QUN LÝ PHÁT TRIỂN VĂN HÓA
Phan Công Khanh
Cùng vi kinh tế chính trị, văn hoá yếu tđịnh hình cho mt
chế độ nguyên thu. Tên gi cng sn nguyên thu, chiếm hu l,
phong kiến hay TBCN, ngoài hàm nghĩa về phương thức sn xut chế
độ chính tr còn n cha những thông điệp văn hóa. Sự liên kết trên bình
din dân tộc đã định hình thế gii t thi cxưa, thực cht liên kết
trên bình diện văn hóa: những cộng đồng nn sn xut cùng mt
trình độ, có chung ngôn ng, chung những đặc điểm đời sng vt cht và
tinh thn thì liên kết trong mt dân tc.
Văn hóa tồn ti vận động trong không gian dân tộc. Không văn hóa
chung thì các cộng đồng thiếu điểm ta tinh thần để liên kết thành dân tc. Nhưng
không dân tc thì cũng không văn hóa thiếu đi cái chủ thđể liên kết
nhng giá tr sáng to chung. nhân, giai cp, khu vc, nhân loi… chnhng
ch th "yếu" nếu không vai trò ca ch th dân tc. Như vậy, dân tc -
phương din lịch đại và chế độ hi - phương diện đồng đại, không gian tn
ti của văn hóa. Trong phm vi dân tộc, văn hoá những yếu tđã định hình, n
định "neo gi" nhng giá tr chung. Trên bình din chế độ hội, văn hóa kết
qu ca s tương tác giữa các g tr trong nhng quan h sng. Trên c hai
phương diện, văn hoá vừa mang tính ổn đnh va mang tính vận động, va cái
phn tĩnh của dân tc va cái phần động ca hi, va kết qu ca tích lu
kế tha va kết qu ca sáng tạo giao lưu, vừa cái truyn thng va
cái hin đại, va cái bo tn va cái phát triển. Ai đó đã nói: văn hóa cái
còn li sau khi tt cđã quên đi, cái còn thiếu sau khi đã biết tt c. Cái còn li
cái ổn định, cái còn thiếu cái đang vận động. Cái ổn định cái vận đng
tương tác và chuyn hóa cho nhau.
Quan niệm trên đặt ra yêu cu v qun phát triển văn hóa. Quản phát
triển văn hoá là một b phn ca qun lí phát trin xã hội. Đây một yêu cu có tính
khách quan của đời sng. Quản lí văn hóa (theo nghĩa hẹp) là qun lí cái phn tĩnh,
b ni còn qun phát triển văn hóa quản cái phần động, phn chìm, cái phn
nảy sinh, tương tác trong sự vận động ca đời sng văn hoá. Nếu xem xét văn hóa
tng th nhng giá trcon người đã sáng to và tích lu trong quá trình hot
động thc tin nhm ci biến t nhiên, hi và bn thân thì qun phát triển văn
hoá mi là chức năng đích thực ca quản lí văn hoá (theo nghĩa rộng).
Quản văn hóa về thc cht stác động vào quá trình hình thành và vn
động ca h gtr theo nhng mục tiêu định sn. H giá tr vn ổn định nhưng
vn có s chuyển đổi dưới tác đng ca không gian, thi gian và ch th. Nói cách
khác, văn hóa luôn vận động biến đổi, nên quản văn hóa chính qun cái
phần động, biến đổi y: qun lí phát triển văn hoá. Thiếu qun lí phát triển văn hóa
s không th dbáo định hình chính sách; hoạt động ca bmáy nhà nước trên
lĩnh vực này s bđộng, không phát huy đầy đủ tác động của văn hóa đi vi s
phát trin kinh tế - hi. Qun phát trin văn hoá kém hiu qu s ảnh hưởng
đến s phát trin bn vng.
