Cội nguồn văn hoá dân
tộc trong truyện ngắn
Cao Duy Sơn
Sinh năm 1956, Cao Duy Sơn lớn lên khi đt nước đã đưc đổi đi nhờ cách mạng.
Trong truyện của anh không còn nhiều htc mê tín nặng nề thắt buộc con người vào bkh
trần ai như trong tác phẩm ca Vi Hồng, Triu Ân, Tô Hi, Ma Văn Kháng... Đời sống
người vùng cao giờ đây đã nhiều thay đổi. Nhưng đng từ điểm nhìn hiện tại, nhà văn vẫn
xót xa bởi bao nỗi đau xưa còn hiện hữu đến tậny giờ. Đó là những cuộc tình lỡ d ca
bao đôi lứa bởi những quan niệm lạc hậu, khiến số phận con người rơi vào những bi kịch
buồn đau. Bao đôi lứa yêu thương nhau tha thiết mà chẳng thể nên duyên chồng vợ, đc
cuộc đời dài phải sống trong nỗi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ông Thim - bà Phón (Ni
n gấu), lão Sinh - m (Ch tình) đánh mất tình yêu ch vì những cản ngăn bởi quan
niệm giàu - nghèo không "môn đăng hộ đi". Những quan niệm ch, lạc hậu còn giam hãm
bao cuộc đời không cho h được hưởng hạnh pc ân ái lứa đôi. Bà m chồng của Líu trong
truyện ngắnc tri Tây na đá đã tng quằn quại trong sự khát thèm hnh phúc ái
ân. Chồng mất khi bà mới đôi mươi, tuổi xuân phơi phới. Dập tt la lòng để gitiếng thơm
cho gia đình, dòng h, bà đã phải trải qua bao đau đớn, vật vã. Bây giờ, đến lượt nàng dâu
cũng mt phận như bà. Tìm mọi cách ngăn cn chuyệnớm ong, buộc đôi tr chia lìa, bà đã
trthành k ti. Ngòi bút giàu tinh thần nn đạo của Cao Duy Sơn đã th hin thái đ
cm thông, đồng tình vi khát vọng hnh phúc chân chính của con nời. "ng đi đây.
ng s đến với tình yêu của nàng. Th men l lùng nht trần đời cám dỗ nàng như bùa
b" - Lời văn như reo vui với bước chân của u. Nhưng còn biết bao rào cản khiến người
phntrbế tắc, chẳng biết la chọn bề nào. Lời văn bỗng trĩu nặng xót thương: "ng
như không thquay lại mà cũng không thớc qua chiếc cổng đá kia". Thân phận người
phnữ vùng cao đếny giờ cũng đâu đã hết đưc cái khổ. Tc lvchồng lấy nhau phải
đợi đến ngày con mới được vsống chungới một mái nhà đã tạo cho cái xấu cơ hội
hoành hành, gây đau kh cho đôi la yêu đương. Nếu chẳng phải ái ân ở rừng, đâu đến nỗi
chuyện nhầm lẫn đ Du, Lu và c Sìu phi đau khổ, nời bỏ đi biệt x, kẻ trở thành phế
nhân (Song sinh). H tục lạc hậu, đnh kiến xã hội và s thiếu hiểu biết cũng đã dồn đẩy bao
phận người lương thiện đến bước đường cùng. Nhng người mắc căn bệnh hủi trong truyện
ngắn Tượng trắng b xua đuổi ra khỏi xã hội loài người, sống vất vả thiếu thốn, cô đơn nơi
rng thiêng nước độc. M con Ò Lình phải trốn vào hang hi - "Nơi đây không mt ng
người" ch vì s phải trthành nn nhân ca tc Phly Piaì: "Đứa con sẽ b quệt chàmn mặt,
đặt trong một i r tre cùng vi một ít tã lót một qu trứng luc, tất cả những thứ trong
đó đưc rắc lên mt nm go trộn muối, rồi bị treo tít lên một ngn y, pi nắng phơi
sương cho chết thi, chết mục. Gió s đưa mùi hôi thối của xương thịt đến mời quvề rỉa
c"(10). D- ngườio nhị tài hoa (Hòn bi đá màu trng) cũng ch vì s nhdạ, vô tâm,
thiếu hiểu biết của người dân phố huyện mà chịu oan uổng phải đi "cải tạo hoànơng".
