intTypePromotion=1
ADSENSE

Bài giảng Tài chính hành vi: Chương 1

Chia sẻ: Na Na | Ngày: | Loại File: PPT | Số trang:27

327
lượt xem
41
download
 
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bài giảng Tài chính hành vi: Chương 1 - Lý thuyết hữu dụng kỳ vọng có mục tiêu thảo luận nền tảng tài chính hiện đại – kinh tế học chuẩn tắc về hành vi hợp lý, mở rộng lý thuyết hữu dụng, tranh luận về hướng đi mới (lý thuyết triển vọng).

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bài giảng Tài chính hành vi: Chương 1

  1. Nền tảng tài chính I:  LÝ THUYẾT HỮU DỤNG KỲ VỌNG
  2. Mục tiêu: • Thảo luận nền tảng tài chính hiện đại – Kinh tế học chuẩn tắc về hành vi hợp lý. • Mở rộng Lý thuyết hữu dụng • Tranh luận về hướng đi mới (Lý thuyết triển vọng)
  3. Nội dung: • Kinh tế học chuẩn tắc (tân cổ điển) • Lý thuyết hữu dụng kỳ vọng • Thái độ đối với rủi ro • Nghịch lý Allais • Hướng đi mới: Lý thuyết triển vọng
  4. 1. Kinh tế học tân cổ điển (chuẩn tắc) • Cá nhân, doanh nghiệp luôn nỗ lực tối ưu hóa khi đối mặt với những hạn chế nguồn lực. • Giá trị (giá cả) của 1 tài sản được xác định ở các thị trường tùy theo cung-cầu. • Các giả định cơ bản về con người: - sự ưa thích hợp lý (rational) - tối đa hóa mức hữu dụng - ra quyết định dựa trên tất cả thông tin liên quan.
  5. Con người có sự ưa thích hợp lý: • Con người biết họ thích cái gì và không thích cái gì. Sự ưa thích của con người là hoàn h ảo, nghĩa là một người sẽ so sánh các lựa chọn có thể có, đưa ra quyết định ưa thích hơn về một lựa chọn nào đó. Hoặc họ cho rằng các sự lựa chọn đó là như nhau, các kết quả sẽ xảy ra ngẫu nhiên. • Tính bắc cầu (transitivity): kem vani > kem chocolate kem chocolate > kem dâu tây  kem vani > kem dâu tây Nếu giả định bắc cầu là không chắc chắn thì chúng ta không thể xác định lựa chọn tối ưu.
  6. Con người tối đa hóa mức hữu  dụng và DN tối đa hóa lợi nhuận: • Sự hữu dụng có thể được xem là sự hài lòng về một kết quả nào đó. VD: u(2 ổ bánh mì, 1 chai nước) > u(1 ổ bánh mì, 2 chai nước) • Có nhiều cách cụ thể hóa hàm hữu dụng, nh ư hàm logarit: u(w) = ln(w)
  7. Bảng 1.1: Hàm hữu dụng logarit đối với mức độ giàu có Mức độ giàu có ($10,000) u(w) = ln(w) 1 0 2 0.6931 5 1.6094 7 1.9459 10 2.3026 20 2.9957 30 3.4012 50 3.9120 100 4.6052
  8. Hình 1.1: Hàm hữu dụng logarit
  9. Con người sử dụng tất cả thông tin  để đưa ra lựa chọn hợp lý, để tối đa  hóa hữu dụng của bản thân • Thông tin hiếm khi có sẵn, phải tốn chi phí đ ể có và để hiểu được thông tin.
  10. 2.Lý thuyết hữu dụng kỳ vọng  • Trong việc đưa ra quyết định tài chính, kết quả đạt được là không chắc chắn. • Lý thuyết hữu dụng kỳ vọng: (John Von Neumann và Oskar Morgenstern) mô tả những hành vi hợp lý khi con người phải đối mặt với sự không chắc chắn. • Rủi ro có thể đo lường bằng xác suất, sự không chắc chắn thì không thể đo lường.
