
Phía trước là tình yêu
Mất quá nhiều thời gian theo đuổi tình yêu để rồi đánh mất. Nhưng có những
tình yêu đến nhẹ nhàng như trong truyện cổ tích. Một câu chuyện tình yêu
hay!
***
Thanh Lâm

Qua khung cửa kính của tầng 22, những dãy nhà chọc trời hiện ra sừng sững trước
mắt tôi. Tất cả nhập nhòe như thể ẩn giấu những mật mã khó lý giải. Những luồng
suy nghĩ cứ chồng chéo lên nhau khiến đầu tôi ong ong. Mọi thứ như thể sắp nổ
tung, không chịu nằm yên trong bộ não tôi. Tôi cứ đứng bất động như vậy. Rồi tôi
khẽ khàng rút di động, tìm dãy số quen thuộc và nhấn nút delete.
Ba năm - quá đủ cho một quãng thời gian phung phí. Bắt đầu từ hôm nay tôi phải
chôn vùi một cuộc tình, cho nó tiêu tan không một dấu vết. Ba năm mới bẽ bàng
nhận ra bạn gái mình đang quen cả mình lẫn thằng bạn thân. Cảm giác bị phản bội
lời thề thật khủng khiếp.
Khung cảnh từ tầng 22 mọi hôm lung linh và luôn tạo cho tôi cảm giác thư thái,
tưởng như rất gần bầu trời trong xanh, vậy mà lúc này tôi có cảm giác chống
chếnh. Cảm giác của một người đang bay bổng trên cao bị bất ngờ đẩy xuống mặt
đất tối sầm.
Cửa căn phòng bất ngờ bật mở, Duy Hưng – trợ lý của tôi hiện ra trước mắt. Có lẽ
tôi đã quá tập trung mà không nghe thấy tiếng gõ cửa của cậu ấy:
- Thưa anh, xin lỗi anh vì tự ý mở cửa nhưng có một cuộc hẹn với một đối tác
quan trọng vào lúc 3 giờ chiều nay.
- Cảm ơn Duy Hưng, tôi mải nghĩ quá. Đầu tôi đau như búa bổ, làm ơn cho tôi xin
một ly đen đá được không?
- Vậy anh đợi em một chút nhé!
- À này, tôi có cái này. Món quà này dành cho một người bạn của tôi nhưng... Cậu
có thể giúp tôi tặng ai cũng được không, chỉ cần đem nó đi xa khỏi tôi thôi.
- Dạ, được thưa anh.
***
Duy Hưng là trợ lý mẫn cán nhất mà tôi từng biết. Quan hệ giữa chúng tôi không
phải là những người đồng sự đơn thuần. Ngoài giờ làm chúng tôi coi nhau như

những người anh em thân thiết. Và tất nhiên nếu tôi không muốn nói điều gì thì
cậu ấy cũng không bao giờ căn vặn.
Món quà đó đáng lý ra tôi sẽ dành cho Mai để kỷ niệm ba năm ngày chúng tôi yêu
nhau. Một chiếc áo in hình mặt cười mà tôi rất thích. Tôi mua nó nhân một chuyến
công tác Tokyo. Vô tình hình vẽ trên áo rất giống với biểu tượng mặt cười tôi vẫn
vẽ mỗi lúc muốn thư giãn. Tôi có thể hình dung ra điệu bộ ngúng nguẩy của Mai:
- Em nghĩ là em thích một chiếc váy trong catalogue mới này hơn, anh ạ.
Và cô ấy sẽ kéo tôi lại với đống tạp chí model của cô ấy. Giữa những bộ mẫu
nhằng nhịt ấy, cách tốt nhất để tôi không chóng mặt, nhức đầu là gật cho nhanh
trước mọi lời yêu cầu rồi lách ra. Chắc chắn tôi sẽ ỉ eo để được ngắm cô ấy diện áo
mặt cười một lần thôi, rồi sẽ tặng cô ấy đống váy kia. Chỉ cần một lần được ngắm
cô ấy mặc chiếc áo đó là tôi thấy mãn nguyện rồi.
Vậy mà giờ tôi muốn nó tránh xa tôi càng nhanh càng tốt.
Choàng thêm áo và tôi đi tiếp đối tác. Tôi tự thưởng cho mình một ly Vin De Pays
với hy vọng hương thơm trái cây đỏ chín, phảng phất mùi như quả anh đào đen, vị
đậm, chát, nhẹ và mịn của nó sẽ đưa tôi vào giấc ngủ êm dịu. Nhưng dường như
càng uống tôi càng tỉnh. Tan tiệc, tôi ra hiệu cho Duy Hưng đánh xe về trước. Một
mình tôi đi bộ tới Link Café.
***