hi chúng ta hin nay thuc loi hình "chuyn biến hi" (social
transformation). Nn kinh tế thtrường định hướng XHCN, tác động ca xu thế
toàn cu hoá, quá trình hi nhp kinh tế quc tế đã đưa đến s chuyển đổi sâu sc
ca h giá tr. Nhng giá tr mới đang hình thành đan xen vi nhng giá tr cũ,
nhng giá tr tốt đẹp đang phát huy ảnh hưởng tích cc bên cnh i phn giá tr
đang tác động tiêu cực đến đời sng. Thế gii "phẳng" đã dn to nên mt không
gian đa văn hóa tác đng nhiu chiu vào nền văn hóa dân tộc vi tt c s phc
tp ca nó. Bên cnh nhng thành tu, nhng mt hn chế trong xây dng phát
triển văn hoá đang bộc l. Trên bình din vĩ mô, xung đột gia i kinh tế cái
văn hóa đang hiện ra dn: tham nhũng tràn lan, ô nhiễm môi sinh đến mc báo
động, phân hóa giàu nghèo, bt bình đẳng hi, ma tuý và mi m phát trin
v.v… bình din vi mô, trong tng lĩnh vực hi, cái xu đang bùng nổ. Chưa
bao gi chúng ta nói nhiều và nói đúng về vai trò của văn hoá như hiện nay nhưng
cũng chưa bao giờ văn hóa cộng đồng li bc l nhng yếu kém, sa sút như hiện
nay. Đạo đức học đường, y tế xung cấp. Con đánh mẹ, người gi trẻ đánh đp tr,
thy giáo thì mua trinh / cưỡng hiếp / m tin hc trò, sinh viên tt axit thy giáo,
cán b nhũng nhiễu người dân, người tham quan l hi hoa thì cướp hoa, bóng đá
chuyên nghip tr nên "xu xí", hin tượng buôn thn bán thánh din ra nhan nhn
c l hội v.v… điều đó bất n trong trạng thái đạo đức, li sng ca
hội. "Cơ chế" kinh tế ca hội đang hồi bùng phát n "chiếc áo" văn hóa bỗng
tr nên cht chội không che kín được và làm đẹp được cho nó.
Đồng hành vi phát trin phn phát trin. Nếu như suy thoái s đi
xung, suy yếu, s vận động ngược chiu vi phát trin thì thut ng phn phát
trin (còn được gi là "phát trin xu") nhằm đ ch nhng xung lc kìm hãm hoc
làm chệch hướng quá trình phát trin. Phn phát triển khi mang gương mặt ca
cái cp tiến, ca i mới nhưng lại chưa đựng mm mng ca suy thoái. th d
dàng nhn ra ssuy thoái nhưng với phn phát trin thì không đơn giản. vy,
nếu nhìn quản văn hóa trng thái tĩnh, sẽ khó nhn ra s tn ti ca phn phát
trin. sao mc sng nâng lên chất ng sng thì suy gim? sao hc
thêm - dạy thêm tràn lan, các phương tin thông tin ngày càng phát triển nhưng
trình độ ca học sinh ngày càng kém đi? Vì sao chúng ta mong mun nhng
trường đại hc tm c khu vực nhưng lại có v "đẻ non" trường đại hc tcơ quan
quản nhà nước v giáo dc - đào to? sao chúng ta đặt vấn đề xây dng mt
"xã hội văn hóa cao", "li sống văn hóa" từ những m 60 của thế ktrước
hơn nửa thế k ri vn còn mt hội văn hóa chưa cao? Cái phn giá tr đang
n mình trong gương mặt ca cái giá tr gây ra ng nhận. Để nhn din gii
quyết vấn đề, cn phải đặt chúng vào trong quá trình phát trin.
