
Bình thường và khác thường
Bắt đầu với Blue - một cô bé rất giỏi tiếng Anh nhưng tính hơi kì quặc,
Green - một cô nàng xinh đẹp, cao ráo và sành điệu, Orange - học giỏi Hóa và
đam mê bóng rổ. Họ học chung trong lớp 10C...
Monday, 4.24.2006
Nắng chớm hè vừa ngọt, vừa ấm vừa rạo rực nhảy nhót trước mắt nó. Nó đã lang thang
cả một ngày trên đường phố với cái máy ảnh trên tay. Chụp ảnh là niềm đam mê duy nhất
của nó. Và từ sáng đến giờ, nó chưa chụp được tấm ảnh nào ưng ý.
Nó thích trời mưa, trong mưa mọi thứ đều thực thà hơn. Ước gì trời mưa.
Ô nó ước thế mà trời mưa thật. Mưa đến bất ngờ như cái nắng chói vào mắt nó. Hè đã về
thật rồi. Đường phố trong mưa bao giờ cũng vắng hơn, vội vàng hơn, nhoà nhạt hơn. Nó
thích ngắm nhìn mọi vật lúc này, tưới tắm trong giọt nước mắt của trời.
Nó đang loay hoay cùng với cái ô và máy ảnh ở bến xe buýt, thì bỗng…
…. Nó đánh rơi cái ô xuống đất. Màu xanh da trời toả ra từ cái ô đang mở căng làm sáng
rực một góc mưa. Nó đang ngỡ ngàng. Bởi bên kia đường, đối diện với nó là một người
đang khóc, một cô bé, có lẽ cũng trạc tuổi nó thôi, tức là khoảng 14, 15 tuổi gì đó, đứng
khóc như một bức tượng.
Nước mắt cứ chảy ra hoà với nước mưa. Nó vội vã chụp lại cảnh ấy. Những bức ảnh đẹp
nhất thường không phải là những bức ảnh được sắp xếp bố cục cẩn thận chi li, căn lựa
từng góc ánh sáng. Những gì đẹp nhất thường chỉ tồn tại trong khoảnh khắc ngẫu
nhiên mà thôi… Và bức ảnh này là một tác phẩm như thế.
Nhìn vào bức ảnh vừa chụp, nó thấy sống mũi cay cay. Nỗi đau của người đang khóc như
lan vào mưa và lan đến trái tim nó. Nó chợt thắc mắc nguyên nhân của nỗi đau đến xé
lòng ấy và ngước nhìn lên thì cô bé đang khóc đã biến mất. Một chiếc ô tô lướt qua bắn
nước tung toé…
___________________________________________
Monday 8.28.2006
· Cậu thích màu xanh da trời à? Sao đồ gì của cậu cũng màu xanh da trời vậy? Từ mũ,
cặp, quần, áo, dây buộc tóc, cả vòng cổ nữa?

· Ừ tớ thích màu xanh da trời – Con bé mỉm cười với cô bạn mới – Hôm nay là ngày
tập trung đầu tiên của đời cấp 3 của con bé. Và tập thể 10C vừa mới khai sinh ngày hôm
nay sẽ là nơi nó gắn bó trong 3 năm tới.
Ở một góc lớp khác, có một cuộc trò chuyện tương tự cũng đang diễn ra, với một cô bé
khác:
· Cậu thích màu xanh lá cây à? Trời ạ, sao bút nào cũng màu xanh lá cây thế này, cả
nhẫn mà cũng màu xanh lá cây nữa?
· Tớ thích màu xanh lá cây. Tiện thể nói luôn, tớ ghét nhất màu xanh da trời và màu
hồng – Cô bé xinh xắn trả lời với một vẻ ngông nghênh rất khó tả.
Cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi sau này, ở tập thể lớp 10C ấy, có hai cô bé được gọi
bằng biệt danh gắn liền với màu sắc: Blue và Green. Đó vốn là hai màu rất gần nhau trên
bảng màu, nhưng trong trường hợp này, hai con người thuộc về hai thế giới đối lập nhau
hoàn toàn.
__________________________________________
Blue là một cô học sinh bình thường. Bình thường về mọi mặt. Hình thức: Không xinh,
chẳng xấu, nói chung là nhìn được, và ai nhìn cũng sẽ phán “bình thường” về nhan sắc
của Blue. Học hành: 10 thầy cô dạy, thì 10 người nhận xét học lực của nó thuộc loại
“Bình thường”. Có nghĩa là không giỏi, chẳng dốt. Đại loại không có môn nào 6 phẩy,
nhưng cũng chả có môn nào 9 phẩy. À có, môn Tiếng Anh. Nhưng cái sự “giỏi Tiếng
Anh” của nó là một sự bất đắc dĩ. Thế nên cái tênBlue là cái tên lưu hành nội bộ. Nghĩa
là cả trường này, trừ tập thể lớp 10C, chẳng ma nào biết cô bé là ai.
