
đ
ang
vồ
l
ấ
y,
c
ướ
p
l
ấ
y
“mồ
i
” -
nh
ữ
ng
n
ạ
n
nhân
và
con
tàu
t
ộ
i
nghi
ệ
p.
“
C
ơn
cu
ồ
ng
phong
cu
ố
n
s
ạ
ch
trong
đờ
i
N
ém
tan
tành
trên
m
ặ
t
n
ước
xa
kh
ơ
i!
C
òn
ai
bi
ế
t
n
ổ
i
chìm
ki
ế
p
ấ
y
M
ỗ
i
sóng
xô
v
ồ
cướ
p
l
ấ
y
m
ồ
i
M
ộ
t
m
ả
nh
thuy
ề
n,
m
ộ
t
t
ấ
m
thân
trôi!
”
Mở
đầ
u
bài
th
ơ
là
m
ộ
t
ti
ế
ng
kêu
th
ươ
ng
“
Ô
i!
”
(O
h!)
và
hàng
lo
ạt
câu
cả
m
thán
cùng
vớ
i
đ
i
ệ
p
ng
ữ
“
bi
ế
t
bao
nhiêu
”
vang
lên
4
l
ầ
n
gợi
lên
ám
ả
nh
không
cùng
v
ề
n
ỗ
i
xót
th
ươ
ng
và
s
ự
hãi
hùng
đố
i
v
ới
cái
ch
ế
t
đ
au
đớ
n
c
ủ
a
các
thuy
ề
n
viên,
thuy
ề
n
tr
ưở
ng
g
ặ
p
th
ả
m
h
ọ
a
gi
ữ
a
bi
ể
n
đ
êm.
(C
ombien
de
marins
…
C
ombien
capitaines,
…
combien
ont
disparu
…,
combien
de
patrons morts,..).
T
ố
H
ữ
u
d
ị
ch
được
t
ừ
“
bi
ế
t
bao
nhiêu
”
hai
l
ầ
n:
“
Ô
i!
Bi
ế
t bao
thuy
ề
n
viên,
thuy
ề
n
tr
ưở
ng
…
Bi
ế
t bao
đ
ã
chế
t
r
ồ
i
lá
i
b
ạ
n
…
”
2.
Còn
ai
hay,
h
ỡ
i
ng
ười xấ
u
s
ố
…
N
ă
m
tháng
d
ầ
n
trôi
qua
…
Trên
các
bế
n
c
ả
ng,
nh
ữ
ng
con
tàu
khác
v
ẫn
ra
đ
i,
và
nh
ữ
ng
con
tàu
khác
v
ẫ
n
tr
ở
v
ề
cậ
p
b
ế
n.
Nh
ư
ng
c
ũ
ng
có
bi
ế
t
bao
cha
già,
m
ẹ
y
ế
u
đợ
i
ch
ờ
m
ỏ
i
mòn
nh
ữ
ng
đứ
a
con
đ
i
b
i
ể
n
đ
ã
lâu
ngày
ch
ư
a
trở
v
ề
.
Th
ậ
t
đ
au
th
ươ
ng
“
C
òn
ai
hay
hỡ
i
ng
ườ
i
x
ấ
u
s
ố…
”
.
Dướ
i
đ
âu
các
đạ
i
d
ươ
ng,
thi
th
ể
(
n
ắ
m
x
ươ
ng
tàn)
v
ẫn
b
ị
sóng
xô
đẩ
y.
Hai
l
ần
b
ị
đau
đớ
n:
ch
ế
t
trong
hãi
hùng,
nay
“
thi
th
ể
v
ề
đ
âu
”
và
“
trán
anh
va
vào
đ
á
nhô
đầ
u!
”
.
Chế
t
không
m
ộ
t
n
ấ
m
m
ồ
!
Chế
t
v
ẫ
n
còn
đ
au
đớ
n:
“
Gi
ữ
a
mênh
mông,
thi
th
ể
v
ề
đ
âu
Trán
anh
va
vào
đ
á
nhô
đầ
u!
”
T
ưở
ng
t
ượ
ng
là
ph
ẩ
m
ch
ất
c
ủ
a
thơ
.
T
ưở
ng
t
ượ
ng
càng
phong
phú
bao
nhiêu
thì
c
ả
m
xúc
càng
sâu
l
ắ
ng
b
ấ
y
nhiêu!