Văn hóa như một thể sng. Nhìn tgóc đ hoạt động, thxem văn
hóa quá trình sn xut, bo qun, phân phi tiêu dùng giá trị. Các công đon
này thng nht vi nhau trong mt chnh th hữu cơ, một yếu t khp khing s
đưa đến tình trng khp khing ca toàn h thng; các giá tr văn hoá bị "tc
nghn" trên chu trình vn hành ca nó. Không sn xut thì không tiêu dùng
ngưc li. Bo qun phân phi kết ni sn xut vi tiêu dùng. Tiêu dùng
hoàn tt mc tiêu ca sn xut. Nếu ch nhìn văn hoá trng thái tĩnh, nghĩa là
mi nhìn vào sn xut và bo quản, đó ch mi là mt na của đời sng văn hóa;
đó, giá trị văn hóa mới chđi một na hành trình chức năng của mình, ch mi
thấy văn hoá sản phm của con người. Thiếu phân phi tiêu dùng, khát vng
chân - thin - m của con người được cđịnh hoá trong các sn phm văn hóa
ch tn ti thế khnăng, nghĩa là ch nhng khát vng. Phân phi và tiêu dùng
s hin thc hóa các giá trvăn hoá, đt chúng vào s vn hành của đời sống, đảm
bảo lưu thông văn hoá thông suốt, đảm bo quá trình phát triển văn hoá. Phân phối
và tiêu dùng mới là nơi chân - thin - mĩ vận đng và phát huy tác dng. Không có
phân phi tiêu dùng, sn xut bo qun t mình sđình trệ. Đây điu
C.Mác tng viết trong Lời nói đầu Góp phn phê phán khoa kinh tế chính tr:
"không tiêu dùng thì cũng chẳng sn xut, trong trường hp đó, sản xut
s không mục đích", "Chỉ trong tiêu ng, sn phm mi thc s tr thành
sn phẩm". Chú ý đến phân phi tiêu dùng nghĩa đã đặt văn hoá vào vai trò
ch thể: văn hoá sáng tạo ra con người, con người sn phm của văn hóa.
"Trong sn xuất, con người được khách th hóa, trong tiêu dùng thì đồ vật được
vt thhóa". Văn hoá, theo cách hiu của ni Trung Hoa (biến đổi để đp) hay
của phương Tây (cultus: chăm sóc, vun trồng) đều hàm nghĩa sự tác đng. Không
tiêu dùng nghĩa không tác động. Tính tích cc của văn hóa nằm tiêu
dùng. S phn của văn hóa nằm tiêu dùng ch không phi sn xuất như C.Mác
tng nói v vai trò ca thc tin: "Chính trong thc tiễn con người phi chng
minh chân lí, nghĩa là chng minh tính hin thc và sc mnh, tính trn tc của
duy ca mình".
Trong quản văn hc ngh thut, nếu không chú ý đến phân phi tiêu
dùng s không th lí giải được s vn động ca đời sng ngh thut. Chính khâu
tiếp nhn ca công chúng, đi sng ngh thut mi tht s vn hành, tác phm
mới đến được đích của nó, mới đời sng tích cc. T gia thế ktrước, các nhà
nghiên cu thuộc trường phái Konstanz (Cộng hoà Liên bang Đức) đã quan nim
tác phẩm văn học kết qu ca hai quá trình: sn xut tiêu th tác phẩm văn
học : văn bn + s tiếp nhn ca công chúng. S phát trin ca dòng âm nhc
vi ca t d dãi chc chn mt do t phía thtrường, t phía công chúng. S
n ào ca th văn chương khai thác bản năng tính dc ca nhân vt n(người
Trung Quc gọi văn chương linh hoạt), không th không do t s n ào
tung hng ca các cây bút phê bình và công chúng. T thc tế này, quản lí văn học
ngh thut không chchú ý đến hoạt động sáng tác còn phải quan tâm tác động
đến c công chúng s tiếp nhn ca h vi mi chiu cnh phc tp của đời
sng: qun cái phần động của văn học ngh thut, qun s phát trin của văn
hóa ngh thut. Nhn thc này s khc phc vic xem xét ngh thut chdưới hình
thc khách th, trc quan, mà cn xem xét ngh thuật như một hoạt động ch quan,
thc tin của con người, như ý kiến ca C.Mác v ch nghĩa duy vật Phoi-ơ-bách:
"Khuyết điểm ch yếu t trước đến nay, ca mi ch nghĩa duy vật (k c ch
nghĩa duy vật ca Phoi-ơ-bách) s vt, hin thc, cái th cảm giác được, ch
được nhận dươí hình thc khách th hay hình thc trc quan, ch không được
nhn thức như là hoạt động cm giác ca con người, là thc tiễn; không được nhn
thc v mt ch quan.
Bo tn là gi gìn, là đặt các giá trị văn hóa vào thế ổn định. Tuy nhiên, bo
qun không hoàn toàn cái phn tĩnh của văn hóa. Vấn đề bo quản như thế