Green là một cô học sinh khác thường. Khác thường về mọi mặt. Hình thức: Rất xinh,
cao ráo, trắng trẻo, xinh xắn. Học hành: Thực ra chả ai biết Green học có giỏi không, vì
nào cô bé đã học cho ai xem bao giờ. Những gì mọi người “xem” chỉ là quần áo, đầu tóc,
phấn son và danh sách những người đã từng làm bạn trai củaGreen và bị Green đá không
thương tiếc. Green là đề tài bàn luận yêu thích của mọi đối tượng trong trường. Mỗi khi
cô bé có người yêu mới, hay đá một anh cũ đi là y như rằng mọi câu chuyện hay ho được
thêu dệt lên. Và mặc dù ai sau lưng cũng tỏ ra rất ư là coi thường cái loại vô nhân cách,
vô giáo dục như Green, nhưng hình như ai cũng có một niềm ngưỡng mộ thầm kín. Tức
là thực ra con gái đa phần thích được nổi tiếng và con trai thì đa số thích có người yêu là
hot girl, cho dù, nếu có “may mắn” ấy, thì cũng chỉ là một mối quan hệ kéo dài tối đã
được 1 tuần.
____________________________________________________

Có lẽ vì hai con người ấy như hai cực của Trái Đất nên chẳng có can hệ gì đến nhau.
Lớp 10, rồi lớp 11 trôi đi, ai nổi tiếng cứ nổi tiếng, ai trầm lặng cứ trầm lặng. Và có lẽ họ
sẽ mãi không liên quan gì tới nhau, cho đến một ngày đầu năm lớp 12:
Cô chủ nhiệm (dạy văn):
· Năm nay là năm cuối cấp rồi, các em phải cố gắng và tập trung đặc biệt vào việc
học. Cô sẽ đổi chỗ ngồi để 2 bạn cạnh nhau có thể giúp đỡ nhau một cách hiệu quả.
Kết quả của việc chuyển qua chuyển lại, chuyển lên chuyển xuống là đến ngồi cạnhBlue,
người trước nay vẫn ngồi một mình, là một thằng con trai cao ngỏng. Đó, lại là một con
người bình thường nữa.
Thằng bé chẳng có gì đặc biệt. Nghĩa là nó không phải thần đồng trong học tập, cũng
không có ngoại hình như diễn viên, có gì đáng kể về nó thì chắc chỉ là nó có một niềm
đam mê đặc biệt với bóng rổ, trái bóng màu cam kì diệu ấy! À nhân tiện nhắc đến đó, tạm
gọi thằng bé có chiều cao 1m84 ấy là Orange ^__^. Thực ra nó cũng được nhận vào đội
bóng của trường, cơ mà chưa bao giờ là tâm điểm. Bởi giữa một rừng những anh chàng
vừa đẹp trai học giỏi, tài năng và xuất chúng trong thể thao, nó chỉ là một cầu thủ trầm
lặng. Nhưng trong đội bóng, có lẽ nó là người luyện tập chăm chỉ và có ý chí quyết tâm
lớn nhất.
Việc Orange được chuyển đến ngồi cạnh Blue là một sự rất tự nhiên. Blue giỏi tiếng Anh
nhưng dốt Hoá, ai mà hiểu được cái đống C với H với O với Fe Zn Cu các loại ấy.
Còn Orange học Hoá tốt, nhưng mà dốt Tiếng Anh, ai mà phát âm được mấy từ đến méo
cả mồm, với cả nhớ được cả đống những cấu trúc giới từ lằng nhằng này nọ. Nói chung
là, chúng nó giống như hai miếng ghép cạnh nhau của một bức tranh ghép, ghép vừa với
nhau một cách hoàn hảo.
Lẽ thường thì việc 2 con người bình thường chuyển đến ngồi cạnh nhau thật chẳng có gì
đáng chú ý. Nhưng điều đáng chú ý là bỗng nhiên,Green giơ cao tay lên nói với cô giáo
là:
· Thưa cô em học cả Hoá và Tiếng Anh đều chưa được tốt, cô cho em chuyển đến ngồi
trên hai bạn bàn cuối được không ạ?
Lời đề nghị chân thành đến nỗi cô giáo làm rơi cả phấn, và hình như chim thì ngừng bay,
gió thì ngừng thổi ấy làm cho cả lớp phải sửng sốt. Phải chăng áp lực lớp 12 đã
làm Green thay đổi? Cô giáo mừng rỡ đến xúc động:
· Ừ, được thôi, em nên cố gắng hơn. Cô hi vọng em sẽ có nhiều tiến bộ trong năm nay.
Chẳng biết tại sao, nhưng suốt 5’ sau khi quyết định chuyển chỗ ấy được ban hành, khuôn
mặt hai người bàn cuối đều biến sắc.

__________________________________________
Giờ kiểm tra 15’ Tiếng Anh:
· Câu 16 đáp án là C. on chứ - Blue khe khẽ nhắc Orange.