N
gh
ĩ
v
ề
th
ị
t
nát
x
ươ
ng
tan
c
ủ
a
nh
ữ
ng
thủ
y
th
ủ
,
thuy
ề
n
tr
ưở
ng
x
ấ
u
s
ố
mà
nhà
thơ
đ
au
lòng,
th
ươ
ng
xót.
C
ha
m
ẹ
h
ọ
mòn
m
ỏ
i
đờ
i
ch
ờ
h
ọ
trên
nh
ữ
ng
phi
ế
n
đ
ã
bờ
đạ
i
d
ươ
ng,
nay
c
ũ
ng
đ
ã
chết
cả
r
ồ
i;
ch
ế
t
trong
s
ầ
u
mu
ộ
n,
ch
ế
t
trong
già
y
ếu.
Kh
ổ
ba
nói
v
ề
hai
cái ch
ế
t:
ch
ế
t
th
ả
m
kh
ố
c
c
ủ
a
kẻ
ra
đ
i,
và
cái
ch
ế
t
l
ặ
ng
l
ẽ
âm
th
ầ
m
c
ủ
a
m
ẹ
cha
trong
s
ự
đợ
i
ch
ờ
vô
v
ọ
ng.
C
òn
ai
n
ữ
a
để
khóc
th
ươ
ng
cho
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
đ
i
b
i
ể
n
x
ấ
u
s
ố
?
“
Ô
i!
Bi
ết
bao
mẹ
cha
hi
v
ọ
ng
N
gày
l
ạ
i
ngày
trên
bãi
b
ờ
quê
N
góng
trông
ai
không
th
ấ
y
tr
ở
v
ề
!
”
Sự
ám
ả
nh
và
n
ỗ
i
lo
âu
c
ủ
a
m
ẹ
cha
già
y
ế
u,
ch
ế
t
mòn
m
ỏ
i
trong
đợ
ch
ờ
tuy
ệ
t
v
ọ
ng
-
Trong
nguyên
tác
ch
ư
a
đượ
c
l
ộ
t
t
ả đầ
y
đủ
trong
b
ản
d
ị
ch
th
ơ
này.
M
ỗ
i
t
ố
i
đế
n,
lúc
lên
đ
èn
trong
nh
ữ
ng
mái
nhà
êm
ấ
m
nơi
quê
h
ươ
ng,
trên
nh
ữ
ng
b
ến
bờ
x
ứ
s
ở
,
c
ũ
ng
có
ng
ườ
i
nh
ắc
đế
n
tên
các
anh
-
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
x
ấ
u
s
ố đ
i
mãi
ch
ư
a
v
ề
.
Ngườ
i
thân
th
ươ
ng
ch
ỉ
còn
bi
ế
t
nh
ớ
l
ạ
i,
g
ợ
i
l
ạ
i
ti
ế
ng
c
ướ
i,
câu
hát,
chuy
ệ
n
phiêu
l
ư
u
và
nụ
hôn
th
ầ
m
lén
c
ủ
a
ng
ườ
i
yêu
x
ưa. K
ỷ
ni
ệ
m
càng
ch
ồ
ng
ch
ấ
t
thì
n
ỗ
i
đ
au
m
ấ
t
mát
ng
ườ
i
thân
yêu
càng
xót
xa
th
ươ
ng
cả
m:
“
C
ó
khi
ng
ườ
i
nh
ắc
đế
n
tên
anh.
Trong
khúc
hát,
ti
ế
ng
c
ườ
i,
câu
chuy
ệ
n,
Gi
ữ
a
cái
hôn
c
ủ
a
cả
ng
ườ
i
yêu,
Lúc
anh
n
ằ
m
d
ướ
i
đ
áy
xanh
rêu!
”
Th
ươ
ng
nh
ớ
r
ồ
i
hy
v
ọ
ng.
Mãi
v
ẫ
n
không
th
ấ
y
anh
tr
ở
v
ề
. C
ũ
ng
có
ng
ườ
i
th
ầ
m
nh
ắc,
bă
n
kho
ă
n
t
ự
h
ỏ
i:
hay
các
anh
(K
ẻ
đắ
m
tàu
đ
ã
chế
t
trên
đạ
i
d
ươ
ng
m
ị
t
mùng)
đ
ã
trở
thành
vua
h
ả
i
đảo
nào,
hay
đ
ang
s
ố
ng
trong
cu
ộ
c
đờ
i
giàu
sáng
mà

nh
ạ
t
tình
quê
h
ươ
ng?