Tôi ngồi xuống bên cửa sổ, nơi có những dây leo vạn niên thanh rồi gọi một ly đen
đá. Không gian yên ắng chợt bị khuấy động bởi tiếng MC:
- Rock thôi các bạn ơi!
Đã lâu lắm rồi tôi không nghe Rock. Mai không thích rock, cô ấy thích pop. Cô ấy
cố gắng đào tạo tôi yêu thứ âm nhạc mà cô ấy thích. Và rồi không phải vì cô ấy mà
những deadline công việc dày đặc khiến cho đam mê của tôi bị xếp xó.
Sân khấu trở nên sôi động lạ kì, cô ca sĩ nhỏ nhắn với mái tóc tém đầy tinh nghịch,
cô ấy trẻ trung với áo pull, quần jean và chiếc boot lông khoẻ khoắn. Cô buộc một
chiếc khăn rằn đầy cá tính.

Tự tin với chiếc ghitar điện màu đỏ, cô ấy làm không gian nhỏ bé thực sự vỡ oà
trong nhạc điệu "Vì tôi tự tin là chính tôi". Hình như tôi cũng đứng dậy và nhún
nhẩy từ lúc nào cùng với dòng người. Tôi đã thực sự chìm đắm trong rock, mê đi
với độ sung của cô ca sĩ nhỏ. Dòng cảm xúc u ám của 5 phút trước bay biến đi đâu
mất.
***
Như một thứ ma lực kì diệu, tối hôm sau tôi lại lái xe tới Link Café. Bức tranh hoa
hướng dương ở góc trái căn phòng đã được thay bằng một bảng comment cho
khách. Tôi lại gần, những dòng mess dễ thương của các cặp đôi yêu nhau làm tim
tôi đau nhói.
Tôi quay người, trở lại bàn thì bất ngờ va vào một cô gái. Cô gái cuống quýt xin
lỗi tôi. Tôi ngước nhìn lên, bất ngờ tột độ vì chiếc áo cô ấy đang mặc: chiếc áo có
hình mặt cười y chang chiếc áo tôi đưa cho Duy Hưng. Cô gái đi khuất tôi mới
nhận ra đó là cô ca sĩ trong đêm hôm trước.
Buổi tối hôm đó, tôi hầu như chỉ chú ý đến chiếc áo của cô ca sĩ. "Có lẽ chỉ là một
sự trùng hợp ngẫu nhiên, thiếu gì người có chiếc áo đó chứ"- tôi tự nhủ lòng mình.
Quả thật chiếc áo đó rất hợp với cô gái. Trông cô ấy thật dễ thương dưới ánh đèn
sân khấu.
Tôi đến Link Café nhiều hơn và đặt sẵn chiếc bàn quen thuộc, tôi đặt mỗi ngày
một bông hồng cho cô gái rồi bí mật nhờ người phục vụ bàn gửi đến cô sau đêm
diễn như một sự cảm ơn cô gái đã cho tôi những cảm giác đầy hứng khởi.
Như mọi ngày tôi lại đến Link Café và chờ sự xuất hiện của cô ca sĩ nhỏ. Thật kì
lạ, tối nay cô ấy không đến, tôi tìm người quản lý để hỏi mới biết rằng cô ấy
không phải ca sĩ. Tên cô ấy là Thuỵ Dương - một sinh viên Kiến trúc năm cuối đi
làm thêm, cô ấy nghỉ để tập trung làm đồ án tốt nghiệp. Người quản lý từ chối tiết
lộ mọi thông tin khác về cô.
***