· Ê, câu 16… - Green quay xuống nói như ra lệnh.
· C. Blue trả lời điềm đạm và chắc chắn
· Tớ thấy cậu làm là A mà, tớ chép theo mà. Orange thắc mắc.
· Chép bài là không tốt. Câu ấy phải là C. Cậu làm thế đi. Blue hơi nhăn nhó nói.
· Ừm. – Orange băn khoăn. Tại sao rõ ràng bạn ấy làm là A mà lại nhắc nó là C. Chắc
là cố tình nhắc sai đây mà. Trông thế mà xấu tính thật. Kệ, nó cứ làm là A.
…..
Giờ trả bài
· Câu 16 đáp án là C. from. Có rất nhiều bạn đã nhầm với đáp án A.in. Result from có
nghĩa là… - Cô giáo giảng giải một hồi.
· Ơ sao câu 16 cậu nhắc đúng mà làm lại sai? Cố tình nhắc đểu hả? Sao cậu xấu tính
thế? Từ bàn trên, Green quay xuống vừa phe phẩy bài 8.5 của mình, vừa giật lại bài điểm
9 của Blue trên tay cô bé.
· Thôi đi, đã chép bài còn không biết xấu hổ. Im đi. – Orange lạnh lùng.
Theo lẽ thường, Green chắc chắn sẽ nổi đoá cãi lại. Nhưng bỗng dưng nó im lặng đến bất
ngờ.
· Cảm ơn cậu. Blue nhẹ nhàng nói với Orange.
· Không cần, nhưng tại sao cậu làm thế? Cậu nhắc tớ là C nhưng làm là A?
· Tớ…
· Hai em bàn cuối không nói chuyện nữa nhé. Cô giáo nhắc nhở.
Và đó không phải là lần duy nhất như thế. Hình như Blue cố tình làm sai để không bao
giờ được điểm 10. Cô bé nhắc cho mọi người thì đúng, lúc nào cũng đúng, nhưng bài
mình thì khi nào cũng có lỗi sai này lỗi sai nọ. Nên cô bé giỏi Tiếng Anh, nhưng chẳng
bao giờ giỏi nhất lớp, điểm không bao giờ cao nhất lớp, được cái cô bé nói tiếng Anh rất
hay, cô giáo hay khen Blue nói Tiếng Anh như người bản xứ vậy.

Một hôm khi tan học, Orange nói với Blue:
· Tớ không thể chép bài cậu mãi được. Cậu phụ đạo Tiếng Anh cho tớ nhé. Đổi lại tớ
sẽ phụ đạo Hoá cho cậu. Có mỗi mấy công thức mà làm 100 lần thì 99 lần nhầm, lần còn
lại suýt đúng là sao?
· Tớ…- Blue - Ừ, cũng được…
· Vậy cậu sẽ dạy tớ vào chiều thứ 2-4 và tớ sẽ phụ đạo cậu chiều thứ 6 nhé. Cậu có
bận gì không?
· Ừm, thế cũng được, tớ không bận lắm – Cô bé vẫn còn hơi bất ngờ. Cô bé đã dạy ai
bao giờ đâu cơ chứ, thế đấy việc học giỏi là rất rắc rối. – Nhưng cậu không phải tập bóng
rổ à?
· Ừ nhỉ, thế sẽ học trước khi tớ tập nhé. Tập xong mới học thì tớ bẩn lắm. Bốc mùi
đấy.
· Hic, thế học rồi tập nhé.
__________________________________
Friday, 1.16, 2009.
Một ngày nắng cuối đông, trời bỗng xanh bất ngờ. Blue thích nhìn cái sắc xanh bình yên
đến ngỡ ngàng này. Ở sân bóng rổ, Orange vẫn tập luyện rất miệt mài. Bluenâng máy ảnh
lên và chụp lại hình ảnh cậu bạn trong chiếc áo ướt đẫm mồ hôi, mọi sự tập trung đều
hướng về trái bóng. Cậu ấy tập không biết mệt mỏi, với một niềm hứng khởi đến lạ kì.
Lúc nào cậu ấy cũng như tràn đầy năng lượng và ý chí quyết tâm.
· Cậu không được chụp ảnh nếu không có sự cho phép của người mẫu.
· Tớ có chụp cậu đâu? Tớ chụp sân bóng đấy chứ?
· Thế là tớ tưởng bở à? Xấu hổ quá! - Orange nhanh nhảu đánh trống lảng - Lúc nào
cậu cũng mang cái máy ảnh to thế kia theo người à?
· Ừ, tớ thích chụp ảnh như cậu thích chơi bóng rổ ý.
……
· Này tớ hỏi cậu một câu nhé? Sao cậu giỏi tiếng Anh thế?
· À, thế sao cậu giỏi Hoá thế? Tớ thấy chả có môn nào lằng nhằng như môn Hoá.