Dòng
ch
ả
y
thờ
i
gian
trôi
mãi
…,
trôi
mãi.
N
ă
m
tháng
m
ờ
xa
dầ
n:
“
R
ồ
i
ch
ẳ
ng
ai
còn
nhớ
… d
ầ
n
tan
”
.
Câu
thơ
:
“
Thân
trong
n
ướ
c,
tên
trong
trí
nhớ
”
là
m
ộ
t
câu
th
ơ
hay,
c
ả
m
độ
ng.
Hình
ả
nh
cụ
th
ể
đặ
t
trong
th
ế
sánh
đ
ô
i:
“
Thân
trong
n
ước
”
(
hình
ả
nh
th
ể
xác
-
m
ộ
t
n
ắ
m
x
ươ
ng
tan)
và
“
tên
trong
trí
nhớ
)
(
hình
ả
nh
tinh
th
ầ
n).
T
ất
cả
đề
u
rơi
vào
quên
lãng.
Các
t
ừ
ng
ữ
:
“
trí
nh
ớ
”
,
“
th
ờ
i
gian
”
,
“
bóng
đ
en
”
,
“
bi
ể
n
sâu
”
,
“
lòng
lãng
quên
”
được
ph
ố
i
h
ợp
trong
m
ộ
t
ch
ỉ
nh
th
ể
ngôn
ng
ữ để
di
ễ
n
t
ả
n
ỗ
i
đ
au
lòng
và
th
ươ
ng
c
ả
m
c
ủ
a
nhà
th
ơ
tr
ước
s
ự
kh
ắ
c
nghi
ệt
c
ủ
a
thời
gian
và
s
ự
quên
lãng.
C
h
ẳ
ng
còn
th
ấ
y
ai
nh
ớ
đế
n
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
đ
i
b
i
ể
n
x
ấ
u
s
ố.
Câu
th
ơ
d
ị
ch
khá
hay:
R
ồ
i
ch
ẳ
ng
còn
ai
nhớ
… d
ầ
n
tan
Thân
trong
n
ướ
c,
tên
trong
trí
nhớ
…
Thời
gian
qua
d
ầ
n
phủ
bóng
đ
en
Trên
bi
ể
n
sâu
và
lòng
lãng
quên!
”
Sự
lãng
quên
c
ủ
a
ng
ườ
i
đờ
i
càng
làm
cho
n
ỗ
i
đ
au
d
ồ
n
tụ
l
ạ
i,
nén
ch
ặ
t
l
ạ
i
trong
lòng
ng
ườ
i
v
ợ
góa
-
ng
ườ
i
cô
ph
ụ
!
Đã
bao
nhiêu
đ
êm
dài,
bao
nă
m
tháng
d
ằ
ng
d
ặ
c,
nàng
đợ
i
ch
ờ
ng
ườ
i
ch
ồ
ng
x
ấ
u
s
ố.
Tu
ổ
i
xuân
đ
ã
trôi
qua.
Trong
lúc
ng
ườ
i
đờ
i
b
ậ
n
r
ộ
n
vớ
i
công
vi
ệ
c
làm
ă
n
(chài
l
ướ
i,
cày
ru
ộ
ng
…
)
“
ch
ẳ
ng
ai
nh
ớ
dáng
hình
anh
n
ữ
a
”
thì
ch
ỉ
có
ng
ườ
i
v
ợ
góa
đ
au
kh
ổ
“
b
ơ
ph
ờ
m
ỏ
i
m
ắ
t
”
bu
ồ
n
t
ủi,
đ
au
xót
th
ươ
ng
nh
ớ
ng
ườ
i
ch
ồ
ng
thân
yêu
đ
i
b
i
ệ
t
mãi.
M
ọ
i
k
ỉ
ni
ệ
m
đẹ
p
m
ộ
t
thời
bi
phủ
d
ướ
i
“
l
ớ
p
tro
tàn
”
c
ủ
a
thờ
i
gian
đượ
c
ng
ườ
i
v
ợ
nh
ắ
c
l
ạ
i
trong
n
ỗ
i
đ
au
tê
tái:
“
Ch
ỉ
đêm
đ
êm,
giông
bão
gào
lay
Nh
ữ
ng
ng
ườ
i
v
ợ
b
ơ
ph
ờ
m
ỏ
i
m
ắ
t
K
ể
v
ề
anh,
khêu
lớ
p
tro
tàn
C
ủ
a
lòng
đ
au
và
c
ủ
a
lo
than!