Ngày trvề, hạnh pc gia đình đã tan thành mây khói. Nhữngu chuyện, những cảnh ng,
nh tượng nhân vật đáng thương trong truyện ngắn ca Cao Duy Sơn đã gieo vào lòng người
bao nỗi xót xa cho s kiếp con người. Xã hi miềni dẫu đã những biến đổi theo hướng
đi lên, nng trong con mắt ca một ni con xa x khi trở về,ờng như vẫn còn đang
ngưng đọng: "ng Vài giờ vẫn nguyên sơ như hi người Pháp sang áp đáo thế kỷời
chín. Vẫn những tường nhà không trát áo l đá hc,i ngói âm dương nối nhau như những
toau b bỏ quên giữa lũng hoang. i kcủa Háng Vài không do ý thc bo tồn ca
n bn mà do nn kinh tế yếu kém mọi bề, khiến người ta không him thay đi
"(11). Người dân Sầu bao nhiêu năm sống trong "tiu hoang mạc khô cằn" thì nay vn
khốn khvì thiếu nước. "Sc c khe mnh, kiếm được gánh nướcng mt nửa ngày
đưng. Mùa khô đến còn kh hơn, dân xe nga chở những thùng g lênh khênh ra tn ng
Quy đưac vn..."(12). Bao giờ thì quê hương đưc thay đi? Bao giờ thì miền núi tiến
kp miền xuôi? Bao giờ...?... Đó là câu hỏi day đt, xót xa, đau đáu trong nhiều truyện ngắn
ca Cao Duy Sơn.
Trong những xung đột thế s của con người min i, cuộc đấu tranh giữa cái thin
vi cái ác trong đời sống hôm nay là vấn đề được Cao Duy Sơn đặc bit quan tâm và dành
nhiều trang viết đ phânch, khảo nghim. Các truyện ngắnc trời Tây có cơn mưa đá,
n bi đá màu trng, Hấp hối, Song sinh... mang nhiều sức ám ảnh, buộc người đọc không
thể không suy ng về số phn của cái đẹp, cái thiện, cái lành, cái nhân bn trong cuộc sinh
tồn. Ở những truyn ngắn này, Cao Duy Sơn s dụng nhiều ẩn dụ, biu ợng đa nga, tạo
nên "lời ngầm" cho truyện. Những ẩn dụ, biểung này tuy không tham gia vào thành
phn cốt truyện nhưng biu hin những suy ngm sâu sắc của tác giả, đồng thời đem đến
ý nghĩa triết hc và to nên chiều sâu, sức hp dẫn, sức sống lâu bền cho tác phẩm của Cao
Duy Sơn.
n mưa đá phía trời Tây sầm sập đ v kia như dự báo đim chẳng lành cho s
phn của Líu - người góa phụ tr tuổi, xinh đẹp (Góc triy có cơn mưa đá). Cuc kiếm
m hnh phúc la đôi của nàng liu có bị dập vùi như ngô non mới mọc, tan nát trong gió
giông mưa đá? Nàng đã quyết liệt chọn lựa cuộc sống riêng cho mình, không chp nhận
cam chu mọi bề ch để giữ tiếng thơm. Nàng đã sẵn sàng quay lưng trước cái "tinh thần
quá kh" khắc nghiệt như đá "đưc hun đúc rắn như thép trong cái thể già nua" ca bà
mẹ chồng. Nhưng trước mặt là chiếc cổng đá nặng nề và u ám, phía xa kia "những đámy
m phang đang đùn lên ở góc trời Tây" và thp thoáng đôi mắt trân trân như hai đốm
la trên bộ mặt cảm của đứa con trai mới chín tuổi đầu...Tất cđó liệu nàng có đủ can
đảm để vượt qua. Vẫn biết "Đói thì tìm ăn, khát thì tìm ung" nhưng còn bao nhiêu ràng
buộc của bổn phận,cu kéo,c vây bủa, khi phòng th, khi tấn công... Mt cánh chim
yếu ớt và mong manh vđâu trong trời chiều giông bão? Khắc khoải dội lên trong lòng
người đc nỗi niềm trăn trở, xót thương cho khát khao hạnh phúc nhân bản ca con người.
Truyện Hòn bi đá màu trắng là một bài học về nhận thức. Trong cuộc sốngm nay,
ranh giới phân chia giữa thật - giả, hay - dở, trắng - đen, thiện - ác thật mong manh và nhiều
khi không d gì phân định. Âm thanh da diết, tình t của cây nhị kì tài trong tay Dồ mới
ngày nào đã làm cho dân Sầu như mê đi, "giúp người ta sống tt với nhau hơn", nay
bỗng chốc bị lãng quên bởi tiếng "o ma" ca kẻ thô lu, btơng, " âm" tên Soóng.
