cho biết sc kho ca nàng có thể khá hơn nếu nàng lập gia đình, nhưng
nàng sa son hy sinh hnh phúc riêng ca mình cho hnh phúc ca Tiu Lâm. Nàng quyết
định s không bao giu ai na.
T đó trở đi nàng chuyển tt cnh yêu và hoạt động vào hc sinh ca nàng. Nàng dùng
tin dành dụm để mua giy bút cho chúng, và dùng tt c nhng bui ti giúp chúng hc ôn
li bài. Mi liên h cht ch gia nàng và các hc sinh đã giúp nàng quên tt c nhng gì đã
xy ra, ít nht là trong lúc y.
Hai năm nữa trôi qua. Thiếu Hoa đã trưởng thành là mt thiếu nữ. Sau khi nhóm Thượng
Hi T Hung b loi khỏi chính trường, nàng cm thy thoi mái hơn và nụ cười đã tr li
vi nàng. Khi nàng tham d cuc din nh do dân làng t chc để mng s sp đổ ca
nhóm Thượng Hi Tứ Hung, nàng chưa bao giờ xúc động đến thế. Nhưng khi nàng nghĩ tới
quá kh, thì nàng lp tức rơi vào mt ni bun mênh mông.
Một hôm khi nàng đang chấm bài cho hc sinh, một người bạn đưa cho nàng một lá thư
dấu bưu điện t tỉnh Giang Tô. Thư của ai thế này? Nàng t hỏi. Khi bóc lá thư, nàng biết
rằng thư đó là của m nàng. Ða chỉ đã thay đổi. Nếu là hi trước thì nàng đã xé bỏ lá thư đi
rồi, nhưng bây giờ nàng không thkhông đọc hết.
“Con Thiếu Hoa yêu quý,
“Ðã tám năm kể t ngày con b m. Ðó không phi là li ca con và m không trách con
đâu. Mẹ ch mun cho con biết rằng trường hp ca mẹ đã được điều chnh ri, và bn án
sai lầm trước kia ca mẹ đã được hy b. Cái nhãn hiu "phản đảng" gán cho m cũng đã
thay đổi, vì đó là mt phần âm mưu của nhóm Thượng Hi T Hung mun chiếm đoạt
quyn hành.
“Bây gi mẹ đã tr lại nhà trường vi chc v hiu trưởng cũ của mẹ. Nhưng tiếc thay sc