”
Hình
ả
nh
“
l
ớ
p
tro
tàn
”
,
“
lòng
đ
au
”
,
“
lò
than
”
c
ự
c
tả
n
ỗ
i
đ
au
khôn
nguôi
trong
lòng
ng
ườ
i
cô
ph
ụ
.
Đ
au
trong
n
ỗ
i
đ
au
cô
đơ
n,
ch
ỉ
mình
nàng
bi
ế
t,
ch
ỉ
mình
nàng
hay!
Trong
ph
ầ
n
hai
c
ủ
a
bài
th
ơ
“
Bi
ể
n đêm”,
t
ứ
th
ơ
v
ậ
n
độ
ng
theo
quy
lu
ậ
t
thời
gian
và
dòng
đờ
i.
Khổ 3
,
nói
v
ề
s
ự
nh
ớ
th
ươ
ng
c
ủ
a
cha
me
… Khổ 4
,
ng
ườ
i
thân
yêu
nh
ắ
c
l
ạ
i
nh
ữ
ng
hình
ả
nh
và
k
ỉ
ni
ệ
m
v
ề
nh
ữ
ng
k
ẻ
vi
ễ
n
du
trên
nh
ữ
ng
con
tàu
đ
i
mãi
ch
ư
a
v
ề
. Khổ 5
,
nói
v
ề
s
ự
quên
lãng
c
ủ
a
ng
ườ
i
đờ
i
đố
i
v
ới
các
anh.
Khổ 6
nói
v
ề
th
ươ
ng
nh
ớ
, đ
au
xót
không
nguôi
c
ủ
a
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
v
ợ
goá
trong
nh
ữ
ng
đ
êm
dài.
Có
thể
nó
i
ti
ế
ng
th
ơ
c
ủ
a
Huygô
đ
ã
di
ễ
n
t
ả
m
ộ
t
cách
sâu
sắc,
cả
m
độ
ng
n
ỗ
i
đ
au
trong
9
t
ầ
ng
sâu
c
ủ
a
lòng
ng
ườ
i
-
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
v
ợ
có
ch
ồ
ng
đ
ã
chế
t
thê
th
ả
m
trong
bão
t
ố
gi
ữ
a
m
ị
t
mùng
bi
ể
n
đ
êm.
3. Phả
i
ch
ă
ng
lúc
triề
u lên sóng vỗ
…
Hai
kh
ổ
cu
ố
i
d
i
ễ
n
t
ả
n
ỗ
i
lòng
nhà
th
ơ
đố
i
v
ớ
i
nh
ữ
ng
thủ
y
thủ
v
ĩ
nh
vi
ễ
vùi
xác
d
ướ
i
các
đạ
i
d
ươ
ng.
Thủ
phát
ngh
ệ
thu
ậ
t t
ươ
ng
ph
ả
n
đượ
c
v
ận
d
ụng
th
ầ
n
tình
để
làm
n
ổ
i
b
ậ
t
t
ấ
m
lòng
nhân
đạo
bao
la
c
ủ
a
tác
gi
ả
.
Sự
lãng
quên
v
ĩ
nh
vi
ễ
n
v
ề
s
ố
ph
ậ
n
bi
th
ả
m
c
ủ
a
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
bị
đắ
m
tàu
là
qui
lu
ậ
t
kh
ắ
c
nghi
ệt
c
ủ
a
thời
gian
và
s
ự
b
ậ
n
r
ộ
n
c
ủ
a
cu
ộ
c
đờ
i.
Sau
khi
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
v
ợ
góa
qua
đờ
i
thì
c
ả
m
th
ươ
ng
thay,
ch
ẳ
ng
còn
m
ộ
t
ai
nh
ắc
đế
n
tên
các
anh.
Hòn
đ
á,
cây
li
ễ
u,
ng
ườ
i
hành
kh
ấ
t
và
bài
hát
bu
ồ
n
…
nào
ai
còn
nh
ớ
đế
n
anh
đ
âu!
C
ỏ
cây
…
và
lòng
ng
ườ
i
đề
u
quên
lãng.