Bằng ch nào mà dân Cô Sầu lại đổi ý ra như thế? Bởi Soóng trơ trẽn? Bởi người Cô Sầu
nhẹ lòng, không phân bit được dở - hay , thiện - ác? Hay bởi Dồ đã để cho những ghen
tuông, t him cá nhân cuốn vào vòng tc lụy để tiếng đàn trở nên "đùng đc, nghèn nghẹn
như bbóp mũi"? Hành trình trở về của Dồ là một hành trình nhận thức. Cái ác vn quyết
liệt đeo bám, theo đuổi qua hình ảnh con chim ưng - thiên thần tự do, kẻ chuyên ăn bám.
i thiện hiền lành, lặng lẽ đã có c b chối bỏ, bị ht hủi như đứa con trai hồn nhiên
ngây thơ ngày nào. Nhưng trong cuộc quyết đu này, cái thiện - với sự chân thành và nh
yêu trong sáng đã gi li được con người trên bờ vc của s tha hóa. Hòn bi đá màu trắng
đơn, được gọt rũa bởi bàn tay con trẻ, gửi gắm trong đó bao ước nguyện trong lành v
một cuc sống yênnh, hnh phúc đã gọi trở về lòng nhân ái, s bao dung và đem đến một
nim tin ấm áp vào con người trên hành trình hướng thiện.
Truyện ngắn Hấp hối s dụng th pháp giấc mơ để khám phá đời sống tâm linh của
con người nhân. Ông Kình rơi vào một giấc mơ khủng khiếp và đó ông ta đã phải đối
diện với quá kh của mình, b vạch mặt chỉ tên trước một tòa án đặc biệt mà v chánh án
ca phiên a pháp đình này - tr trêu thay lại chính là giọt máu ông ta đã vô tình đánh rơi
trong cái đêm tội lỗi, cưng hiếp mt ngưi đàn đtha mãn những thèm khát bản năng.
Soi mình dưi nưc, ông nh bỗng hong sợ khi nhận ra gương mặt thật của mình. Không
phi là khuôn mặt người mà là một hình hài qu quái. Sự biến dạng của ngoại hình hay là
s biến dạng của nhân cách con người? Câu chuyện là lời cảnh o v sự tha hóa của một
b phận quan chức trong cuộc sống hôm nay. Họ gây ra tội ác, chà đạp lên cuộc sống của
dân lành mà vẫn nhn nhơ ngoài vòng pháp luật. Tội lỗi vẫn được che dấu bên trong khuôn
mặt đạo mạo của k đang gi chức quyền. Thế nhưng, quá khứ không chịu ng yên c đêm
ngày ám ảnh, vây bủa, đòi tr nợ, đòi được chất vn, đối thoi. "Khi còn sống lúc nào đó
ta đã phm phải những sai lầm, gây điều bất hạnh cho người khác thì trưc khi hấp hối
cũng nên làm mt điều gì tt đẹp cho đời. Làm được n vy chẳng lẽ kng ttn
sao?"(13). Lời khuyên ca người kể chuyện lồng trong lời nhân vật đứa con trai của ktội
nhân ch tác động đến suy ng của Kình trong giấc mơ khủng khiếp. Trở về vi cái v bọc
danh giá ca mình, hắn lại thn nhiên ctớc rồng mây. Him ha vẫn tiếp tục treo trên
đầu những người dân lành tội. Cái ác đang hp hối nhưng bao giờ thì nó b tiêu diệt?
Làm thế nào chế ngự con người bản năng để nó không gây ra hậu họa khôn lường? Những
u hỏi day dứt ấyờng như vẫn chưa tìm được câu trả lời.
"Thiện ác đáo đu"ng là vn đề đặt ra gay gt trong truyện ngắn Song sinh. Đây là
một ámợng đầy ý nga thể hin những tìm tòi, khám phá ca Cao Duy Sơn. Nhà văn đã
tiến hành một cuộc kho nghim vào cái hang tối mò ca bản thể người để kim chứng
hai mt song sinh cùng tồn tại, đối lập mà luôn luôn chuyển hóa, vận động không ngừng.
Du là phần thiện lương hiền lành, thật thà, b phản bội đã dần lớn khôn, đủ mnh để đối đầu
vi cái xấu, cái ác. Sìu là phần bản năng thấp hèn đã tìm cách li dụng để hãm hi cái đẹp,
cuối cùng buc phi nhn về số phn bất hạnh và buộc phi quy phục cái thiện. Đó là l
thường của luật quả báo. Nhưng cuộc đấu tranh sinh tồn của hai anh em sinh đôi thiện - ác
không h đơn giản mà đầy khắc nghit. Đ chiến thng, cái thiện cần một s tỉnh táo, một
bảnnh và c một lòng nhân. Gần gũi vớip song sinh là môp va sóng đôi vừa