  11. Bạn lạc quan hợp lý về tương lai, do đó bạn ấn định xác suất 40% cho mức giàu có thấp và 60% cho mức giàu có cao. Nếu gọi triển vọng này là P1: P1(0.4, $50,000, $1,000,000) Mức hữu dụng kỳ vọng là U(P1): U(P1) = 0.40u(50,000) + 0.60u(1,000,000) Với hàm hữu dụng logarit, mức hữu dụng kỳ vọng (dùng bảng 1.1) là: U(P1) = 0.40(1.6094) + 0.60(4.6052) = 3.4069
  12. Chúng ta hãy xem một triển vọng khác: P2(0.5, $100,000, $1,000,000) Mức hữu dụng kỳ vọng của P2: U(P2) = 0.50(2.3026) + 0.50(4.6052) = 3.4539 Vì thế, nếu người nào đó sử dụng hàm hữu dụng logarit thì họ sẽ thích P2 hơn so với P1. Dĩ nhiên chúng ta cũng có thể chỉ ra một hàm hữu dụng khác cho thấy P1 được ưa thích hơn P2.
  13. 3. THÁI ĐỘ ĐỐI VỚI RỦI RO
  14. • Có nhiều bằng chứng cho thấy tất cả mọi người đều muốn tránh né rủi ro trong mọi tình huống. • Tuy nhiên, người ta sẽ sẵn lòng chấp nhận rủi ro nếu họ được đền bù cho nó. VD: khi lựa chọn giữa hai chứng khoán có tỷ suất sinh lợi kỳ vọng như nhau, bạn sẽ đầu tư vào chứng khoán có rủi ro thấp hơn. Nếu bạn đưa ra một quyết định đầu tư mạo hiểm, bạn sẽ đòi hỏi một tỷ suất sinh lợi cao hơn để bù đắp cho rủi ro có thể gặp phải.
  15. Hàm hữu dụng có ích cho việc mô tả sự ưa thích rủi ro. Với P1, giá trị kỳ vọng của mức giàu có được tính như sau: E(w) = 0.40($50,000) + 0.60($1,000,000) = $620,000 = E(P1) Mức hữu dụng của giá trị kỳ vọng của sự giàu có được tính như sau: u(E(w)) = ln(62) = 4.1271 u(E(w)) > U(P1)  thích có $620,000 hơn là một triển vọng có 40% cơ hội có $50,000 và 60% cơ hội có $1,000,000. Một người như vậy là người không thích (ngại) rủi ro.
  16. Hình 1.2: Hàm hữu dụng đối với một cá nhân ngại rủi ro (hàm lõm)
  17. Chúng ta thường cho rằng con người không thích r ủi ro, nhưng thực tế nhiều người thực sự thích rủi ro. Do đó, những người này được gọi là người tìm kiếm rủi ro (thích rủi ro): u(E(P)) < U(P) Hình 1.3: Hàm hữu dụng đối với người tìm kiếm rủi ro (hàm lồi) Mức hữu dụng U(P) u(E(w)) w1 E(w) w2 Mức giàu có
  18. Hình 1.4: Hàm hữu dụng đối với một cá nhân thờ ơ rủi ro Mức hữu dụng U(P) = u(E(w)) w1 E(w) w2 Mức giàu có
  19. 4. Nghịch lý ALLAIS: là một ví dụ cho sự vi phạm lý thuyết hữu dụng kỳ vọng Câu hỏi 1: A hay A*? Triển vọng A Triển vọng A* $1,000,000 100% 0 1% $1,000,000 89% $5,000,000 10% Câu hỏi 2: B hay B*? Triển vọng B Triển vọng B* 0 89% 0 90% $1,000,000 11% $1,000,000 10%
  20. Nếu lý thuyết hữu dụng kỳ vọng được sử dụng để xếp hạng các kết quả, A sẽ được ưa thích hơn A*, tức là U(A) > U(A*): U(A) = u($1,000,000) > 0.89u($1,000,000) + 0.1u($5,000,000) = U(A*) Đơn giản hóa, chúng ta có: 0.11u($1,000,000) > 0.1u($5,000,000) (1) Một lần nữa, nếu lý thuyết hữu dụng kỳ vọng đúng thì sẽ có sự ưa thích B* hơn B, tức là: U(B*) > U(B), ngụ ý: 0.1u($5,000,000) > 0.11u($1,000,000) (2) Mâu thuẫn
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2