C
ác
thuy
ề
n
viên,
thuy
ề
n
tr
ưở
ng
đề
u
tr
ở
thành
cô
h
ồ
n
gi
ữ
a
đạ
i
d
ươ
ng:
“
Hòn
đ
á
trong
ngh
ĩ
a
đị
a
v
ắ
ng
tanh
C
ả
g
ố
c
li
ễ
u
mùa
thu
trút
lá

Và
cả
ng
ườ
i
hành
kh
ất
bên
cầ
u
Hát
đ
i
ệ
u
bu
ồ
n
ai
nh
ớ
anh
đ
âu!
”
R
ồ
i
nhà
th
ơ
xúc
độ
ng
c
ấ
t
lên
l
ời
than.
Huygô
nh
ư đ
ang
nhìn
vào
nơ
i
đ
ây
sâu
th
ẳ
m
đạ
i
d
ươ
ng
mà
đ
au
xót:
Ô
i!
Đ
âu
h
ế
t
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
thủ
y
th
ủ
C
hìm
trong
đ
êm,
bi
th
ả
m
đờ
i
ng
ườ
i
”
Sóng
th
ủy
tri
ề
u
m
ỗ
i
bu
ổ
i
chi
ề
u
dâng
lên
nh
ư đ
ang
cùng
nhà
th
ơ
đố
i
tho
ạ
i
và
chia
s
ẻ
v
ới
bao
n
ỗ
i
th
ươ
ng
tâm.
Sóng
nh
ư
m
ộ
t ch
ứ
ng
nhân
v
ề
th
ả
m
h
ọ
a
m
ộ
t
đ
êm
không
tr
ă
ng
trên
đạ
i
d
ươ
ng
thu
ở
nào
đ
ang
th
ầ
m
thì
v
ớ
i
nhà
th
ơ
.
Ch
ỉ
có
sóng
-
t
ượ
ng
tr
ư
ng
cho
thiên
nhiên
v
ĩ
nh
h
ằ
ng,
chi
ề
u
chi
ề
u
cùng
vớ
i
thủy
tri
ề
u
dâng
lên
nh
ư
nh
ữ
ng
bài
ca
b
ấ
t
t
ậ
n
v
ề
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
đ
ã
khu
ấ
t
trên
bi
ể
n
đ
êm.
Sóng
đạ
i
d
ươ
ng
mãi
mãi
chia
s
ẻ
v
ớ
i
nhà
th
ơ
n
ỗ
i
đ
au
lòng,
th
ươ
ng
c
ả
m
đố
i
v
ớ
i
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
b
ấ
t
h
ạ
nh
vùi
thân
d
ướ
i
đ
áy
đạ
i
d
ươ
ng
m
ị
t
mùng.
Sóng
đ
ã
đượ
c
nhân
hóa,
sóng
đ
ang
cùng
nhà
th
ơ
cả
m
th
ươ
ng
đ
au
xót,
kể
l
ạ
i
nh
ư
ng
câu
chuy
ệ
n
đ
au
lòng
cho
nh
ữ
ng
ng
ườ
i
m
ẹ
đ
ang
quỳ
g
ố
i
nguy
ệ
n
c
ầ
u.
Vầ
n
th
ơ
mang
s
ắc
đ
i
ệ
u
tr
ữ
tình
rung
lên
nh
ư
m
ộ
t
ti
ế
ng
lòng
n
ứ
c
n
ở
th
ể
hi
ệ
n
đằ
m
th
ắ
m,
thi
ế
t
tha
chủ
ngh
ĩ
a
nhân
đạo
bao
la
c
ủ
a
Huygô:
“
K
inh
hoàng
bao
lòng
m
ẹ
,
bi
ể
n
ơ
i!
Ph
ả
i
ch
ă
ng
lúc
tri
ề
u
lên
sóng
v
ỗ
Nh
ữ
ng
ti
ế
ng
ng
ườ
i
tuy
ệt
b
ọ
ng
kêu
la
M
ỗ
i
chi
ề
u
v
ề
,
l
ạ
i
đế
n
cùng
ta!
”
Nh
ữ
ng
ng
ườ
i
b
i
ế
t
ti
ế
ng
Pháp
chút
ít,
m
ỗ
i
l
ầ
n
đọ
c
đế
n
câu
th
ơ
cu
ố
i
bài,
r
ấ
t
l
ấ
y
làm
thú
v
ị
v
ề
âm
đ
i
ệ
u,
nh
ạc
đ
i
ệ
u
ngân
rung
đượ
c
Huygô
di
ễ
n
t
ả
m
ộ
t
cách
tinh
t
ế
qua
các
đ
i
ệp
thanh,
các
ph
ụ
âm
“
v
”
dồ
n
dậ
p
nh
ư
nh
ữ
ng
làn
sóng
bi
ể
n:
“
Que
vous
ave z
le
soir
quand
vous
venez
vers
nous!
