
Tiền Chủ Nghĩa Tư Bản và
Kinh Tế Tiền Tư Bản
Bạn nên bắt đầu đọc phần giới thiệu về Heilbronner, phần này
bàn về sự phát triển của Chủ Nghĩa Tư Bản, về một xã hội được
định hình như một nền kinh tế. Phần lớn giới thiệu của
Heilbronner dựa vào những quan điểm của Karl Polanyi, mà các
tác phẩm của ông này (đặt biệt là quyển Sự Thay Đổi Lớn ~ The
Great Transformation ) -- tất cả đều dựa vào ý tưởng của Marx.
Tất cả đều xem nền kinh tế như một hiện tượng tư bản, nhưng
Polanyi và Heilbronner lại có khuynh hướng gọi đây là "Kinh Tế
Thị Trường" trong khi Marx gọi là "Chủ Nghĩa Tư Bản". Điểm cơ
bản ở đây là bạn vẫn không có các "kinh tế gia" và "thuyết kinh
tế" đến khi bạn có được một "nền kinh tế" hoàn chỉnh và điều đó
vẫn không xảy ra nếu giai cấp tư sản không chiếm dụng đất đai
và đẩy mọi người trở thành những người lao động ăn theo lương.

Do vậy từ đây, bạn không chỉ có duy nhất một thị trường lao động
mà còn có tất cả các loại thị trường khác bởi vì con người phải
sử dụng lương của mình để mua hàng hoá và dịch vụ một khi họ
không còn tự tạo ra cho riêng mình nữa.
Để biết thêm ví dụ về lịch sử sinh động hơn về những gì mà
Heilbronner đã ám chỉ đến và biết thêm về những gì ông ta học từ
ở Marx, hãy đọc quyển Tư Bản tập I chương thứ 27 của Marx ,
chương này nói về sự chiếm hữu ruộng đất của nông dân và
chương 28 nói về các phương tiện đẫm máu mà thông qua các
phương tiện này buộc những gì chiếm đoạt được phải đưa lên
bán trên thị trường lao động.
Có hai trường phái tư tưởng về những thứ đại loại như lượng tài
sản gắn liền với thời kỳ tiền tư sản và trong những năm đầu mà
lợi nhuận có được do nắm bắt được những điều mới mẽ của kinh
tế học cổ điển tiếp sau đó mà nó được đánh giá là dễ hiểu hơn và
là một công cụ cho chủ nghĩa tư bản phát triển hoàn chỉnh.
Trường phái đầu tiên là Chủ Nghĩa Trọng Thương, quan điểm

của trường phái này là bình ổn giá cả hàng hoá khi mở rộng buôn
bán và mối bận tâm của họ là về tiền tệ mà đã được định hình từ
cuối thời phong kiến và đầu thời kỳ tư bản. Trường phái thứ hai
là Trường Phái Trọng Nông, họ là những người đối lập với
trường phái trọng thương, và họ chủ trương bình ổn giá đất đai vì
cho đây là mới chính là tài sản thật sự -- đất đai luôn là nền tảng
cơ bản của quyền lực và tài sản của giai cấp phong kiến.
Chủ Nghĩa Trọng Thương (Mercantilism)
Chủ Nghĩa Trọng Thương chỉ là một nhóm nhỏ có nguồn gốc từ
phong trào và chiến lượt mở rộng tài sản, mà tài sản đầu tiên là
của các thương gia, thứ hai là của chính phủ tư bản trong những
năm đầu. Phong trào và chiến lượt đó bắt đầu từ thế kỷ 16 và kéo
dài sang thế kỷ 18 và một phần của thế kỷ 19.
Hầu hết những người trong chủ nghĩa trọng thương chính họ
cũng là thương gia hay là những người trong bộ máy chính phủ
và các bài viết của họ đều ảnh huởng đến khát vọng gia tăng lợi

nhuận kinh doanh và cả hổ trợ tài chính cho chính phủ thông qua
việc đánh thuế trên tài sản được tạo ra để bảo vệ cho chính các
lợi ích này. Đây là thời kỳ nổi bật của các tiểu bang trong một
nước và các chính phủ của một nuớc mà trong đó họ đóng vai trò
duy nhất trong việc huy động lợi nhuận cho các thương gia. Điều
này không chỉ đúng vì lợi nhuận trong nuớc (trong đó các thương
gia cần chính phủ để thiết lập và duy trì các điều kiện thuận lợi
cho họ để tạo ra lợi nhuận) mà còn đúng vì lợi ích trong trường
quốc tế.
Trong những năm đầu của thời kỳ tư sản, khi đó nhu cầu thực sự
của hầu hết mọi người đều bị giới hạn do đồng lương thấp, các
thưong gia gấp rút đi tìm thị trường và tài sản ở nước ngoài và
cái họ cần là chính phủ phải tiên phong trong việc mở rộng các thị
trường này và ủng hộ thương nghiệp cũng như có các chính sách
tiền tệ có lợi cho họ. Thời này cũng chẳng có các tổ chức đa
quốc gia như Tổ Chức Kinh Tế Thế Giới WTO hay Quỹ Tiền Tệ
Quốc Tế nhằm bảo vệ quyền lợi cho họ như ngày nay. Để thay

thế, họ lại đi tìm mối quan hệ cộng sinh với chính quyền quốc gia
và kết quả của của cuộc tìm kiếm này là chủ nghĩa đế quốc hiện
đại.
Trọng tâm của những tư tưởng trọng thương là quan điểm cho
rằng tiền chính là điều chính yếu của tài sản và là chìa khóa để
phát triển mở rộng tài sản và quan điểm cho rằng ngoại thương
mang đến tiền bạc (vàng) cho những quốc gia không thể tạo ra
chúng. Mục tiêu chung ở đây là làm thế nào để cho mức xuất
khẩu cao hơn nhập khẩu nhằm mang về cho nước đó nhiều tiền
hơn. Như Thomas Mun có đề cập đến: "Để gia tăng thêm tài sản
ngân khố bằng những cách thông thường thì chỉ có ngoại thương
mà thôi, chúng ta phải thấy rõ quy luật đó; hàng năm bán cho
người nước khác nhiều hơn thì vẫn tốt hơn do chính người trong
nước tiêu thụ". Dĩ nhiên Mun lúc đó đang viết ở Anh - đang nằm
dưới bóng thời kỳ Hoàng Kim của Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha
vào thế kỷ 16 khi họ chiếm đoạt vàng, bạc khi xâm lượt các vùng
lãnh thổ ở Tây Bán Cầu. Nước Anh cũng có những thuộc địa