”
“
Bi
ể
n
đ
ê
m
”
là
m
ộ
t
bài
th
ơ
ch
ứ
a
chan
tinh
th
ầ
n
nhân
đạ
o.
Cái
chế
t
bi
th
ả
m
c
ủ
a
nh
ữ
ng
thủ
y
thủ
trên
đạ
i
d
ươ
ng
để
l
ạ
i
bao
l
ỗ
i
đ
au
lòng
th
ươ
ng
nh
ớ
không
nguôi
trong
lòng
ng
ườ
i.
Trong
dòng
ch
ả
y
c
ủ
a
cu
ộ
c
đờ
i
và
thời
gian,
dù
h
ọ
có
b
ị
quên
lãng
đ
i
trong
lòng
ng
ườ
i,
thì
Huygô
và
ngàn
n
ă
m
sóng
v
ỗ
v
ẫ
n
xót
th
ươ
ng
không
cùng
đố
i
v
ớ
i
h
ọ.
Huygô
là
nhà
th
ơ
tiêu
bi
ể
u
nh
ất
c
ủ
a
ch
ủ
ngh
ĩ
a
lãng
m
ạn
Pháp.
Lấ
y
“
Bi
ể
n
đ
êm
”
,
l
ấ
y
màn
đ
êm
để
l
ộ
t
t
ả
thiên
nhiên
bí
ẩ
n,
hãi hùng,
để
di
ễ
n
t
ả
n
ỗ
i
đ
au
âm
th
ầ
m,
để
nhà
th
ơ
chìm
sâu
trong
suy
t
ưở
ng
để
tr
ầ
m
ngâm
ho
ặc
đố
i
tho
ạ
i
v
ớ
i
lò
ng
mình
v
ề
n
ỗ
i
đ
au nhân
th
ế
và
s
ố
ph
ậ
n
đ
au
th
ươ
ng
c
ủ
a
con
ng
ườ
i,
v
ề
cái
chế
t
và
nỗ
i
đau
trên
cõi
đờ
i,
v
ề
cái
m
ất
và
cái
còn
trong
dòng
ch
ả
y
th
ờ
i
gian.
K
hông
gian
ngh
ệ
thu
ậ
t
và
thờ
i
gian
ngh
ệ
thu
ậ
t
trong
“
Bi
ể
n đêm”
cho
ta
nhi
ề
u
ám
ả
nh
v
ề
n
ỗ
i
th
ươ
ng
đ
au.
Phả
i
ch
ă
ng
“
Bi
ể
n
đêm”
trong
th
ơ
Huygô
c
ũ
ng
là
“
b
ể
tr
ầ
m
luân
”
trong
v
ă
n
h
ọ
c
c
ổ
Vi
ệ
t
N
am,
trong
th
ơ
N
guy
ễ
n
Du?
Con
đườ
ng
mùa
đ
ông
Puskin
-
1826
Xuyên
qua
s
ươ
ng
mù
g
ợn
sóng
Mặ
t
tr
ă
ng
nhô
ra
Tr
ă
ng
bu
ồ
n
bã
d
ộ
i
ánh
sáng. Lên

cánh
đồ
ng
u
bu
ồ
n
Trên
đườ
ng
mùa
đ
ông
bu
ồ
n
t
ẻ
Xe
tam
mã
vun
vút
lao
đ
i,
L
ụ
c
l
ạc
đơ
n
đ
i
ệ
u
Mệ
t
m
ỏ
i
rung
lên
C
ó
gì
vang
lên
thân
thi
ế
t
Trong
các
khúc
hát
ngân
nga
c
ủ
a
xà
ích
K
hi
thì
ni
ề
m
vui
r
ộ
n
rã
K
hi
thì
n
ỗ
i
bu
ồ
n
tâm
tình
…
K
hông
m
ộ
t
ánh
l
ử
a
mái
l
ề
u
R
ừ
ng
sâu
và
tuy
ế
t
…
Ngượ
c
chi
ề
u
tôi
Ch
ỉ
có
c
ộ
t
s
ọ
c
chỉ
đườ
ng
Chạ
y
tớ
i
…
C
hán
ngán,
bu
ồ
n
qua,
…
ngày
mai,
N
hina
N
gày
mai,
quay
v
ề
v
ới
em
yêu Tôi
s
ẽ
l
ặ
ng
ng
ườ
i
bên
lò
s
ưở
i,
Ngắ
m
em
không
chán
m
ắ
t.
K
im
đồ
ng
h
ồ
tích
t
ắc
Q
uay
h
ế
t
vòng
đề
u
đề
u
c
ủ
a
nó,
Và
xua
đ
ám
ng
ườ
i
t
ẻ
ng
ắ
t
Nử
a
đ
êm,
không
r
ẽ
chia
ta.
Bu
ồ
n
quá
N
hina
đườ
ng
tôi
đ
i
t
ẻ
ng
ắ
t, Bác
xà
ích
l
ặ
ng
l
ẽ
thiu
thiu,
Ti
ế
ng
lụ
c
l
ạc
đơ
n
đ
i
ệ
u,
Mặ
t
tr
ă
ng
m
ờ
sươ
ng
(B
ản d
ị
ch
ngh
ĩ
a)
Xuyên
nh
ữ
ng
làn
s
ươ
ng
g
ợn
sóng
Mả
nh
tr
ă
ng
m
ờ
ả
o
chi
ế
u
qua,
Bu
ồ
n
r
ả
i
ánh
vàng
lai
láng
Lên
cánh
đồ
ng
bu
ồ
n
dă
ng
xa
Trên
đườ
ng
mùa
đ
ông
v
ắ
ng
v
ẻ
Cỗ
xe
tam
mã
b
ă
ng
đ
i,
Nhạ
c
ng
ự
a
đề
u
đề
u
bu
ồ
n
t
ẻ
Đề
u
đề
u
kh
ắc
khoả
i
lòng
quê.
Bài
ca
c
ủ
a
ng
ườ
i
xà
ích
Có
gì
ph
ả
ng
ph
ấ
t
thân
yêu
Nh
ư
ni
ề
m
vui
m
ừ
ng
khôn
xi
ế
t
Nh
ư
n
ỗ
i
bu
ồ
n
n
ặ
ng
đ
ìu
hiu
…
K
hông
m
ộ
t
mái
l
ề
u,
ánh
l
ử
a,
Tuy
ế
t
tr
ắ
ng
và
r
ừ
ng
bao
la
…
Ch
ỉ
nh
ữ
ng
c
ộ
t
dài
cây
s
ố
Bên
đườ
ng
s
ừ
ng
s
ữ
ng
chào
ta.

Ô
i
bu
ồ
n
đ
au,
ôi
cô
l
ẻ
…
Tr
ở
v
ề
v
ới
em
ngày
mai, N
hina,
bên
lò
l
ử
a
đỏ,
Ngắ
m
em,
ng
ắ
m
mãi
không
thôi.
K
im
đồ
ng
h
ồ
kêu
tích
t
ắc
Xoay
đ
i
nh
ữ
ng
vòng
nh
ị
p
nhàng, Và
xua
lũ
ng
ườ
i
t
ẻ
ng
ắ
t
Để
ta
bên
nhau
trong
đ
êm.
S
ầ
u
l
ắ
m,
N
hina,
đườ
ng
xa
v
ắ
ng,
Ng
ủ
quên
bác
xà
ích
l
ặ
ng
im,
Nhạ
c
ng
ự
a
đề
u
đề
u
buông
xa
th
ẳ
m,
S
ươ
ng
m
ờ
che
l
ấ
p
ánh
tr
ă
ng
nghiêng.
(Thúy
Toàn
d
ị
ch thơ
)
L
ờ
i
bình
“
Con
đườ
ng
mùa
đ
ông
”
là
nhà
th
ơ
tr
ữ
tình
n
ổ
i
ti
ế
ng
c
ủ
a
Puskin,
đ
ã
được
ph
ổ
nh
ạc,
trở
thành
ca
khúc
l
ư
u
truy
ề
n
r
ộ
ng
rãi.
Puskin
vi
ế
t
bài
th
ơ
này
vào
mùa
đ
ông
n
ăm
1826,
khi
ông
còn
b
ị
qu
ả
n
thúc
t
ạ
i
mi
ề
n
quê
Mikhailôpxcôiê,
vùng
quê
ngo
ạ
i
thu
ộ
c
tây
B
ắc
Nga.
Âm đ
i
ệ
u trữ tình chủ đạ
o
c
ủa bài thơ là âm đ
i
ệ
u buồn. Từ
c
ảnh vật
đến
lòng
ng
ười tỏ
a
r
ộng và thấm sâu một nỗ
i
bu
ồ
n
cô
đơn.
B
ố
n
kh
ổ
th
ơ
đầ
u
là
m
ộ
t
không
gian
ngh
ệ
thu
ậ
t
phủ
m
ở
m
ộ
t
l
ớ
p
sươ
ng
mù
bao
la,
mênh
mông.
Ánh
tr
ă
ng
d
ộ
i
ánh
sáng
xu
ố
ng
cánh
đồ
ng
khi
m
ặ
t
tr
ă
ng
nhô
ra,
xuyên
qua
màn
s
ươ
ng
mù
g
ợ
n
sóng.
Cả
nh
v
ậ
t
v
ắ
ng
l
ặ
ng,
bao
la
và
bu
ồ
n
man
mác:
“
Xuyên
nh
ữ
ng
làn
s
ươ
ng
g
ợn
sóng
Mả
nh
tr
ă
ng
m
ờ
ả
o
chi
ế
u
qua, Bu
ồ
n
r
ả
i
ánh
vàng
lai
láng
Lên
cánh
đồ
ng
bu
ồ
n
dă
ng
xa
”
.
C
ái
nhìn
mênh
mang
v
ề
màn
s
ươ
ng
m
ờ
,
ánh
tr
ă
ng
m
ờ
và
cánh
đồ
ng
m
ờ
xa.
Hình
nh
ư
nhà
th
ơ
đă
m
chiêu
c
ả
m
nh
ậ
n
c
ả
nh
v
ậ
t trong
s
ự
m
ơ
màng
và
xúc
độ
ng.
N
hìn
xa
r
ồ
i
nhìn
g
ầ
n,
nhân
v
ậ
t
tr
ữ
tình
l
ặ
ng
ng
ắ
m
con
đườ
ng
mùa
đ
ông
v
ắ
ng
v
ẻ
.
Ch
ỉ
có
m
ộ
t
c
ỗ
xe
tam
mã
b
ă
ng
đ
i
v
ề
phía
tr
ước,
“
xe
vun
vút
lao
đi
”
.
Ti
ế
ng
lụ
c
l
ạc
đơ
n
đ
i
ệ
u,
m
ệ
t
m
ỏ
i
rung
lên.
Bao
d
ặ
m
đườ
ng
xa
đ
ã
v
ượ
t
qua,
ng
ườ
i
l
ữ
hành
không
ch
ỉ
“
bu
ồ
n
”
mà
còn
“
m
ệ
t
m
ỏ
i
”
.
Tâm
h
ồ
n
nh
ư d
ị
u
l
ạ
i
trong
ti
ế
ng
hát
“
ngân
nga
”
c
ủ
a
ng
ườ
i
xà
ích.
K
húc
hát
vang
lên
“
thân
thi
ế
t
”
,
bài
dân
ca
N
ga
lúc
vui,
lúc
bu
ồ
n
nh
ư đ
ang
xoa
d
ị
u
bao
n
ỗ
i
bu
ồ
n
trong
lòng
nhà
thơ
:
“
K
hi
thì
ni
ề
m
vui
r
ộ
n
rã
K
hi
thì
n
ỗ
i
bu
ồ
n
tâm
tình
”
…
N
hà
thơ
l
ấ
y
âm
thanh
“
vun
vút
”
c
ủ
a
chi
ế
c
xe
lao
đ
i,
ti
ế
ng
lụ
c
l
ạ
c,
ti
ế
ng
hát
…
để
di
ễ
n
t
ả
cả
nh
v
ật
và
con
đườ
ng
mùa
đ
ông
gi
ữ
a
đ
êm
khuya
vô
cùng
v
ắ
ng
v
ẻ
,
mênh
mông
và
bu
ồ
n.
N
ỗ
i
lòng
củ
a
ng
ườ
i
l
ữ
khách
cô
đơ
n
và
bu
ồ
n
không
k
ể
xi
ế
t!
C
ả
nh
v
ậ
t
càng
tr
ở
nên
cô
qu
ạ
nh.
C
hi
ế
c
xe
tam
mã,
ng
ườ
i
l
ữ
hành
…
nh
ư đ
ang
b
ị
bao
vây
b
ở
i
“
r
ừ
ng
sâu
và
tuy
ế
t
”
.
Chỉ
có
,

